Ngày Yêu Anh

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Cứ thế, Hạ Sùng Ngu bắt đầu viết nhật ký, cô phát hiện mình và cái tên Tô Y của cô được viết ra tự nhiên như thế, chưa từng nghĩ có bắt đầu, cũng không định dừng lại hay kết thúc.

Có lẽ là khi mười bốn tuổi, cũng là năm thứ hai vào trường, cô nhớ khi đó Vệ Gia Nam mặc sơ mi trắng quần đen đã biến mất. Cậu hay mặc kiểu như cao bồi trong trường học, nhưng cô lại thấy rất đẹp trai, trung gian giữa hai màu đen trắng, chiếc mũ cao bồi màu lam kia khiến người ta thấy vui vẻ thoải mái. Ống quần xắn lên vì cậu chưa phát triển chiều cao hoàn toàn, vải sát đùi, giống như chính là làn da thứ hai. Dưới bắp thịt ẩn chứa một sức mạnh có thể bùng lên. Quả nhiên, vóc dáng của cậu tăng vọt, cao hơn những nam sinh cùng tuổi cả cái đầu. Những nam sinh ngày xưa lấy trêu chọc cậu làm vui, giờ không thể không cố kỵ, lần này họ lo lắng vì cậu ấy, chữ không phải mẹ người ta nữa.

Các cô gái cũng bắt đầu vô tình hay cố ý nói chuyện về các nam sinh, cái tên Vệ Gia Nam cũng xuất hiện ngày càng nhiều, bởi vì cậu có tiếng xấu, cho nên khi gặp họ còn lo không tránh kịp, nhưng lại lấy những câu chuyện đó bàn tán như về ngôi sao, chỉ cần nhắc tới người này, lập tức sẽ có ba bốn nữ sinh nhiệt tình thảo luận, từ từ lan rộng, lại đến bảy tám người.

Mỗi khi đi qua các cô ấy, hoặc là trong lúc vô ý nghe thấy họ nói chuyện, Hạ Sùng Ngu nhìn ra được, có người dùng vẻ chán ghét để che giấu tình cảm dành cho cậu, hoặc là dùng vẻ bàng quang che lấp hiếu kì.

Lúc đó có một nữ sinh tên là Mạc Lăng, biểu hiện của cô ấy vô cùng nổi bật, Mạc Lăng không hề che giấu hảo cảm dành cho Vệ Gia Nam, cô tôn sùng cậu như ngôi sao, hơn nữa còn khinh bỉ tất cả người đối nghịch với cậu ấy. Biểu hiển rõ ràng như vậy, Hạ Sùng Ngu nghĩ Vệ Gia Nam không thể không nhìn thấy.

Mạc Lăng chính thức hành động bày tỏ tình cảm với Vệ Gia Nam là vào sơ nhị, phải nói là nửa học kì bắt đầu không lâu. Cô ấy làm bánh ngọt, còn viết “I LOVE Gia Nam” phía trên, kèm thêm một phong thư tình buộc quanh dải lụa, đi tới trước cửa lớp họ, định đưa cho cậu ấy. Đầu tiên là nhờ bạn gọi Vệ Gia Nam ra, nhưng nam sinh đầu tiên tỏ vẻ xa cách, cứ thế bỏ đi. Cô nghĩ là người này tai có tật, thế là nhờ một nữ sinh khác, đeo mắt kính, cực kì có bộ dáng của hội học sinh, cô ấy nhìn Mạc Lăng vài lần rồi mới không cam tình không nguyện vội vã chỉ bàn học của người cô muốn gặp, lúc đi ra ngoài còn đẩy kính mắt lên quay đầu lại nhìn, như thể kinh ngạc vì sao người như Vệ Gia Nam cũng có bạn bè.

Mạc Lăng đi vào phòng học, thấy Vệ Gia Nam cũng không ở đó, thế là cô thay đổi chủ ý, làm bộ như không nhìn thấy những học sinh khác đang quay lại nhìn, đi thẳng tới bàn mà cô bạn nãy chỉ, định nhét thư tình vào hộc của cậu, sau đỏ đặt bánh ngọt vào ngăn kéo bàn rồi mới rời đi.

Một cậu học sinh đóng cửa ngăn học của mình, liếc mắt nhìn cô đi tới ngăn của Vệ Gia Nam, vừa mới đưa tay lên đã thấy, ngăn hộc này không khóa– phải nói là nói có khóa nhưng không khóa được, như kiểu bị cạy mở. Cô nghi ngờ giật cửa ra, một đống rác rơi xuống người, một chai nước trái cây chưa uống hết làm bẩn hết.

Mạc Lăng chật vật chạy mất, phía sau một tràng cười vang lên…

Hạ Sùng Ngu làm nửa bài tập, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đúng lúc cô ngẩng đầu lên thì thấy Mạc Lăng che mặt chạy ra ngoài, cả người nhớp bẩn, cô hiểu ra, vội vàng lấy khăn mặt đuổi theo, rời khỏi lớp học vang tiếng cười.

Cô biết Mạc Lăng nhất định sẽ đến phòng vệ sinh có vòi nước, quả nhiên cô ấy ở nơi đó, uất ức lau tóc và quần áo. Hạ Sùng Ngu lặng lẽ đi qua, đưa khăn mặt tới trước vòi nước. Mạc Lăng ngẩn người, nhìn về phía chủ nhân chiếc khăn, do dự một chút rồi nhận lấy, nói một tiếng: “Cảm ơn.”

Hạ Sùng Ngu nghĩ thầm, mình hâm mộ cô ấy lắm, người có dũng khí thừa nhận tình cảm của mình.

)^*^%&(

Hạ Sùng Ngu và Mạc Lăng trở thành bạn. Đêm đó hai người rời khỏi trường cuối cùng, vì phải dọn dẹp rác trong ngăn tủ không khóa của Vệ Gia Nam, lau chùi sạch sẽ, xịt thêm nước hoa vào đó, rồi đặt bánh ngọt và thư tình của Mạc Lăng vào, còn mua thêm một ổ khóa mới, cửa cũ kĩ như sắp rơi ra cũng không sao. Hai người sẽ đối xử tốt với nó là được, không cho ai bỏ rác vào tủ của cậu nữa, hai cô bảo đảm.

Lúc đi, Mạc Lăng đặt một tờ giấy và chìa khóa trong ngăn bàn của Vệ Gia Nam, trên tờ giấy viết: “Mở ngăn tủ ra đi, hi vọng cậu thích.”

Sau đó cô nắm tay Hạ Sùng Ngu, hai người tay trong tay đóng cửa lại, nhìn nhau cười rồi rời đi.

Buổi tối Hạ Sùng Ngu viết trong nhật kí: “Tháng hai ngày mười bốn, trong khóa có một bạn nữ tên là Mạc Lăng, bạn ấy đưa bánh cho Tô Y, rồi cùng mình thu dọn ngăn tủ lộn xộn của cậu ấy, cô bạn rất thích cậu, rốt cuộc, rốt cuộc cậu cũng không còn bị người người ghét bỏ nữa…”

Ngày hôm sau cô đi vào phòng học, thấy cậu đứng trước tủ đựng đồ, cầm phong thư và chìa khóa trong tay, đang mở nó. Cô vui vẻ đi tới vị trí của mình, mở ra sách ngoại ngữ đang cầm trong tay, nhịn không được quay đầu lại nhìn động tác kế kiếp của cậu. Cậu đã lấy thư tình và bánh trong ngăn tủ… Trong phòng học chỉ có hai người bọn họ, cô nhìn bóng lưng kia không chuyển mắt.

Cậu nhét thư lại vào phong bì, mang theo hộp bánh đi ra ngoài. Lúc trở lại, hai tay đã trống trơn, cô hơi giật mình, cậu ấy ăn hết à, hay là ném đi?

Buổi trưa vào lúc ăn cơm, Hạ Sùng Ngu gặp được Mạc Lăng trong phòng ăn, sắc mặt của cô ấy không tốt lắm, hơi tái nhợt, mắt sưng sưng , “A Ngu, ” cô ấy gọi còn hơi nức nở, “Cậu ấy trả lại thư và bánh ngọt cho mình … Mình ném thẳng vào thùng rác trước mặt, cậu ấy cũng không phản ứng… Có phải cậu ấy rất ghét mình đúng không?”

“Đừng khóc, cậu ấy không nói gì sao? Chỉ đem trả đồ cho cậu thôi? Cứ thế rồi đi à?”

“…” Mạc Lăng lắc lắc đầu, “Cậu ấy nói, cậu ấy không có hứng thú với nữ sinh váy từ đầu gối trở xuống, còn nói nữ sinh kiểu này đều mặc quần lót trắng bình thường, bị gió thổi cũng không nhìn được bao nhiêu”.

Cô nghẹn họng trân, không ngờ cậu ấy lại trả lời như vậy, “Thế… Vậy làm sao bây giờ?” Cô cũng không biết phải làm sao, vốn cứ nghĩ, được người khác thích cậu ấy sẽ vui hơn một chút, thế nhưng, hình như Tô Y không hề quan tâm đến kì tích mà bảo thạch mặt trăng mang lại.

“Tớ sẽ không quên đâu.” Mạc Lăng dùng đũa đảo miếng thịt kho tàu nói, “Dù cho cậu ấy có thích nữ sinh đùi đẹp, tớ cũng có biện pháp khiến cậu ấy thích tớ.”

“Cậu muốn làm như thế nào?”

“Khiến cậu ấy thích tớ, A Ngu.” Mạc Lăng kiên định nói, “Thực sự tớ rất thích cậu ấy, một nam sinh tốt như vậy, đẹp trai, thâm trầm, đương nhiên sẽ không có nữ sinh nào tỏ tình với cậu ấy, nhưng mà những cô gái như thế đều bị ảnh hưởng lớn bởi chủ nghĩa giáo điều, tớ không thế!”

“Thế nhưng cậu ấy vừa từ chối.”

Mạc Lăng nhìn nhìn xung quanh thấy không có người quen, cho nên lấy đầu gối đẩy đẩy cô, “Cậu xem chân mình thử, chân của mình rất thô à? Có không?”

Hạ Sùng Ngu cúi đầu, Mạc Lăng vội vàng đem váy lên. Liếc qua khe hở giữa hai băng ghế, cô nhìn thấy đôi nhân nhỏ cong cong dưới làn váy của mạc Lăng, nhìn lên thấy ánh mắt đầy mong chờ, Hạ Sùng Ngu cười lắc lắc đầu, “Không thôi, một chút cũng không thô.”

“Cậu nói, ” Mạc Lăng chà xát ngón tay, “Tớ mà mặc váy ngắn thì nên mặc với áo gì, giày kiểu gì nữa?”

“Nhưng trường học không cho mặc khác đồng phục học sinh mà, sẽ không được vào cổng đâu.”

“Tớ có thể leo tường, chẳng phải Vệ Gia Nam cũng không hay mặc đồng phục học sinh là gì.”

“Mẹ cậu ấy có quan hệ mà.”

“Cậu hay đọc sách, tham khảo giúp mình một chút.”

“Ừ… Váy ngắn thì có lẽ phải phối với áo vét-tông, đi ủng cũng được.”

“Ồ, màu gì?”

“Màu à, màu đen khá gợi cảm đó? Nhưng mà cậu lấy tiền đâu ra mà mua quần áo?”

“Tớ còn ít tiền mừng tuổi, tan học cậu với mình đi nhìn xem?”

Hạ Sùng Ngu nhai miếng rau xanh trong miệng, đành phải gật gật đầu.

Mạc Lăng vui vẻ hẳn, vội vàng đưa hai miếng thị kho tàu trong bát sang chén cô, “Này, ăn đi.”

Hạ Sùng Ngu không có nhiều dịp tới cửa hàng bách hóa, bình thường đều là đi cùng mẹ, nhìn mẹ chọn đồ, trước có mua ti vi, tủ lạnh và đồ gia dụng, áo quần cũng từng mua, nhưng đi cùng bạn cùng lứa đến đây vẫn là lần đầu tiên. Hai cô bé mười bốn tuổi đứng trước cửa hàng bách hóa rực rỡ ánh đèn, mặc đồng phục hai màu trắng đen của Miễn Hoa, nhìn cách nào cũng giống đồ tang.

“Cậu xem, đồ này đẹp hơn đồ mình đang mặc rất nhiều.” Mạc Lăng chỉ vào một người mẫu rồi nói, Hạ Sùng Ngu cầm bảng giá lên nhìn, “Đắt quá, mua không nổi đâu, đi nhanh đi.”

“Nhìn một cái thôi mà, nhìn một cái thì có quan trọng gì đâu. Mẹ mình đi mua quần áo còn thử nữa, không thích thì thôi.”

“Cô bé à, áo quần này của người lớn, không có kiểu cho hai bé đâu”.

Nhân viên bán hàng tới nói với hai người, Hạ Sùng Ngu vội vàng kéo Mạc Lăng đi.

“Được rồi, không có size kìa, đi nhanh đi.”

Đi dạo một vòng cũng không có bộ nào thích hợp, không phải quá đắt thì là quá lớn, không phải quá quý thì là quá già. Ngồi ở chỗ nghỉ ngơi cho khách, Mạc Lăng xoa chân nói: “Mệt chết đi được, cửa hàng bách hóa lớn như thế, mà một bộ phù hợp cũng không có, thế này thì bách hóa cái gì, một đống rách nát.”

“Không sao cả mà, nơi này là trung tâm thành phố, chúng ta đi nơi khác xem thử, còn mấy cửa hàng nhỏ nữa.”

Hạ Sùng Ngu an ủi nói, Mạc Lăng nhìn cô một cái, cười hì hì dựa sang, “A Ngu tốt nhất, mình không quên cậu tốt với mình đâu, được, mình mời cậu ăn lạp xường nướng.”

Cô ấy đứng lên, kéo tay Hạ Sùng Ngu, Hạ Sùng Ngu bị cặp sách nặng nề làm đau nhức cả vai, bất đắc dĩ để cô ấy dắt tay chạy đi.

Mạc Lăng dừng trước một tủ kính, bên trong trưng bày một đôi giày cao gót màu hồng rất thu hút, “Lúc nào đó mình được mang một đôi giày như vậy đi vào giáo đường thì tuyệt quá, trên ti vi đều diễn thế mà…” Cô ấy tự mình lẩm bẩm.

“Ở nước mình kết hôn không vào giáo đường mà, chỉ có một nhóm người, bày một bàn rượu mừng, ăn rồi cho kết hôn thôi.”

“Nói bậy, cậu thấy tận mắt à?”

“Ừ, ba mẹ mình kết hôn, mình thấy mà.”

“Ha ha ha ha, lại nói bậy, lúc ba mẹ cậu kết hôn sao có thể có cậu được chứ?”

Mạc Lăng cười đến run rẩy hết cả người, Hạ Sùng Ngu cũng mỉm cười nhưng không giải thích, cô đã thấy một hôn lễ như thế rồi, năm ấy cô tám tuổi, ngồi trên đầu gối dì nhìn mẹ gả cho một người đàn ông khác ngoài ba… Sau đó, cô cũng đổi cách xưng hô, từ chú Trần thành ba. Mà trước đó, ba đã đến một thành phố xa xôi khác, nghĩ tới việc không thể thấy chiếc xe xả khói đen của ba nữa, không được chạm vào mấy sợi râu cưng cứng của ba nữa, trong lòng cô lúc bé cũng sinh ra một cảm giác đau đớn mơ hồ. Nhưng mà tất cả đã là quá khứ, giờ không còn quan trọng nữa.

Trong trường học có một sân bóng, cũng giống như tất cả các sân bóng ở những trường học khác. Thế nhưng, sân bóng này không phải là dùng để đá banh, từ khi Hạ Sùng Ngu vào trường, cô chưa từng thấy ai chạy ở đó– chẳng lẽ nam sinh thi vào trường học này không thích đá banh sao? Không phải chứ, bóng đá rất quan trọng với con trai mà.

Từ khi mới mở sân bóng này chỉ dùng làm cảnh, học sinh bận học đến mức không rảnh để vận động, cỏ dại mọc cao trên mắt cá chân và cầu môn rách nát là minh chứng rõ nhất.

Buổi trưa Hạ Sùng Ngu rất thích đi đến sân bóng đó, tựa vào thanh dọc cầu môn đọc sách. Sân bóng to như thế chỉ có một mình cô, cỏ dại chà xát trên đầu gối, ngứa ngáy mà thân thiết. Bầu trời bao la trống trải khiến cho cô nghĩ ra nhiều giả thiết. Hình ảnh cậu bé rượt theo trái bóng dường như dần phai nhạt, cho dù cô đã viết ra ngàn vạn chữ cũng đã không còn rõ ràng được nữa. Một làn gió thổi qua, thổi làn cỏ và tà váy bay bay, nhìn đôi giày đen đế bằng của mình, cô nhớ tới đôi giày da màu tím nho nhỏ, ngày một trái bóng tròn lăn đến bên chân.

Cô biết Tô Y của cô đôi lúc sẽ tới sân bóng này, đứng trên khán đài, dưới quốc kỳ, hoặc ngồi hoặc nằm, che một quyển tạp chí trên mặt rồi ngủ. Lãng phí thời gian như thế, bóp chết một buổi chiều thanh xuân. Thế nhưng đó là thanh xuân của cậu ấy, không ai có quyền ra lệnh cho thanh xuân của cậu ấy phải thế nào, cho dù là thầy của cậu cũng không.

Giữa hai người họ là một khoảng cách cực kì lớn, người đọc sách, người đi ngủ. Ngày như vậy không nhiều, nhưng lại vô cùng quan trọng, Hạ Sùng Ngu viết lại. Một người, không cần sống quá lâu, trải qua quá nhiều, như thế, mỗi chuyện xảy ra mới trở nên đầy ý nghĩa.

Từ khi biết Mạc Lăng, dưới sân bóng sẽ nhiều hơn một người. Mà Mạc Lăng chỉ thích phơi nắng ở nơi trống trải, cô ấy không có hứng thú với sân bóng khi trời đầy mây, vì sợ rắn.

Vài ngày sau là một ngày nắng, Hạ Sùng Ngu ngồi bên cầu môn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn về phía khán đài xem gương mặt ngủ ngon của Vệ Gia Nam —— cậu ấy ngủ sao? Không biết. Mạc Lăng đi đến phía đó, cô ấy đã thay đổi kiểu tóc, tóc xõa xuống, uốn thành lượn sóng, mặc một bộ áo ren màu đen thấp ngực, ngây ngô nhưng xinh đẹp, cùng với chiếc váy màu và đôi ủng cao, lộ ra phần đùi trắng bóc.

Cô ấy còn xịt thêm nước hoa của mẹ, mùi của phụ nữ, nghe nói tên là “Tình yêu cuồng nhiệt”.

Cô chặn trước ánh nắng của cậu, khiến cậu buộc phải lấy cuốn sách ra, kinh ngạc nhìn lên. Cậu nhìn Mạc Lăng, Mạc Lăng thay đổi chân trụ, có phần lo lắng, không biết mình trang điểm như vậy có được không. Nhưng mà cô rất có lòng tin vào mình, bởi vì không ai không động lòng trước một cô gái xinh, cô vừa đẹp, vừa mỹ lệ như nụ hoa hồng sắp nở, cho dù cậu có xoi mói chắc là cũng không tìm ra chỗ xấu.

Hai người hai đầu cùng chờ phản ứng của cậu ấy. Cô, còn cả Mạc Lăng.

Vệ Gia Nam đứng lên, một tay vỗ vỗ đám cỏ sau quần, sau đó tiến lên một bước, giữ lấy mặt Mạc Lăng, bọn họ hôn nhau, chỉ ngay sau một khắc.

Cô, lặng yên nhìn hai người trên khán đài xa xa, bóng dáng đó vô cùng phù hợp, cô biết sau này muốn nhìn kĩ bóng lưng cậu cũng không còn cơ hội nữa. Cậu ấy cuối cùng cũng tìm được người bạn cho mình, là một nữ sinh, không chỉ xinh mà còn thích cậu. Chỉ mong họ đều thích nhau…

Bọn họ nhanh chóng cặp đôi, các nữ sinh lại có thêm một người để thảo luận, Mạc Lăng. Bảo rằng cô ấy là sự sỉ nhục của nữ sinh, vậy mà không biết xấu hổ hở đùi vì con trai, mà quan điểm của các nam sinh thì càng kì lạ, con gái như thế là vì thiếu trai, bọn họ còn định chặn đường về nhà để chỉ dạy cô ấy. Nhắc cũng thấy lạ, từ khi quen với Vệ Gia Nam, Mạc Lăng càng lúc càng xinh, cho tới bây giờ không ai biết vóc người cô ấy lại kích thích người khác như vậy.

Mặc dù Vệ Gia Nam cùng Mạc Lăng bị cô lập thật, nhưng có vẻ họ không thèm quan tâm. Cô giáo thông báo người nhà hai người tới trường làm việc xem nên xử lí chuyện này thế nào, hai người còn tranh thủ đứng trên hành lang ôm hôn nhau.

Một lần nữa cô thấy cậu trên hành lang tòa nhà Lưu kim, đứng cùng bạn tốt của mình, và vẫn không chú ý tới sự tồn tại của cô như trước, trái lại Mạc Lăng lại phát hiện ra, cười cười với cô.

“Hi, A Ngu.”

“Thế nào?” Cô không biết phải hỏi sao.

“Dù sao bọn họ cũng biết hết rồi.”

Bên cạnh vang lên tiếng tranh luận của giáo vụ, cha Mặc Lăng người thì to cao nhưng tính tình rất kém, người đập bàn nhất định là ông.

Bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về phía cửa.

“Chắc đang tranh luận ai nên chuyển trường.”

“Bà ấy không để mình đi đâu, nếu như được mình cũng đã không muốn ở nơi này”. Vệ Gia Nam rõ ràng đang nói về mẹ mình, hôm nay mẹ của cậu mặc một bộ váy tơ lụa rất đẹp có nếp uốn hình giọt nước, hợp với vòng cổ trân châu, thậm chí còn có thể mặc đi dự tiệc tối. Thế nhưng trái lại cha của Mạc Lăng, một chiếc quần jean đầy chắp vá, dưới tình huống như vậy mà chân của ông còn để nghiêng nghiêng, như thể đây vốn không phải vấn đề.

“Cha mình cũng sẽ không đâu, ông mất nhiều tiền mới để chú nhét mình vào được.” Mạc Lăng dự đoán.

Chính xác, người cha thợ mộc của cô ấy đạp cửa đi ra rồi kéo con gái mình đi. Đầu kia của hành lang chưa từng ồn ào như thế, Mặc Lăng cãi nhau với cha mình, tiếng học sinh ồn ào vây xem, giáo viên chủ nhiệm tức đến mức chống nạnh xoay quanh, duy nhất chỉ có mẹ Vệ Gia Nam còn bình tĩnh: “Con lại gây chuyện cho mẹ à, đừng mong có lần tiếp theo”. Bà nói.

“Yêu mà cũng là gây chuyện à.” Vệ Gia Nam mặt không đổi sắc nói.

Mẹ cậu tát cho cậu một bạt tai…

Hạ Sùng Ngu sợ đến mức há hốc mồm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cổ Đồng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.