Ngày Yêu Anh

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Hạ Sùng Ngu viết giấc mơ này lại, cô đặt tên cho cô bé trong truyện là MỹLạp, cậu bé đó là Tô Y, câu chuyện tên là Bảo Thạch Mặt Trăng.

“Đó là một viên bảo thạch tình yêu, chỉ có nó mới có thể tiêu diệt được ngoài hành tinh, bởi vì bọn họ không có tình yêu… Người ngoài hành tinh run sợ trước sức mạnh của viên bảo thạch này, bọn họ muốn hủy diệt nó, thế nhưng bảo thạch lại không ngừng phát ra dòng năng lượng khiến người ta sợ hãi….. Mỹ Lạp cùng với Tô Y đi tới trước một sơn động lớn, sâu không thấy đáy…” Cô viết không ngừng, khi đi học, lúc tan trường, sau khi về nhà, chờ mẹ ra khỏi phòng, cô lại đẩy sách vở qua một bên, lấy cuốn vở ra viết tiếp.

Dùng trọn một tuần, cô viết xong tất cả câu chuyện, vẽ cho nó một cái viền đầy dấu chấm tròn— nắm xấp giấy thật dày kia, cô khẽ cười, đây là nụ cười thư thái đầu tiên mà cô có khi đến vùng đất xa lạ này, sau đó cô cẩn thận kẹp trong một cái cặp, trở thành quyển tiểu thuyết đơn sơ, đặt bên đầu giường, lúc mẹ giục ngủ, cô vội tắt đèn, lặng lặng lật xấp giấy thật dày kia, nghe tiếng xì xào, cực kì dễ nghe, cực kì rung động…

Cô mang nó tới trường, trước giờ số học lại không nhịn được đưa tay vào ngăn kéo bàn, chạm tới trang bìa kia, khi viết cô hơi đè mạnh cho nên hằn dấu lên trang ngoài, khi sờ vào lại cực kì thoải mái, cô nhẹ nhàng rút ra, liếc mắt nhìn xem rồi lại xuất thần — bỗng nhiên một bàn tay đưa qua, cầm nó đi.

Hạ Sùng Ngu ngẩng đầu nhìn lên, xong đời rồi, là cô Văn dạy toán, năm nay đã trên dưới năm mươi tuổi, vẻ mặt đầy nếp nhăn cực kì uy nghiêm, cùng với hai mắt sáng quắc, cô cau mày, không nói lời nào nhìn học trò, sau đó mở miệng hỏi: “Em viết?”

Hạ Sùng Ngu hận không thể nhéo trên mặt mình hai cái, cô nói năng lộn xộn: “… Ơ… Dạ…”

“Tan học đến phòng làm việc của cô lấy, giờ tiếp tục học.”

Tâm trạng của Hạ Sùng Ngu bỗng trở nên lạnh lẽo, xong, tất cả xong rồi! Một tuần đấy, huống chi dù có cho cô một tuần nữa, thậm chí là một tháng, cô cũng không thể viết ra câu chuyện như vậy được!

Tan học, cô ngồi trong phòng rất lâu, không dám đến gõ cửa phòng cô Văn. Đồng hồ điểm sáu giờ, cô nghe thấy có tiếng cô Văn chào hỏi cô Lý bên ngoài phòng: “Ồ cô về rồi à? Được, gặp lại sau!” Hạ Sùng Ngu ngẩng đầu lên, cô Văn đã cầm quyển sổ đó tới trước mặt mình, đặt trước tầm mắt.

“Cái này, em viết từ khi nào?”

“Dạ…. gần một tuần ạ…”

“Một tuần?” Tiếng cô Văn như không dám tin tưởng, “Một quyển tiểu thuyết gần mười vạn chữ?”

Cô có thêm dũng khí muốn đòi lại đồ vật của mình, “Là thật ạ.” Cô vừa nói vừa nhìn cô giáo.

“Cô đọc rồi.” Cô Văn nói.

Tay cô dưới mặt bàn níu chặt tà váy.

“Viết khá tốt.” Tiếng cô Văn có phần hưng phấn, “Một cô bé mười một tuổi, lại có thể viết được quyển tiểu thuyết xuất sắc như thế! Rất nỗ lực, sau này có thể thành tác gia đấy!”

“Tác gia…” Hạ Sùng Ngu chưa từng nghĩ tương lai mình muốn làm gì, nhà khoa học, họa sĩ, diễn viên, cô chưa từng nghĩ tới, lúc đầu cô mong mình như mẹ, sẽ là diễn viên hí kịch, nhưng từ sau khi cha mẹ li hôn, tâm nguyện lớn nhất lại hai người đoàn tụ, khi đó cô cũng không còn những ước muốn xa vời nữa.

“Ồ, nhưng mà muốn làm tác gia thì phải thi đậu đại học mới được, muốn thi đậu thì phải học tốt, trước tiên phải vào được một trường trung học tốt, nhưng nến toán không giỏi, tiếng anh và ngữ văn cũng tệ thì vô dụng”. Cô Văn nói tiếp: “Cố gắng lên, ít nhất em phải được chín mươi tám điểm toán trở lên, mới có thể thi đậu trường trung học Miễn Hoa tốt nhất ở đây”.

Muốn thi đậu Miễn Hoa!

Muốn trở thành tác gia!

Từ ngày ấy, trong cuộc đời của Hạ Sùng Ngu có mục tiêu thứ nhất.

Sau đó, Hạ Sùng Ngu bắt đầu nổi danh trong trường học.

Cô Văn nói có một cô bé mười một tuổi đã viết được quyển tiểu thuyết mười vạn chữ, hơn nữa câu cú cực kì lưu loát, dùng từ sâu sắc, cô Kỳ nghe được lại đến kể trong lớp, ba ngày sau, mỗi học sinh trong ban đều biết Hạ Sùng Ngu viết bộ truyện mười vạn chữ, nhao nhao chạy tới tìm cô xin đọc.

Hạ Sùng Ngu không cho bất kì ai mượn đọc, bởi vì cô thấy, người khác sẽ nhìn ra được, Tô Y trong truyện, thực ra là Vệ Gia Nam…

Sau đó, bọn họ sẽ cười nhạo cô.

Cô không muốn!

Cô không muốn cho bất cứ ai nhìn thấy, cũng không để kẻ nào cười nhạo!

Mãi đến khi Vệ Gia Nam tự mình đến muợn.

“Bạn Hạ Sùng Ngu, có thể cho mình mượn truyện của bạn được không?”

Cậu ấy là Vệ Gia Nam, tươi cười ôn hòa như thế.

Hạ Sùng Ngu cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, nói quanh co một chút, rồi ngoan ngoãn giao ra.

“Mình… Viết được không tốt…”

Vệ Gia Nam lật qua vài tờ, “Thật nhiều đấy, có thể cho mình mượn về nhà đọc được không? Mai mình trả lại cho cậu.”

“Ừ, được.”

Vệ Gia Nam cười cười với cô bé có hai mím tóc thật dài một cái rồi quay người đi.

Nói là ngày hôm sau, thực ra kéo dài đến một tuần, cậu ấy mới tới trả, lúc đó mỗi ngày trước khi ngủ Hạ Sùng Ngu đều nghĩ lại tình tiết trong quyển tiểu thuyết cuả mình, có chỗ nào không rõ ràng không, có thể khiến cậu ấy nhận ra mình là Tô Y không. Lúc cậu ấy đến, Hạ Sùng Ngu lặng lẽ thở ra một hơi.

“Viết rất tốt luôn!” Cậu khen thật lòng, “Mình có đưa cho Ôn Thiến xem, cậu ấy cũng nói viết giỏi”.

Ôn Thiến là cô bé sinh ra trong gia đình nổi danh thư hương ở trường bọn họ, cha là giáo viên ở trường đại học N, mẹ là nhân viên công tác thẩm duyệt bàn thi, từ nhỏ đã được dạy thơ Đường Tống, có thể điền hơn một trăm cái tên thi nhân, xem hơn mấy trăm tác phẩm nổi tiếng thế giới. Có thể được cô ấy khen ngợi, Hạ Sùng Ngu cũng thấy hơi hoảng sợ, cô chỉ mới xem qua mấy tập chuyện cổ tích,vài quyển truyện tranh bốn tác phẩm nổi tiếng mà thôi, khả năng đặt câu không tốt, thơ từ càng không đáng nhắc tới.

Cô Văn nói tốt, Vệ Gia Nam và Ôn Thiến tán dương, cả trường đều ồ lên, , Hạ Sùng Ngu đi tới đâu, đều có người hâm mộ nhìn theo.

“Đó là Hạ Sùng Ngu đó, viết được một quyển tiểu thuyết thiệt dài đó.”

“Ngay cả Ôn Thiến và Vệ Gia Nam cũng nói viết tốt mà.”

“Thật giỏi nha.”

“Sau Ôn Thiến còn có một tài nữ nữa này.”

Tiếng tán dương càng lúc càng nhiều, Hạ Sùng Ngu lại không có cảm giác vui vẻ, ngược lại, cô thấy mình không còn không gian và tự do nữa.

Mỗi lần Vệ Gia Nam gặp cô lại cười hiền lành chào hỏi, cậu ấy liên tục xuất hiện trên bục, ở phòng giáo viên, có thể nhớ ra người như Hạ Sùng Ngu cũng đã là không tệ .

Ôn Thiến cùng lớp với cô, vóc dáng không cao, mang kính mắt, thoạt nhìn khá văn tĩnh dịu dàng. Mỗi tuần một lần có một tiết viết văn, bài của cô ấy luôn được đưa ra khen ngợi. Có một lần thi vấn đáp, cô Lý hỏi, đảo lớn nhất nước mình tên là gì? Phía dưới vội đáp: “Đài Loan, Đài Loan”.

Cô Lý lại hỏi: “Đảo lớn thứ hai là?”

Phía dưới vẫn nhao nhao: “Đảo Hải Nam, đảo Hải Nam!”

Cô Lý dừng một chút, cố ý kéo dài âm điệu cười hỏi: “Vậy thì… đảo lớn thứ ba?”

Phía dưới liền yên lặng, lúc này Ôn Thiến đứng lên nói: “Là Sùng Minh.”

Cô ấy nói cực kì thản nhiên, cực kì điềm tĩnh. Cô Lý mỉm cười cầm phấn viết rồi nói: “Đây gọi là tri thức!”

Sau đó điểm của đội Ôn Thiến tăng thêm mười điểm.

Ôn Thiến yên lặng, dáng vẻ đó khắc sâu trong ấn tượng của Hạ Sùng Ngu mười hai tuổi, cô bỗng ý thức được, có lẽ vĩnh viễn mình không thể nào trở thành một tài nữ như Ôn Thiến, dù cho viết mười vạn chữ, cũng chỉ là tài nữ hai sau Ôn Thiến mà thôi, huống chi còn rất nhiều học sinh giỏi hơn cô, ngay ở trong lớp của họ.

Còn cuốn tiểu thuyết mười vạn chữ đó, có lẽ chỉ cần họ muốn viết, kiên trì viết, thì bất cứ ai cũng có thể hoàn thành?

Mà điểm khác nhau duy nhất dưới ngòi bút của họ, có lẽ sẽ không có Tô Y……

#! $$$$$44432

Tháng sáu, Hạ Sùng Ngu đối mặt với kì thi tuyển đầy vất vả.

Cô vẫn luôn muốn thi vào trường trung học Miễn Hoa, là trường tốt nhất khu họ. Lúc đó cả thành phố có bốn trường lớn, đứng đầu là trường ngoại ngữ quốc tế, cũng là mục tiêu thi vào của học sinh tiểu học. Nhưng bởi vì vấn đề khu vực, Hạ Sùng Ngu không có quyền ghi danh vào trường này, thế nhưng nếu muốn tham gia thi thử, cũng phải có sở trường đặc biệt mới trúng tuyển được.

Chỗ cô ở là khu Q, trường trung học mặc dù nhiều, nhưng trường lớn thì chỉ có Miễn Hoa.

Khi đó Hạ Sùng Ngu chưa có khái niệm gì về trường trung học, trước kia cô ở trấn nhỏ, cả trấn chỉ có một trường, giỏi dốt gì cũng đều vào đó, hơn nữa cũng không cần thi đại học danh tiếng, sau khi tốt nghiệp có thể lên xưởng ở trấn trên làm việc.

Cô vẫn ghét toán học, bài trắc nghiệm đầu tiên môn toán của cô chỉ được 51 điểm, cô Văn giật mình gọi cha mẹ cô lên. Hạ Sùng Ngu nằm mơ cũng không nghĩ một mẩy giấy mỏng lại khiến cô xấu hổ đến thế, nó quá trừu tượng, trừu tượng đến mức cô không thể nào hiểu được.

Một buổi chiều, cô Lý đi vào phòng học, tùy tiện hỏi một câu: “Ai muốn ghi danh vào trường Miễn Hoa, đưa tay để cô thống kê nào.”

Lúc đó có hơn hai mươi người đưa tay, ngay cả cậu bạn nghịch ngợm hay gầy sự cùng bàn với Hạ Sùng Ngu, hay kéo tóc cô, vừa lên lớp đã bị phạt đứng chào cờ cũng vui vẻ giơ tay, nếu cậu ấy có thể ghi danh, cô cũng được chứ? Cô rụt rè đưa tay lên, cô Lý nhìn qua rồi khẽ cười, viết tên vào giấy đăng kí.

Cô cười, Hạ Sùng Ngu thất kinh rồi lại được thương mà sợ, ý của cô giáo là gì nhỉ, mình có tư cách, hay là trào phúng mà thôi? Sau khi đặt tay xuống, cô thấp thỏm bất an tiếp tục học bài…

Sau khi tan học, đến phiên Hạ Sùng Ngu trực nhật, cô cầm xúc rác chuẩn bị đi đổ thì bỗng nhiên phát hiện, đi đường vòng qua đầu kia của hành lang chính là thùng rác. Cô nhớ tới một năm trước, vào một chiều hoàng hôn ngày chín tháng chín, cô thấy bóng lưng của Vệ Gia Nam trước bảng đen. Qua lớp một cô lại cố tình đi chậm lại, bước chân rất nhẹ, đến ô cửa sổ thì vội vàng quay đầu lại nhìn, nhưng chỉ thấy khuôn mặt phản chiếu của mình qua gương.

Cô chưa từ bỏ ý định, lúc qua cửa lại nghiêng đầu một lần nưax, cửa không khóa, trong phòng học không ai. Cô cầm cái xúc rách, do dự một chút rồi đi vào, bản tin cực kì bắt mắt, trên đó viết, cách cuộc thi còn XX ngày.

Trừ cái này ra thì không còn gì khác.

Hàng chữ đó rất lớn, mặc dù to nhưng vẫn đẹp, có lẽ là vì chữ dạng mỹ thuật nên không nhìn ra được phong cách cá nhân.

Hạ Sùng Ngu ngây ngốc nhìn hàng chữ, kìm lòng không đậu đưa tay đặt lên chữ ngày cuối cùng, khẽ lướt qua. Phấn viết dính lên tay, cô đưa tới nhìn trước mắt, đặt lên mũi ngửi, sau đó nắm chặt tay lại, sợ có người phát hiện.

Lúc đi ngang ngã rẽ cô gặp Vệ Gia Nam, cậu vừa đá bóng xong, mồ hôi nhỏ giọt như vừa rơi xuống nước, tóc cũng ướt mèm, cậu vừa đi vừa trò chuyện với người bên cạnh. Hạ Sùng Ngu làm ra vẻ không biết đi ngang qua, cậu cũng không nhận ra có gì khác thường, cứ đi tiếp rồi biến mất ở ngã hành lang.

Trong không khí còn phảng phất mùi mồ hôi của cậu, cô quay đầu lại, cầm xúc rác đứng giữa lối nhỏ chật chội, rất lâu mới đi tới thùng rác gần bên.

Qua vài ngày, giáo viên mở lớp học thêm, chuẩn bị cho các học sinh định thi vào Miễn Hoa. Ba lớp cùng một chỗ, tổng cộng có hơn sáu mươi người, ríu ra ríu rít rất như cái chợ bán thức ăn, phòng học rộng lớn cũng trở nên chật như nêm cối. Hạ Sùng Ngu vẫn cúi đầu, đột nhiên cảm giác được có cái gì trước mắt, cô vội vàng ngẩng đầu, đứng trước mặt là cậu bé mặc áo sơmi trắng quần đen, tóc húi cua thông thường, sắc da màu mật, trên tay còn kẹp một xấp giấy, đứng gọi người ngoài kìa: “Này, các cậu nhanh lên một chút có được không, sắp bắt đầu rồi!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cổ Đồng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.