Ngày Yêu Anh

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Cô ấy không mở ô, vừa nhảy xuống đấy Vệ Gia Nam đã vội hô: “Thiến Thiến”.

Ôn Thiến ngẩng đầu lên nhìn thấy bọn họ, cười rồi vội vã chạy tới, Vệ Gia Nam cũng ra đón, cô ấy chui vào dưới ô, cậu cũng vội đưa ô qua che trên đỉnh đầu cho cô.

“Mình không ngờ tới trường của cậu thời tiết lại thế này…”

Ôn Thiến cười nói, cô ấy cũng bị nước mưa làm cho ẩm ướt, “Đi nhờ xe từ Miễn Hoa qua đây mình đổi ba lượt đấy”.

“Đây là Hạ Sùng Ngu.” Vệ Gia Nam nhẹ giọng nói, “Ô cậu ấy cho mượn đấy, mình còn định đến siêu thị để mua, may mà gặp được cậu ấy”.

“A Ngu, cám ơn cậu nhé.” Ôn Thiến mỉm cười vui vẻ, “Tuần sau mình đến trường các cậu lại rồi trả ô nhé, được không?”

“Không cần phải gấp đâu, ô của bọn mình chỉ dùng khi mưa lớn thôi”. Cô dịu dàng đáp lại.

“Sao cậu lại ướt thế, không phải vẫn ngồi trên xe à?” Vệ Gia Nam bỗng nhiên cau mày hỏi, nghe vậy Ôn Thiến thè lưỡi.

“Không phải mình vừa mới nói à, mình đổi xe, nhà ga ở ngoại ô lại không có lều tránh mưa”.

“Cảm thì sao…” Cậu còn chưa nói hết, Hạ Sùng Ngu đã đề nghị: “Tới kí túc xá của mình thay đồ đi”. Sau đó cô nhìn cậu một cái, trêu đùa: “Kí túc xá nam chắc không vào được”.

Cậu thoải mái đồng ý, “Được, mình về phòng chuẩn bị thức ăn chờ hai cậu”.

Vóc người của Ôn Thiến không khác Hạ Sùng Ngu là mấy, dáng chỉ hơi cao hơn một chút. Cô thay áo quần xong thì dùng khăn mặt lau tóc, thoải mái nói: “Cám ơn cậu nhé, A Ngu, nếu không mình phải mặc áo quần ướt đi về rồi”.

“Đừng khách sáo thế, chúng ta là bạn học nhiều năm rồi mà”. Cô nhẹ nhàng bảo, cất bộ quần áo ướt vào túi ni lông rồi đưa cho Ôn Thiến.

“Đi ăn cơm với bọn mình đi, mình còn chưa ăn cơm đâu, nãy Gia Nam gọi điện thoại nói cũng chưa ăn”. Ôn Thiến nói.

“Mình ăn rồi, hai cậu cứ ăn đi, ô cho cậu mượn đó, cầm này.”

“Cùng nhau ăn đi, uống ly cà phê cũng được, dù sao cũng phải để mình cám ơn gì chứ, nếu không không thoải mái gì cả”.

Ôn Thiến nói thế Hạ Sùng Ngu cũng không thể chối từ, đành phải theo cô ấy đến quán ăn bên ngoài, người không đông, tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra, Vệ Gia Nam đã chọn được chỗ ngồi cạnh cửa sổ và gọi phần ăn cho ba người, chiếc ô kia được cậu gấp lại chỉnh tề đặt trên mặt bàn.

“Mình đói bụng nên kệ các cậu đấy”.

Ôn Thiến cắn một miếng hamburger, Hạ Sùng Ngu nhìn lướt qua, cầm lấy một tách cà phê nóng, xé thêm gói đường trên đĩa cho hết vào ly.

“Không ngọt sao?”

“Hả?”

Vệ Gia Nam dùng thìa khuấy ly cà phê của mình, gõ vào tách của cô, dịu dàng nói: “Cho nhiều đường thế không ngọt quá sao?”

“Ừ, không… Mình rất thích ngọt.”

“Này, muốn ăn kem không, hay sữa?”

Cô vốn không muốn dùng tiền của cậu, thế nhưng Ôn Thiến đã nói: “Được, cho ba ly sữa đi, mình muốn vị dâu tây”.

“Dâu tây, ” cậu gật đầu, lại nhìn Hạ Sùng Ngu, ôn hòa nói, “Cho cậu hương cỏ nhé, cái đó rất ngọt”.

Cô bất giác gật đầu: “Được, cho mình hương cỏ đi.”

Cậu lại mỉm cười đi tới quầy hàng, vừa đi vừa quay đầu lại nói: “Này, bát lớn nhé.”

“Bát lớn… Thôi vậy, bát lớn thì bát lớn đi.” Ôn Thiến lắc đầu nói, “Bát nhỏ cũng đủ rồi, nhiều lắm thì cũng ăn được bát nhỏ thôi, cậu ấy làm gì cũng không nắm rõ thế cả, aiz”.

Ba người ngồi ăn yên lặng, bỗng nhiên quán ăn mở một ca khúc khác, với Hạ Sùng Ngu, bài hát này đúng là quen đến mức không thể quen hơn.

Em chưa bao giờ thử chống cự sức hấp dẫn của anh

Mặc dù anh chưa từng quyến rũ

Lúc nào em cũng mỉm cười nhìn anh

Tình cảm của em dạt dào nơi đáy mắt

Cô bất giác hát theo, mãi đến khi Vệ Gia Nam nói: “Hóa ra cậu cũng thích Vương Phi à.”

Cô mới giật mình, cười rộ lên nói: “Đúng vậy, đặc biệt thích bài hát này luôn.”

“Mình cũng thế.”

“Ha hả, mình chỉ nghe nhạc nước ngoài à, bài hát trong nước dài dòng quá, trình độ cũng kém, không chuyên nghiệp bằng”.

“Vương Phi không tệ đâu.” Cậu nói, rồi nhìn Ôn Thiến một cái, “Là một người nghệ sĩ âm nhạc với tâm hồn tĩnh tại”.

Hạ Sùng Ngu chỉ cười cười, không nói câu nào.

Sau khi tiễn Ôn Thiến về, cậu thuận miệng hỏi: “Có muốn đi dạo không?”

“Được.”

Bọn họ đi dọc theo sân bóng, đi rất chậm, hai người cũng không biết nói gì, thật lâu sau cậu ấy bỗng nói: “Ôn Thiến ấy, cô ấy định tốt nghiệp cao trung xong sẽ ra nước ngoài học, chọn trường Seattle, cô ấy nói từ giờ phải bắt đầu xin visa rồi”.

Sao cậu ấy lại nói với mình nhỉ? Hạ Sùng Ngu có phần do dự nhìn cậu.

“Nếu như xuất ngoại thì có lẽ sẽ không về nữa, hơn phân nửa người ta đều định cư lại đó, nhưng mình không thích nước ngoài, mình vẫn thấy thành phố này rất tốt”.

“Mình cũng không thích nước ngoài…” Cô thì thào tự nói, nếu như cậu ấy đi nước ngoài, mình không thể nào theo được, không phải sao. Mặt khác cô cũng vô tình nhận ra quan hệ của cậu và Ôn Thiến, cha mẹ họ có lẽ là bạn thân, có lẽ là tri kỉ, nói chung quan hệ đó vô cùng đặc biệt. Cô không hi vọng xa vời, chỉ cần họ có thể ở cùng thành phố này, mình vẫn nhìn thấy được thì tốt rồi.

“Mình muốn thuyết phục cậu ấy, nhưng lại thấy cậu ấy nghĩ vậy cũng không sai”. Vệ Gia Nam thở dài, “Ôn Thiến là cô gái rất có chủ kiến, vạch kế hoạch cho tương lai cũng hết sức rõ ràng, tính toán kĩ càng, đến mức không có lỗ hổng nào cả”.

“Các cậu ra nước ngoài thì học cái gì?”

“Ừ. Cô ấy nói muốn chọn lịch sử, mình còn chưa nghĩ tới.”

Hạ Sùng Ngu suy nghĩ một chút, “Vậy cậu thích gì?”

“Mình cũng không thích gì cả.” Cậu ấy cười khổ, nói rõ ra, “Cũng không có tâm tư đi nghĩ chuyện thích gì này”.

“Thế sáng tác thì sao?” Cô nhớ thầy Ngữ Văn luôn khen cậu ấy: “Bài luận của cậu ngày đó thầy rất thích mà”.

“Chẳng qua là hứng khởi nhất thời thôi.” Cậu nói, “Mình không có hứng thú với việc đó”.

“Thế nhưng mình thấy văn chương của cậu rất thâm sâu, là ảnh hưởng từ gia đình à?”

“Xem như là thế đi, ông nội mình nghiên cứu mấy thứ này không biết mệt đấy”.

“Cậu và Ôn Thiến lớn lên cùng nhau sao?”

“Đúng thế, ba cậu ấy cũng là tác gia rất nổi danh.”

“Ôi, thật giỏi.” Cô cười, “Thảo nào các cậu tài hoa thế.”

“Nếu mà tài hoa, thì là cậu đấy, A Ngu —— gọi cậu là A Ngu được không?”

“Được!” Cô không cần nghĩ cứ thế gật đầu, lại thấy động tác này có phần đường đột, “Cậu gọi sao cũng được, nhưng mà mình không có tài hoa gì đâu”.

“Thầy Ngữ Văn rất thích cậu mà”. Cậu ấy nhẹ giọng nói.

“Hả?” Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Vệ Gia Nam cười, nói: “Lúc nói tới cậu ấy, thầy luôn bảo, Hạ Sùng Ngu gì đó, có một thứ giản dị và cảm tính trời sinh chưa định hình. Một tác gia xuất sắc phải cần thứ này đấy, rất ít tác gia trưởng thành muộn lắm, họ luôn bắt đầu thể hiện sự trời cho này từ khi còn đi học. Khả năng trời cho này còn quan trọng hơn cả giáo dục, rất khó có được, nó thể hiện trong từ ngữ và ngữ cảm của tác giả, một ít thì được thể hiện mà ý nghĩa mà khó có thể dạy bằng lời nói, người có ngữ cảm lớn là người rất đơn giản rõ ràng”.

“Mình nói với thầy, từ khi tiểu học cậu đã viết truyện mười vạn chữ rồi, thầy còn kích động gõ gõ tay vào bàn nói, thầy nói mà thầy nói mà, thầy không nhìn lầm người mà —— kích động lắm, suýt nữa là thủng vở.”

“Ha ha…” Cô nhịn không được cúi đầu cười.

“A Ngu, thực ra lúc học tiểu học, lần đầu mình mượn tiểu thuyết của cậu để xem, mình đã thấy cậu rất không bình thường, mình còn nghĩ đưa nên đưa cho nhà xuất bản xem thử, chắc họ sẽ đồng ý xuất bản, nhưng mà… mình thấy chưa có sự đồng ý của cậu thì không nên để người khác xem, thế là mình bỏ qua”. Cậu nhún vai,”Nếu như lúc đó mình kiên quyết hơn thì giờ chắc cậu đã là tác gia trẻ có tiếng tăm rồi”.

Thấy cậu nói đùa như vậy, Hạ Sùng Ngu khẽ lắc đầu, cô không muốn làm tác gia gì, cũng không có hoài bão đó. Cô chỉ viết ra những chuyện trong lòng, cũng không gian khổ cực nhọc gì, cho nên cũng không cần kết quả. Chuyện cho tới bây giờ, thậm chí cô còn mong mọi người quên hết nó đi, đừng xem cô như một người không bình thường như thế.

“Cho tới bây giờ, mình vẫn thấy hối hận về chuyện này, mình còn đang nghĩ, nếu như cậu đồng ý thử xuất bản nó…”

“Không, không cần đâu.” Cô cười khéo léo từ chối, “Đã lâu thế rồi mà.”

Cô cự tuyệt quá thẳng thắn, Vệ Gia Nam đành phải dừng vấn đề này lại.

“Thi học viện văn học đi, A Ngu!” Lúc đưa cô đến dưới lầu kí túc xá, Vệ Gia Nam nói với cô.

Cô thoáng ngây người.

“Thi học viện văn học đi, không nên lãng phí tài năng của cậu”. Cậu ấy đứng dưới bậc thang ngẩng mặt lên nói: “Nhất định cậu sẽ là một tác giả sáng tác, chỉ cần qua hệ thống giáo dục chuyên nghiệp, học viện văn học sẽ bổ sung thêm cho cậu về tri thức và nội hàm, thật đấy, tin mình đi”.

Cô mím môi cúi đầu, lúc ngẩng đầu lên, cậu ấy đã đi xa.

Mặc dù cậu ấy không cảm thấy mình xinh, nhưng cậu đã thừa nhận tài hoa của cô. Đáng tiếc, với một nữ sinh mà nói, được khen là tài hoa, đúng là không bằng khen cô xinh đẹp.

Thế nhưng chỉ bằng một câu nói “Tin mình” của cậu thì cô không còn nghi ngờ gì nữa.

============

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cổ Đồng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.