Cuốn Sổ Vàng

Lượt đọc: 202 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phụ nữ tự do 2

❊ ❊ ❊

Hai lần viếng thăm, vài cuộc điện thoại và một Bi kịch

Tiếng chuông điện thoại reo vang khi Anna nhón chân toan ra khỏi phòng con. Janet lại tỉnh giấc và càu nhàu vẻ hả hê: “Là dì Molly đấy, con đoán thế, và mẹ lại sắp buôn hàng tiếng đồng hồ cho mà xem.” “Suỵt,” Anna nói; rồi vừa bước đến bên điện thoại vừa nghĩ: Với những đứa trẻ như Janet, cái tấm lưới an toàn không phải được dệt bằng ông bà, họ hàng, một căn nhà ổn định; mà là bằng những người bạn gọi điện hằng ngày và một vài câu nói nhất định.

“Janet sắp đi ngủ và nhờ nói hộ là nó rất yêu dì,” cô nói to vào ống nghe; và Molly trả lời, đóng vai của mình: “Nói với Janet là dì cũng yêu nó và nhắn con bé phải đi ngủ ngay nhé.”

“Dì Molly bảo con phải đi ngủ, dì ấy chúc con ngủ ngon,” Anna nói to vào căn phòng tối om. Janet đáp: “Làm sao mà con ngủ được khi hai người chuẩn bị nói chuyện hàng tiếng đồng hồ với nhau?” Tuy nhiên, không khí yên ắng trong phòng Janet cho Anna biết là cô bé đã hài lòng và sắp ngủ; vì vậy cô thấp giọng xuống rồi nói: “Được rồi. Cậu khỏe không?”

Molly đáp, giọng thản nhiên quá mức: “Anna, Tommy có ở với cậu đấy không?”

“Không, sao lại ở với tớ?”

“Ồ, tớ chỉ thắc mắc vậy thôi… Tất nhiên, nếu biết tớ đang lo thì nó bực lắm đấy.”

Trong tháng qua, bản tin hằng ngày của Molly từ căn nhà cách đó nửa dặm không có vấn đề gì khác ngoài về Tommy; thằng bé ngồi hết giờ này sang giờ khác trong phòng, một mình, không động đậy, và có vẻ như là thậm chí cũng không suy nghĩ gì cả.

Bây giờ thì Molly bỏ qua chuyện con trai mà dông dài càu nhàu một cách hài hước với Anna câu chuyện về bữa tối hôm trước với một người tình cũ từ Mỹ. Anna lắng tai nghe, thấy ngầm bên trong giọng bạn mình là sự kích động, chờ cô kết luận: “Đấy, dù sao thì tớ cũng đã nhìn cái gã trung niên vênh vang tởm lợm ngồi đó, và tớ nghĩ đến hình ảnh của hắn ngày xưa - ừ, tớ đồ rằng hắn cũng đang nghĩ đáng tiếc là Molly đã thành ra như thế này - nhưng tại sao tớ lại chỉ trích mọi người như vậy nhỉ? Chẳng lẽ đối với tớ không bao giờ có người nào đủ tốt hay sao? Và thậm chí cũng không có vẻ gì là tớ có thể so sánh những quà tặng của hiện tại với một trải nghiệm tươi đẹp nào đó trong quá khứ, bởi vì tớ không thể nhớ là đã bao giờ mình cảm thấy thực sự thỏa mãn hay chưa, chưa bao giờ tớ nói: Đúng rồi, nó đây rồi. Nhưng bao nhiêu năm qua, tớ vẫn dành cho Sam một nỗi hoài nhớ, vẫn cho rằng đó là người khá nhất, và thậm chí còn tự hỏi tại sao mình lại ngu ngốc bỏ rơi anh ta, thế mà hôm nay tớ đang nghĩ đến việc thậm chí từ ngày đó anh ta đã làm tớ phát ngấy lên thế nào - cậu sẽ làm gì khi Janet ngủ? Có ra ngoài không?”

“Không. Tớ ở nhà.”

“Tớ phải chạy ù đến nhà hát đây. Muộn giờ mất rồi. Anna, khoảng một tiếng nữa, cậu gọi điện đến đây cho Tommy - bịa ra cái cớ gì đấy nhé.”

“Có điều gì làm cậu lo lắng vậy?”

“Chiều nay Tommy đến văn phòng của Richard. Ừ, tớ biết, đúng là sốc. Richard gọi điện cho tớ và nói: Nhất định Tommy phải đến gặp tôi ngay. Vì thế tớ bảo với Tommy: Bố bảo nhất định con phải đến gặp bố ngay. Tommy đáp, vâng thưa mẹ, rồi đứng dậy đi. Chỉ thế thôi. Để chiều ý tớ. Tớ có cảm giác rằng nếu tớ bảo, Nhảy qua cửa sổ, chắc nó cũng nhảy.”

“Richard có nói thêm gì không?”

“Cách đây ba tiếng anh ta có gọi, giọng mỉa mai và trịch thượng, nói rằng tớ không hiểu Tommy. Tớ bảo rằng tôi mừng vì ít nhất anh cũng hiểu. Nhưng anh ta bảo Tommy vừa ra về xong. Nhưng nó không về nhà. Tớ lên phòng Tommy và thấy trên giường có đến nửa tá sách tâm lý thằng bé mượn từ thư viện về. Có vẻ như nó đang đọc tất cả chỗ sách đấy cùng một lúc… Tớ phải chạy đây, Anna ạ, tớ phải mất nửa tiếng để trang điểm cho cái vở kịch ngu xuẩn chết tiệt này, tại sao tớ lại từng nói là sẽ tham gia chứ? Thế nhé, chúc ngủ ngon.”

Mười phút sau, khi Anna đang đứng bên chiếc bàn chân rời, sẵn sàng làm việc với cuốn sổ bìa xanh thì Molly lại gọi. “Tớ vừa nhận được điện thoại của Marion. Cậu tin được không? - Tommy đi gặp cô ấy. Chắc là sau khi rời văn phòng của Richard thì thằng bé lên luôn chuyến tàu đầu tiên. Nó ở đó chừng hai mươi phút rồi ra về. Marion bảo rằng nó chẳng nói năng gì. Và bao nhiêu lâu nay rồi nó có đến đó đâu. Anna, cậu có thấy kỳ cục không?”

“Nó không nói gì à?”

“Ôi, Marion lại say. Tất nhiên là lúc đó Richard chưa về. Dạo gần đây anh ta chẳng bao giờ về nhà trước nửa đêm cả - anh ta có bồ ở văn phòng. Marion nói đi nói lại về chuyện này. Có thể cô ấy cũng nhắc đi nhắc lại với Tommy. Cô ấy nói về cậu - cô ấy trách cậu đấy. Vì vậy tớ nghĩ rằng chắc là Richard đã bảo với cô ấy rằng anh ta đang loằng ngoằng với cậu.”

“Nhưng làm gì có.”

“Cậu đã gặp lại anh ta chưa?”

“Không. Cả Marion cũng không.”

Hai người phụ nữ đứng bên máy điện thoại, im lặng; nếu trong cùng một căn phòng hẳn họ đã nhìn nhau hoặc cười với nhau một cách châm biếm. Đột nhiên Anna nghe thấy: “Tớ sợ, Anna ạ. Có chuyện gì đấy kinh khủng đang xảy ra, tớ chắc chắn là như vậy. Ôi Chúa ơi, tớ không biết phải làm gì, và tớ phải chạy đây - tớ phải bắt taxi ngay bây giờ. Tạm biệt.”

Thông thường, khi nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, Anna sẽ nhấc mình chuồn khỏi căn phòng lớn nơi cô sẽ buộc phải thực hiện màn chào hỏi không cần thiết với chàng trai trẻ người xứ Wales. Lần này, cô nhanh chóng liếc ra và chỉ vừa kịp ngăn một tiếng kêu nhẹ nhõm khi phát hiện ra tiếng bước chân là của Tommy. Nụ cười của cậu bé cho thấy rằng cô, căn phòng của cô, cây bút chì trong tay cô, và những cuốn sổ tay mở toang của cô, chính là khung cảnh mà cậu nghĩ mình sẽ nhìn thấy. Nhưng mỉm cười xong, đôi mắt đen của cậu lại quay vào nội tâm, khuôn mặt cậu vẫn nghiêm trang. Theo bản năng, Anna với tay lấy chiếc điện thoại nhưng tự kìm mình lại, nghĩ rằng cô nên rút lên gác và gọi điện ở đó. Nhưng Tommy nói: “Chắc dì đang nghĩ rằng cần phải gọi điện cho mẹ con?” “Đúng vậy. Mẹ con vừa gọi cho dì xong.” “Vậy thì dì cứ lên gác nếu muốn, đừng ngại.” Một cử chỉ tử tế, nhằm làm cho cô thoải mái. “Không, dì sẽ gọi ở đây.” “Con nghĩ rằng mẹ đã sục sạo phòng con và bực bội với đống sách điên rồ ấy.”

Nghe thấy từ điên rồ, Anna thấy mặt mình đanh lại vì choáng; nhìn thấy Tommy nhận ra điều này; cô thốt lên, giọng mạnh mẽ: “Tommy, ngồi xuống đi. Dì cần nói chuyện với con. Nhưng trước hết dì phải gọi cho Molly đã.” Tommy không thể hiện tí ngạc nhiên nào khi thấy cô đột nhiên trở nên kiên quyết.

Cậu ngồi xuống ngay ngắn, chân khép lại, tay giơ ra phía trước, đặt trên tay vịn ghế bành và quan sát Anna gọi điện. Nhưng Molly lúc này đã đi rồi. Anna ngồi xuống giường mình, nhíu mày khó chịu: cô đã dần tin rằng Tommy đang thích thú với việc làm họ sợ. Tommy nói: “Dì Anna ạ, cái giường của dì trông như cái quan tài ấy.” Anna nhìn thấy hình ảnh của chính mình, nhỏ bé, nhợt nhạt, giản dị, quần và áo sơ mi màu đen, ngồi xếp bằng trên chiếc giường hợp với tấm ga giường cũng màu đen. “Ừ thì nó giống như cái quan tài,” cô nói; nhưng cô bước ra khỏi giường và ngồi vào chiếc ghế đối diện cậu bé. Ánh mắt cậu di chuyển quanh phòng, chậm rãi và thận trọng, từ vật này sang vật khác, chỉ dành cho Anna một sự chú ý cũng nhiều như dành cho chiếc ghế, cuốn sách, lò sưởi, bức tranh.

“Dì nghe nói con đã đi gặp bố?”

“Vâng.”

“Bố con muốn gặp con làm gì?”

“Dì sắp sửa nói rằng, Nếu con cho phép dì hỏi vậy…” cậu bé nói.

Sau đó nó cười khúc khích. Tiếng cười nghe rất mới - khàn, không chút kiềm chế, và đầy ác ý. Nghe thấy âm thanh này, Anna cảm thấy trong mình dâng lên sự sợ hãi. Thậm chí cô còn thấy mình muốn cười theo. Cô trấn tĩnh lại, nghĩ: Thằng bé đến đây chưa được năm phút, vậy mà cơn kích động của nó đã lây sang mình. Phải cẩn thận mới được.

Cô vừa mỉm cười vừa nói: “Dì cũng định nói vậy, nhưng kìm lại được.”

“Như vậy nhằm mục đích gì ạ? Con biết dì và mẹ nói về con suốt. Hai người lo lắng cho con.” Một lần nữa cậu bé lại ác ý một cách điềm tĩnh nhưng hả hê. Anna chưa bao giờ nghĩ Tommy lại có thái độ độc ác hay oán hận; vì vậy cô có cảm giác như thể đang có một người lạ trong căn phòng của mình. Thậm chí trông cậu bé cũng thật lạ lẫm, vì gương mặt to bè ngăm đen bướng bỉnh của cậu nhăn nhúm lại thành một chiếc mặt nạ giận dữ đang mỉm cười đầy thù oán: cậu ngước lên nhìn cô bằng đôi mắt ti hí giận dữ và mỉm cười.

“Bố con muốn gì?”

“Bố bảo rằng một trong những công ty do công ty của bố kiểm soát đang xây dựng một con đập ở Ghana. Bố hỏi con có muốn đi ra nước ngoài và nhận công việc chăm sóc người châu Phi hay không - một công việc phúc lợi.”

“Con bảo không?”

“Con bảo con không thấy được việc đó có ích gì - ý con là, họ có ích ở chỗ làm nguồn lao động rẻ mạt cho bố. Như vậy là ngay cả khi con có khiến cho họ khỏe mạnh hơn một chút, ăn uống tốt hơn chẳng hạn, hoặc thậm chí cho con cái họ được đi học, thì điều đó cũng chẳng có ích lợi gì. Vì thế bố bảo là công ty bố còn một công ty khác đang làm cơ khí ở Bắc Canada, và bố lại muốn con làm công việc phúc lợi ở đó.”

Cậu chờ đợi, đưa mắt nhìn Anna. Cái con người xa lạ đầy ác ý đã biến mất khỏi căn phòng; Tommy đang là chính mình, cau mày, tư lự, bối rối. Cậu bất ngờ nói: “Dì biết đấy, bố con chả ngu ngốc tẹo nào.”

“Dì không nghĩ là chúng ta đã từng nói về bố con như vậy.”

Tommy mỉm cười nhẫn nại, như muốn nói: Dì không thật lòng rồi. Cậu nói thành tiếng: “Khi con trả lời là con không muốn nhận những công việc này, bố con hỏi tại sao và con giải thích, sau đó bố con bảo con phản ứng như vậy là do ảnh hưởng của Đảng Cộng sản.”

Anna phá lên cười: Biết ngay mà; và nói: “Bố con muốn nói đến mẹ con và dì.”

Tommy chờ cô nói hết những gì cậu biết là cô sẽ nói, sau đó cậu bảo: “Dì lại thế rồi. Bố con không định nói vậy đâu. Chẳng trách mọi người ai cũng nghĩ là người kia ngu ngốc, ai cũng mong là người kia như thế. Khi con thấy bố và mẹ ngồi cùng nhau, con không nhận ra họ, họ quá ngu ngốc. Và cả dì cũng vậy, khi dì gặp bố con.”

“Vậy thì ý bố con là gì?”

“Bố con bảo rằng những gì con đáp lại lời đề nghị của ông ấy đã tổng kết lại ảnh hưởng thực tế của các Đảng Cộng sản ở phương Tây. Bố con nói rằng những ai đã hoặc đang ở trong Đảng, hoặc có làm gì đó liên quan đến nó đều mắc chứng hoang tưởng tự đại. Bố con bảo rằng nếu bố là Cảnh sát Trưởng đang tìm cách truy lùng những người cộng sản ở một nơi nào đó, bố sẽ hỏi một câu: Anh có muốn đến một đất nước lạc hậu điều hành một phòng khám nông thôn theo dõi sức khỏe của năm mươi con người không? Tất cả các bạn Đỏ đều sẽ trả lời: ‘Không, bởi vì cải thiện sức khỏe cho năm mươi con người thì có ích lợi gì đâu, khi mà cấu trúc cơ bản của xã hội không hề thay đổi.’” Cậu bé rướn người về phía trước, đối diện với cô và khăng khăng: “Sao nào, dì Anna?” Cô mỉm cười gật đầu: Được rồi, nhưng như vậy là chưa đủ. Cô nói: “Không, như vậy không ngu ngốc một chút nào.”

“Phải.” Cậu bé ngồi dựa ra đằng sau, cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng sau khi đã giải cứu cho bố, có thể nói như vậy, khỏi bị Molly và Anna khinh bỉ, cậu tiến tới trả lại sự công bằng cho họ: “Nhưng con cũng nói với bố rằng, bài thử đó không thể lật tẩy được dì hoặc mẹ, bởi vì cả hai người sẽ đến phòng khám đó, phải không nào?” Cậu mong chờ câu trả lời là đúng, nhưng Anna vẫn quyết định phải trung thực, không phải vì ai khác mà vì chính mình. “Đúng vậy, dì sẽ đi, nhưng bố con nói đúng. Đấy chính là cảm giác của dì.”

“Nhưng dì vẫn đi?”

“Ừ.”

“Con tự hỏi không biết dì có đi hay không. Bởi vì con nghĩ là con sẽ không đến. Dì nghĩ xem, điều đó đã được chứng minh vì con đã từ chối cả hai đề nghị đó. Và thậm chí con còn chẳng phải là cộng sản nữa - con chỉ chứng kiến dì và mẹ con cũng như bạn bè của dì tham gia, vì thế nên bị ảnh hưởng. Con đang bị tê liệt ý chí.”

“Richard sử dụng cụm từ ‘tê liệt ý chí’ à?” Anna hỏi, tỏ vẻ không tin.

“Không. Bố con chỉ tỏ ý như vậy thôi. Con đọc được từ này trong đống sách điên rồ ấy. Thực ra điều bố muốn nói là, hệ quả mà các nước cộng sản gây ra với châu Âu là mọi người thảy đều thờ ơ. Bởi vì ai nấy đều đã quen với ý nghĩ toàn bộ các nước sẽ thay đổi hoàn toàn trong vòng ba năm - giống như Trung Quốc hoặc Liên Xô. Nên nếu như họ không thể nhìn thấy được sự thay đổi toàn diện ở phía trước, họ liền mặc kệ… dì có nghĩ thế không?”

“Đúng một phần. Đúng với những người từng ở trong cái huyền thoại cộng sản.”

“Cách đây không lâu dì còn là cộng sản, thế mà bây giờ dì lại dùng những từ như cái huyền thoại cộng sản.”

“Đôi khi dì có cái ấn tượng là con trách dì và mẹ con cũng như những người còn lại trong bọn dì vì không tiếp tục làm cộng sản.”

Tommy cúi đầu xuống, ngồi cau mày. “Thì đấy, con nhớ là trước đây dì cũng hoạt bát lắm, xông xáo làm việc này việc kia. Bây giờ thì không.”

“Làm bất cứ hoạt động gì cũng còn hơn là không làm à?”

Cậu ngẩng đầu lên và nói nhanh, giọng kết tội: “Dì biết con định nói gì mà.”

“Dĩ nhiên là dì biết.”

“Dì biết con đã nói gì với bố con không? Con bảo nếu ra nước ngoài làm cái công việc phúc lợi bất lương của bố, con sẽ tổ chức các nhóm cách mạng cho công nhân. Bố chẳng hề khó chịu chút nào. Bố bảo cách mạng là nguy cơ hàng đầu của doanh nghiệp lớn ngày nay và ông ấy sẽ nhớ mua hợp đồng bảo hiểm trong trường hợp có cuộc cách mạng mà con sắp sửa khuấy động.” Anna im lặng và Tommy nói: “Nói đùa thôi mà, dì hiểu chứ?”

“Ừ, dì hiểu.”

“Nhưng con bảo với ông ấy là đừng có lo lắng quá về con. Bởi vì con sẽ không làm cách mạng. Hai mươi năm trước thì có. Nhưng bây giờ thì không. Bởi vì bây giờ chúng ta đã biết điều gì sẽ xảy ra với các nhóm cách mạng - trong năm năm là chúng ta sẽ trừ khử lẫn nhau.”

“Không nhất thiết.”

Cái nhìn của Tommy dành cho cô như nói: Dì lại thiếu trung thực rồi. Cậu nói: “Con nhớ cách đây hai năm, dì và mẹ con có nói chuyện. Dì bảo với mẹ con, Nếu chúng ta không may phải làm đảng viên cộng sản ở Liên Xô hoặc Hungary hoặc một nơi nào khác, rất có khả năng một trong hai đứa đã bắn đứa còn lại vì tội phản bội rồi. Đấy cũng là một câu nói đùa.”

Anna nói: “Tommy này, cuộc đời của cả mẹ con và dì đều ít nhiều phức tạp, và bọn dì đã làm rất nhiều việc. Con không thể trông mong bọn dì vẫn giữ nguyên những niềm tin tuyệt đối của tuổi trẻ cũng như những khẩu hiệu và hiệu triệu được. Chẳng mấy chốc nữa, cả dì và mẹ con đều sẽ đến tuổi trung niên.” Anna nghe những lời này của chính mình với một vẻ ngạc nhiên châm biến nhất định, thậm chí khó chịu. Cô tự nhủ: Mình nói hệt như một người theo chủ nghĩa tự do già nua và mệt mỏi. Tuy nhiên, cô quyết định giữ vững những nhận xét ấy, và nhìn Tommy, cậu bé đang nhìn cô một cách nghiêm khắc. Cậu nói: “Ý của dì là ở tuổi này con không có quyền đưa ra những nhận xét của tuổi trung niên? Thế này, dì Anna ạ, con cảm thấy mình cũng như trung niên rồi. Giờ thì dì phải nói sao đây?” Gã lạ mặt ác ý đã trở lại và đang ngồi trước mặt cô, cặp mắt đầy thù oán.

Cô đáp nhanh: “Tommy ạ, hãy nói với dì điều này: tóm lại thì cuộc phỏng vấn giữa con và bố con như thế nào?”

Tommy thở dài và trở lại là chính mình. “Mỗi khi bước vào văn phòng của bố, con đều cảm thấy ngạc nhiên. Con vẫn nhớ lần đầu tiên - con đã quen gặp ông ấy ở nhà mình, một đôi lần nhà dì Marion. Vâng, con luôn nghĩ rằng ông ấy rất… bình thường, dì hiểu không. Tầm thường. Tẻ ngắt. Giống như cách nhìn của dì và mẹ con vậy. Vâng, lần đầu tiên gặp ông ấy ở văn phòng, con cảm thấy bối rối - con biết dì đang định bảo đó là vì sức mạnh của ông ấy, sức mạnh tiền bạc. Nhưng còn hơn cả như thế. Dường như bỗng nhiên ông ấy không còn bình thường và xoàng xĩnh nữa.”

Anna ngồi im, nghĩ: Nó đang định nói cái gì thế nhỉ? Mình có chỗ nào không hiểu chăng?

Cậu nói: “Ồ, con biết dì đang nghĩ gì, dì nghĩ rằng bản thân Tommy thật là bình thường và chỉ là hàng thứ cấp.”

Anna đỏ mặt: trước đây, cô đã từng nghĩ về Tommy như thế. Cậu nhìn thấy cô đỏ mặt và mỉm cười một cách độc ác. Cậu nói: “Người tầm thường không hẳn đã ngu ngốc, dì Anna ạ. Con biết khá rõ mình là người thế nào. Và đây là lý do tại sao con cảm thấy bối rối khi đặt chân vào văn phòng của bố con, quan sát ông trong vai trò một đại gia. Bởi vì con cũng sẽ làm tốt cái vai đó. Nhưng con không bao giờ có thể làm được, bởi vì con sẽ bị phân tâm - do dì và mẹ con. Sự khác biệt giữa bố con và con là con biết rằng mình tầm thường, còn ông ấy thì không. Con biết khá rõ rằng những người như dì và mẹ con còn giá trị hơn ông ấy gấp trăm lần - mặc dù hai người đúng là những kẻ thất bại và đang rối bời. Nhưng con tiếc rằng mình lại biết điều đó. Dù không được kể với mẹ chuyện này, nhưng con thấy tiếc là bố con đã không nuôi dạy con - nếu bố đã nuôi dạy con, con đã rất sung sướng được bước chân vào con đường của của ông ấy.”

Anna không cưỡng lại được khỏi liếc nhanh cậu bé một cái - cô nghĩ cậu bảo vậy cốt để cô kể lại cho Molly nghe nhằm khiến Molly thấy đau lòng. Nhưng trên gương mặt cậu bé là cái nhìn hướng vào nội tâm nhẫn nại, chân thành. Tuy nhiên, Anna có thể cảm nhận được sự kích động đang dâng lên trong lòng, và biết rằng nó phản ánh tâm trạng cậu bé; vì thế cô điên cuồng tìm kiếm ngôn từ thích hợp để chặn cậu lại. Cô thấy cậu bé xoay cái đầu nặng nề trên chiếc cổ vừa to vừa ngắn và nhìn mấy cuốn sổ tay của cô nằm phơi trên bàn; cô nghĩ: Lạy Chúa lòng lành, hy vọng là thằng bé không đến đây để nói về chúng? Về mình? Cô nói nhanh: “Dì nghĩ con đang biến bố con trở nên đơn giản hơn rất nhiều so với con người thực của ông ấy. Dì không nghĩ rằng ông ấy không bị phân tâm: đã có lần bố con nói rằng một doanh nhân lớn trong thời đại ngày nay cũng giống như một chân chạy việc cao cấp. Và con quên rằng hồi những năm ba mươi bố con đã có một giai đoạn làm cộng sản, và thậm chí ông ấy còn có thời gian sống đời phóng đãng.”

“Và cách bố con ghi nhớ điều ấy bây giờ là cặp bồ với các cô thư ký của mình - đây là cách để ông ấy thuyết phục bản thân rằng mình không chỉ là một bánh răng bình thường đáng kính trong cỗ máy trung lưu.” Cậu bé nói với giọng the thé lên đầy thù hận, và Anna nghĩ: Đây là lý do mà thằng bé muốn tới đây. Cô cảm thấy nhẹ nhõm.

Tommy nói: “Sau khi đến văn phòng của bố vào chiều nay, con đi gặp dì Marion. Con chỉ muốn thăm dì ấy thôi. Con thường gặp dì ấy ở nhà hai mẹ con con. Dì ấy say, còn bọn trẻ con thì giả vờ như không biết. Dì ấy nói về bố con và cô thư ký của ông ấy và chúng cứ giả vờ như không biết dì ấy đang nói đến chuyện gì.” Đến đây, cậu chờ xem cô có nói gì không, người rướn về phía trước, đôi mắt nheo lại vẻ trách móc. Thấy cô không nói gì, cậu tiếp: “Ôi, tại sao dì lại không nói lên suy nghĩ của mình? Con biết dì coi thường bố con. Lý do là vì ông ấy không tốt.”

Nghe thấy từ tốt, bất giác Anna bật cười và thấy cậu bé cau mày. Cô nói: “Dì xin lỗi, nhưng dì không quen dùng từ đó.”

“Tại sao ạ? Ý của dì là vậy mà. Bố con đã hủy hoại cuộc đời dì Marion và đang hủy hoại cuộc đời lũ trẻ. Thế đấy, phải không nào? Chẳng lẽ dì lại định nói rằng lỗi thuộc về dì Marion?”

“Tommy, dì không biết phải nói sao nữa - con đến đây, và dì biết con muốn dì phân tích những chuyện này. Nhưng quả là dì không biết…”

Gương mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi của Tommy đầy vẻ nghiêm chỉnh, và đôi mắt cậu bé ánh lên sự chân thành. Nhưng đó không phải là tất cả - trong đó còn có cả một chút thỏa mãn ác ý; cậu đang trách cô vì đã làm cậu thất vọng; và hài lòng khi thấy cô đã làm cậu thất vọng. Một lần nữa cậu quay đầu và nhìn mấy cuốn sổ tay. Bây giờ, Anna nghĩ, bây giờ mình phải nói những gì thằng bé muốn nghe rồi. Nhưng cô chưa kịp nghĩ thì cậu bé đã đứng dậy và bước đến bên mấy cuốn sổ. Anna căng người lên và ngồi im; cô không thể chịu được cảnh có một ai đó xem mấy cuốn sổ nhưng cô lại cảm thấy Tommy có quyền được xem chúng: tuy nhiên cô không thể giải thích được lý do tại sao. Cậu bé đứng quay lưng lại với cô, nhìn xuống mấy cuốn sổ. Sau đó cậu quay đầu lại và nói: “Tại sao dì lại có bốn cuốn sổ?”

“Dì không biết.”

“Hẳn là dì biết chứ.”

“Dì chưa bao giờ tự nói rằng: Mình sẽ ghi chép vào bốn cuốn sổ, mọi chuyện chỉ tình cờ như vậy thôi.”

“Tại sao lại không phải là một cuốn?”

Cô nghĩ một lúc và nói: “Có lẽ bởi vì nếu chỉ có một cuốn, nó sẽ chỉ thành… một mớ chữ. Một mớ lộn xộn.”

“Tại sao lại không được lộn xộn?”

Anna đang cố gắng tìm từ ngữ thích hợp để trả lời thì giọng Janet vang lên từ trên gác: “Mẹ ơi?”

“Ơi! Mẹ nghĩ con đang ngủ chứ.”

“Con đang ngủ. Con khát. Mẹ nói chuyện với ai đấy?”

“Anh Tommy. Con có muốn anh ấy lên trên đó và chúc con ngủ ngon không?”

“Có ạ. Và con muốn uống nước.”

Tommy lặng lẽ quay người bước ra; Anna nghe tiếng cậu bé rót nước từ vòi trong nhà bếp, sau đó nặng nề bước lên gác. Trong khi đó, cô ở trong một mớ hổ lốn những cảm giác khác nhau; cứ như mỗi đường gân thớ thịt trên cơ thể cô đều đang cảm thấy khó chịu. Sự hiện diện của Tommy trong căn phòng và sức ép phải nghĩ ra cách đối mặt với cậu bé khiến cô ít nhiều là Anna, ít nhiều là chính cô. Nhưng giờ đây, cô hầu như không còn nhận ra bản thân nữa. Cô muốn cười, muốn khóc, thậm chí muốn hét lên; cô muốn làm đau một thứ gì đó bằng cách nắm lấy nó và lắc mãi, lắc mãi đến khi - tất nhiên cái thứ này chính là Tommy. Cô tự nhủ rằng cô đã bị nhiễm cái trạng thái hiện tại của thằng bé; rằng cô đã bị cảm xúc của nó xâm chiếm; cô kinh ngạc khi nhận ra những tia hận thù và căm ghét trên gương mặt với vẻ the thé và cứng rắn thoáng qua trong giọng nói lại là những dấu hiệu bên ngoài của một cơn bão lòng dữ dội; và bỗng nhiên nhận ra lòng bàn tay và nách cô vừa ướt vừa lạnh. Cô sợ. Tất cả những cảm giác khác nhau và mâu thuẫn của cô đều quy về một điểm: cô sợ. Chắc không thể có chuyện cô sợ Tommy, một nỗi sợ hữu hình? Sợ, nhưng mà lại đẩy thằng bé lên gác để nói chuyện với con mình? Nhưng không, cô chẳng sợ gì cho Janet. Cô có thể nghe thấy tiếng hai đứa trên các trò chuyện vui vẻ. Sau đó là tiếng cười - của Janet. Rồi những bước chân chậm rãi, kiên quyết và Tommy trở lại. Cậu nói ngay: “Dì nghĩ khi lớn lên Janet sẽ làm gì?” Gương mặt cậu bé nhợt nhạt và bướng bỉnh, nhưng chỉ vậy, và Anna cảm thấy dễ chịu hơn. Cậu đứng bên chiếc bàn, đặt một tay lên đó, và Anna nói: “Dì không biết. Em nó mới mười một tuổi thôi mà.”

“Dì không lo lắng gì sao?”

“Không. Trẻ con thay đổi liên tục ấy mà. Dì biết sao được sau này nó muốn gì?”

Miệng cậu trề ra thành một nụ cười phán xét, và cô nói: “Sao thế, dì lại nói cái gì ngớ ngẩn à?”

“Cái cách dì nói cơ. Thái độ của dì ấy.”

“Dì xin lỗi.” Nhưng dù cô đã cố gắng, câu nói này nghe vẫn khổ sở và rõ ràng là cáu kỉnh; và Tommy thoáng cười vẻ thỏa mãn. “Dì có bao giờ nghĩ đến bố của Janet không?”

Cú sốc loang ra lồng ngực Anna; cô cảm thấy cơ hoành thắt lại. Tuy nhiên, cô nói: “Không, gần như là không bao giờ.” Cậu bé nhìn cô, và cô nói tiếp: “Con muốn dì nói lên cảm giác thật của dì, đúng không? Lúc nãy con nói nghe hệt như Mẹ Mật. Bà ấy sẽ nói với dì những câu đại loại như: Đấy là bố của con gái cô mà. Hoặc: Đấy là chồng cô mà. Nhưng điều đó chẳng có chút ý nghĩa nào với dì cả. Con đang lo lắng chuyện gì - mẹ con không thực sự quan tâm đến Richard? Chậc, mẹ con với Richard còn gắn bó hơn là dì với Max Wulf.” Cậu bé đứng thẳng, rất nhợt nhạt, còn ánh mắt cậu hoàn toàn hướng vào trong nội tâm; Anna không nghĩ là cậu bé trông thấy cô. Tuy nhiên, có vẻ như cậu vẫn đang lắng nghe, vì vậy cô nói tiếp: “Dì hiểu điều đó có nghĩa là gì: có con với người đàn ông mình yêu. Nhưng mãi đến khi yêu một người đàn ông thì dì mới hiểu được điều đó. Dì muốn có một đứa con với Michael. Nhưng trên thực tế, dì lại có con với người mà dì không yêu…” Cô nói nhỏ dần, tự hỏi không biết cậu bé có nghe hay không. Đôi mắt cậu nhìn thẳng vào một điểm nào đó trên bức tường cách đó vài bước chân. Cậu bé hướng cái nhìn tối tăm, lơ đãng sang cô và nói với giọng châm biếm yếu ớt mà cô chưa bao giờ nghe thấy ở nó: “Nói tiếp đi, dì Anna. Đây là một khải lộ lớn với con, được nghe một người từng trải nói về cảm xúc của mình.” Tuy nhiên, đôi mắt cậu bé lại cực kỳ nghiêm túc, vì vậy cô dằn cơn bực bội mà câu châm biếm gợi lên trong cô, rồi tiếp tục: “Dường như đối với dì là thế này. Điều đó không kinh khủng lắm - ý dì là, có thể là nó kinh khủng thật, nhưng không đến mức đầu độc, làm cho ta tổn hại, cái chuyện không có được thứ ta muốn. Chẳng có gì xấu xa khi nói rằng: Công việc hiện tại không phải là thứ mà tôi thực sự muốn, tôi có khả năng làm những việc lớn lao hơn. Hoặc tôi là mẫu người cần tình yêu, vậy mà tôi lại đang sống không tình yêu. Giả vờ cái tốt nhì là cái tốt nhất mới là điều kinh khủng. Giả vờ không cần tình yêu trong khi rất cần; hoặc yêu thích công việc của mình khi biết rõ là bản thân có khả năng làm tốt hơn. Sẽ rất xấu xa nếu dì nói, vì tội lỗi hay vì cái gì đó, rằng: Dì từng yêu bố của Janet, trong khi dì biết rõ là không phải vậy. Hoặc nếu mẹ con nói: Mẹ từng yêu Richard. Hoặc dù đang làm công việc yêu thích…” Anna dừng lại. Tommy vừa gật đầu. Cô không thể minh định được là cậu bé hài lòng với những điều cô vừa nói, hay đó là một điều hiển nhiên đến mức cậu không muốn nghe nó được nói thành lời. Cậu bé quay lại với mấy cuốn sổ, và mở cuốn bìa xanh ra. Anna thấy vai cậu rung lên vì cười chế giễu, nhằm mục đích khiêu khích cô.

“Sao?”

Cậu đọc to: “12 tháng Ba, 1956. Janet bỗng trở nên dữ dằn và khó tính. Một giai đoạn thực sự khó khăn.”

“Thì sao?”

“Con nhớ dì có lần hỏi mẹ con, Tommy thế nào? Giọng mẹ con vốn không phải là giọng để nói những câu chuyện kín đáo. Tiếng thì thầm của mẹ rất vang: Ồ, thằng bé đang trong giai đoạn khó khăn.”

“Có lẽ đúng là con đã như vậy.”

“ ‘Giai đoạn’ - đấy là vào một đêm dì ăn tối với mẹ con trong bếp. Con nằm trong giường và lắng nghe, hai người cười cười nói nói. Con xuống tầng dưới để lấy cốc nước. Lúc đó con đang buồn phiền, lo nghĩ về đủ thứ. Con không thể làm bài tập ở lớp và về đêm con cảm thấy sợ. Tất nhiên cốc nước chỉ là cái cớ. Con muốn vào bếp - vì điệu cười của dì và mẹ con. Con muốn ở gần tiếng cười đó. Con không muốn dì hay mẹ biết rằng con đang sợ. Đứng ngoài cửa con nghe thấy dì hỏi: Tommy thế nào, còn mẹ con đáp, thằng bé đang trong giai đoạn khó khăn.”

“Rồi sao?” Anna cảm thấy kiệt sức: cô nghĩ về Janet. Janet vừa mới thức giấc và xin một cốc nước. Phải chăng Tommy muốn nói với cô rằng Janet đang buồn phiền?

“Câu đó đã xóa bỏ con người con,” Tommy sưng sỉa nói. “Suốt cả thời thơ ấu con không ngừng tìm cách vươn tới một điều gì đấy có vẻ mới mẻ và quan trọng. Con không ngừng đạt được thắng lợi. Đêm hôm đó con cũng đã đạt được một chiến thắng - bước xuống cái cầu thang tối mịt và giả vờ như mình đang hết sức ổn. Con đã bám chắc lấy một thứ - cảm giác về con người thực của mình. Thế rồi mẹ con nói: chỉ là một giai đoạn mà thôi. Nói cách khác, những gì con cảm thấy lúc đó không quan trọng, đấy chỉ là một sản phẩm của các tuyến trong cơ thể hay đại loại như thế, và tất cả rồi sẽ qua thôi.”

Anna không nói gì; cô thấy lo lắng cho Janet. Nhưng con bé vẫn tỏ ra thân thiện, vui vẻ, và học tốt ở trường. Hiếm khi nó thức dậy giữa đêm và chưa bao giờ nói bất cứ điều gì về chuyện sợ bóng tối.

Tommy nói: “Con nghĩ chắc dì và mẹ con lâu nay đang cho rằng hiện con đang trong một giai đoạn khó khăn?”

“Dì không nghĩ là dì và mẹ con nói vậy. Nhưng dì cho là bọn dì ngụ ý như vậy,” Anna gượng gạo đáp.

“Cảm giác hiện tại của con ra sao không hề quan trọng chút nào ư? Nhưng đến lúc nào thì con mới có quyền nói với chính mình rằng những gì con đang cảm thấy là quan trọng? Dù sao đi nữa, dì Anna ạ…” Đến đây Tommy quay sang đối diện với cô: “Người ta không thể nào cả đời người cứ sống qua từng giai đoạn được. Phải có một đích đến ở đâu đó chứ.” Ánh mắt cậu lóe lên những tia hận thù; và Anna nặng nhọc đáp: “Nếu con muốn nói rằng dì đã đạt được mục đích, và dì đang phán xét con với vị thế bề trên, thì không đúng đâu.”

“Các giai đoạn,” cậu không chịu thôi. “Các chặng. Các nỗi dằn vặt để lớn lên.”

“Nhưng dì nghĩ đây là cách phụ nữ nhìn nhận… con người. Đặc biệt là con họ. Trước hết, lúc nào cũng có một khoảng thời gian chín tháng không biết đứa trẻ là gái hay là trai. Đôi khi dì tự hỏi không biết Janet sẽ thế nào nếu sinh ra là con trai. Con hiểu không? Rồi trẻ sơ sinh đi từ chặng này đến chặng khác, và thành trẻ con. Khi người phụ nữ nhìn vào đứa con, cô ấy nhìn thấy tất cả mọi chặng của nó cùng một lúc. Khi nhìn Janet, đôi khi dì thấy em như một đứa trẻ sơ sinh và dì cảm nhận được em trong bụng, rồi dì thấy em là một bé gái với đủ các vóc dáng, từ nhỏ cho đến lớn, tất cả cùng trong một thời điểm.” Cái nhìn của Tommy đầy vẻ trách cứ và châm biếm, nhưng cô tiếp tục: “Đấy là cách nhìn nhận của phụ nữ. Mọi thứ đều như nằm trong một dòng sáng tạo liên tục - chậc, phụ nữ bọn dì làm vậy chẳng phải là tự nhiên hay sao?”

“Nhưng đối với dì thì bọn con chẳng phải là những cá nhân. Bọn con chỉ đơn giản là những hình ảnh tạm thời của một cái gì đó mà thôi. Các giai đoạn.” Và cậu phá lên cười, vẻ giận dữ. Anna nghĩ rằng đây là lần đầu tiên thằng bé cười thực sự, và cô thấy can đảm hơn. Cả hai người im lặng một lúc, cậu bé mân mê mấy cuốn sổ, người quay ngang về phía cô, còn cô quan sát cậu bé, cố gắng kìm nén, cố gắng thở sâu và giữ im lặng, bình tĩnh. Nhưng lòng bàn tay cô vẫn ướt; trong đầu cô liên tục xuất hiện ý nghĩ: cứ như mình đang chiến đấu với một thứ gì đó, chiến đấu với một kẻ thù vô hình. Cô gần như có thể thấy được kẻ thù - một cái gì đó độc ác, cô chắc chắn vậy; một hình bóng đầy tính ác ý và hủy diệt đứng giữa cô và Tommy, tìm cách hủy diệt cả hai người.

Cuối cùng cô lên tiếng: “Dì biết con đến đây để làm gì. Con đến để dì nói cho con biết về mục đích sống của chúng ta. Nhưng con đã biết trước những điều gì có thể sẽ nói ra, bởi vì con hiểu dì quá rõ. Như vậy điều đó có nghĩa là con đến đây và đã biết dì sẽ nói gì - đến để xác minh một điều gì đó.” Cô hạ giọng nói thêm, dù không có ý định nói thành lời: “Đấy là lý do khiến dì sợ phát khiếp.” Câu nói này là một lời khẩn khoản; Tommy liếc nhanh sang cô, hành động này xác nhận rằng việc cô sợ là đúng.

Cậu bé nói với giọng bướng bỉnh: “Dì định nói với con rằng trong một tháng nữa con sẽ cảm thấy khác. Giả sử không phải thế thì sao? Vậy dì nói cho con nghe đi - chúng ta sống với mục đích gì?” Lúc này cậu bé lại rung lên với những tiếng cười thầm chiến thắng, lưng quay lại.

Anna đáp: “Chúng ta là một dạng người khắc kỷ hiện đại, Những người như chúng ta.”

“Dì tính cả con vào ư? Cảm ơn dì Anna.”

“Có lẽ rắc rối của con là con có quá nhiều lựa chọn.” Đôi vai cậu bé cho thấy cậu đang lắng nghe, vì vậy cô nói tiếp: “Nhờ bố, con có thể đến được dăm đất nước khác nhau và tiếp cận với hầu hết mọi loại hình công việc. Mẹ con và dì có thể kiếm cho con cả chục công việc khác nhau ở nhà hát hoặc trong ngành xuất bản. Hoặc con có thể bỏ ra khoảng năm năm ăn bám ngon lành - mẹ con hoặc dì có thể lo liệu cho con, ngay cả khi bố con không chịu chi tiền.”

“Việc để làm thì có cả trăm, nhưng cái mà mình trở thành thì chỉ có một,” cậu bé nói, giọng bướng bỉnh. “Nhưng có lẽ con thấy mình không xứng đáng được có nhiều cơ hội như vậy? Và có lẽ con không phải là người khắc kỷ, dì Anna ạ - dì đã gặp Reggie Gates chưa?”

“Cậu con trai của người bán sữa? Chưa, nhưng mẹ con đã kể cho dì nghe.”

“Tất nhiên là kể rồi. Con thậm chí có thể nghe thấy lời kể của mẹ. Vấn đề là, và con chắc chắn là mẹ đã nói rõ, cậu ấy không có bất cứ lựa chọn nào cả. Có một suất học bổng, và nếu thi trượt cậu ấy sẽ đi giao sữa với bố mình suốt đời. Nhưng nếu đỗ, và cậu ấy sẽ đỗ thôi, cậu ấy sẽ lên tầng lớp trung lưu với chúng ta. Cậu ấy không có đến cả trăm cơ hội. Cậu ấy chỉ có một. Nhưng cậu ấy biết mình thực sự muốn gì. Cậu ấy không bị tê liệt ý chí.”

“Con đang ghen tị với Reggie Gates vì những bất lợi của cậu ấy?”

“Đúng vậy. Và dì biết không, cậu ấy ủng hộ Đảng Bảo thủ. Cậu ấy nghĩ rằng những người kêu ca về hệ thống đều là đồ gàn dở. Tuần trước con đi xem bóng đá với cậu ấy. Con ước sao mình được là cậu ấy.” Đến đây cậu bé lại bật cười; nhưng lần này Anna cảm thấy ớn lạnh với tiếng cười này. Cậu bé nói tiếp: “Dì có nhớ Tony không?”

“Có chứ,” Anna đáp, nhớ đến cậu bạn học của Tommy, đã từng khiến mọi người ngạc nhiên khi quyết định từ chối nhập ngũ vì lý do lương tâm. Cậu làm việc trong mỏ than suốt hai năm thay vì nhập ngũ, khiến cho cái gia đình danh giá của cậu hết sức bực mình.

“Cách đây ba tuần Tony đã chính thức ủng hộ chủ nghĩa xã hội.”

Anna phá lên cười nhưng Tommy nói: “Không, đấy chính là vấn đề. Dì có nhớ lúc cậu ấy phản đối nhập ngũ không? Chỉ để chọc tức bố mẹ cậu ấy thôi. Dì biết là đúng thế mà dì Anna.”

“Ừ, nhưng rồi cậu ấy đã đi đến cùng, đúng không?”

“Con biết Tony rất rõ. Con biết chuyện đấy gần như là… là một trò đùa. Thậm chí có lần cậu ấy còn bảo với con rằng cậu ấy cũng không chắc là mình đúng. Nhưng cậu ấy sẽ không để cho bố mẹ chê cười mình - chính xác là cậu ấy đã nói như vậy.”

“Dù sao đi nữa,” Anna khẳng định, “thì như vậy cũng chẳng dễ dàng gì - hai năm làm công việc đấy, và cậu ấy đã chịu đựng đến cùng.”

“Như vậy vẫn chưa đủ, dì Anna ạ. Và đó chính là lý do vì sao cậu ấy trở thành người ủng hộ chủ nghĩa xã hội. Dì biết cái nhóm xã hội chủ nghĩa mới đây không - hầu hết đều là dân Oxford? Họ sắp ra mắt một tờ tạp chí, Tạp chí Cánh Tả, đại loại như thế. Vâng, con đã gặp họ. Họ hô vang khẩu hiệu và hành xử như một lũ…”

“Tommy, chuyện đó thật ngu ngốc.”

“Không phải đâu ạ. Lý do duy nhất khiến họ làm vậy là vì bây giờ không ai có thể vào Đảng Cộng sản nữa, họ phải có cái khác để thay thế. Họ sử dụng chính những thuật ngữ đao to búa lớn đó - chậc, con đã nghe dì và mẹ con cười giễu những thứ như thế, vậy tại sao họ cứ dùng mà không sao cả? Bởi vì họ còn trẻ. Con nghĩ chắc dì sẽ nói, như vậy vẫn chưa đủ. Và con sẽ nói dì nghe chuyện này. Trong vòng năm năm, Tony sẽ kiếm được một công việc ngon lành ở cơ quan quản lý ngành than hoặc đại loại như vậy. Biết đâu cậu ấy sẽ trở thành nghị sĩ công đảng. Cậu ấy sẽ đọc diễn văn về cánh tả thế này và xã hội thế kia…” Tommy lại trở nên the thé, cậu đã hết hơi.

“Cũng có thể cậu ấy sẽ làm được những việc thực sự có ích,” Anna nói.

“Cậu ấy không tin điều đó lắm đâu. Đây là thái độ mà cậu ấy đã chọn lấy. Và cậu ấy có một cô bạn gái - Tony sẽ cưới cô ấy. Làm xã hội học. Cô ấy cũng là một người trong đám đấy. Họ cứ chạy loanh quanh dán áp phích và hộ khẩu hiệu.”

“Nghe cứ như con ghen tị với cậu ấy thế.”

“Đừng có tỏ ra bề trên với con, dì Anna. Dì đang tỏ ra như thế đấy.”

“Dì không có ý đó. Dù không nghĩ vậy.”

“Có mà. Con biết khá rõ là nếu dì nói chuyện Tony với mẹ con, dì sẽ nói khác. Và nếu dì gặp cô gái đó - con biết chắc dì sẽ nói thế nào. Cô ấy như kiểu một người mẹ. Tại sao dì lại không trung thực với con hả dì Anna?” Câu cuối cùng này cậu đúng nghĩa là rít lên với cô; mặt cậu méo đi. Cậu nhìn trừng trừng vào cô, sau đó quay đi thật nhanh, và như thể cần cái thoáng giận dữ này để tăng thêm dũng khí, cậu bắt đầu xem xét mấy cuốn sổ tay, lưng gù xuống với vẻ chống đối bướng bỉnh để phòng trường hợp bị cô ngăn cản.

Anna ngồi yên, cảm thấy đang bị phơi bày trước mắt Tommy, tự buộc bản thân phải bất động. Cô thấy đau đớn, nhớ đến những điều thầm kín mà cô đã viết. Còn cậu bé thì cứ mải miết đọc, quyết liệt, trong khi cô cứ ngồi đó. Rồi cô thấy mình như mê mụ đi vì kiệt sức và mơ hồ nghĩ: Ừ, thì đã sao nào? Nếu đây là điều thằng bé cần, vậy thì mình cảm thấy thế nào đâu có gì là quan trọng?

Một lúc sau, có lẽ phải đến một tiếng sau, cậu bé hỏi: “Tại sao dì lại viết bằng những kiểu chữ khác nhau? Và cho một vài chỗ vào trong dấu ngoặc? Dì coi trọng một loại cảm giác còn các loại khác thì không? Làm thế nào mà dì quyết định được điều gì quan trọng còn điều gì không?”

“Dì không biết.”

“Như vậy vẫn chưa đủ. Dì biết mà. Ở đây có một đoạn được viết lúc dì còn ở nhà hai mẹ con con. ‘Tôi đứng nhìn xuống qua khung cửa sổ. Con phố dường như sâu hàng cây số. Đột nhiên, tôi có cảm giác như vừa nhao mình ra khỏi cửa sổ. Tôi có thể thấy mình đang nằm trên vỉa hè. Rồi dường như tôi đang đứng bên cạnh cái xác trên vỉa hè. Tôi là hai người. Máu và óc vương vãi khắp nơi. Tôi quỳ xuống, bắt đầu liếm máu và óc.’”

Cậu bé nhìn cô, như buộc tội, và Anna im lặng. “Khi dì viết như vậy, dì dùng dấu ngoặc đậm khoanh lại. Và rồi dì viết: ‘Tôi đến cửa hàng mua sáu lạng cà chua, hai lạng pho mát, một lọ mứt anh đào, và một lạng chè. Rồi tôi làm món xa lát cà chua và đưa Janet ra công viên đi dạo’.”

“Thì sao?”

“Cùng một ngày. Tại sao dì lại đặt dấu ngoặc quanh chuyện thứ nhất, về việc liếm máu và óc?”

“Chúng ta ai chẳng có những giây phút điên rồ nghĩ tới việc chết trên vỉa hè, hoặc ăn thịt người, hoặc tự tử hoặc đại loại vậy.” Những chuyện đó không quan trọng?”

“Không.”

“Còn cà chua và lạng chè lại quan trọng?”

“Ừ.”

“Điều gì khiến dì quyết định rằng điên rồ và tàn bạo không mạnh bằng việc… việc tiếp tục sống?”

“Không hẳn thế. Cái dì khoanh lại không phải là sự điên rồ và tàn bạo - mà là một thứ khác.”

“Cái gì?” Cậu bé chờ đợi, và Anna, từ trong sâu thẳm mệt mỏi, tìm kiếm lấy một câu trả lời.

“Đấy là một loại cảm giác khác. Con không thấy sao? Trong một ngày khi dì vừa mua đồ ăn và nấu nướng, vừa trông Janet lại vừa làm việc, có một giây phút điên rồ - lúc dì viết ra, trông nó thật ấn tượng và khủng khiếp. Lý do chỉ vì dì viết nó ra mà thôi. Nhưng những điều thực sự xảy ra trong ngày hôm đó lại rất đỗi bình thường.”

“Vậy thì tại sao dì lại viết ra làm gì? Dì có thấy rằng toàn bộ cuốn sổ này, cuốn bìa xanh, nếu không phải là các mẩu báo cắt ra thì là những chuyện như kiểu máu và óc, cái nào cũng được đặt trong ngoặc hoặc bị gạch chéo; và rồi những đoạn kiểu như mua cà chua hoặc chè?”

“Dì nghĩ có lẽ là đúng như con nói. Đấy là vì dì cố gắng viết sự thật nhưng lại nhận thấy rằng nó không đúng.”

“Có thể là nó đúng,” đột nhiên cậu bé nói, “có thể đúng là nó đúng, có điều dì không chịu được nên gạch đi.”

“Có lẽ vậy.”

“Tại sao phải là bốn cuốn? Nếu dì dùng một cuốn lớn không chia ra các phần, không có dấu ngoặc và những đoạn viết đặc biệt thì sao?”

“Dì đã bảo với con rồi, nó sẽ là hỗn loạn.”

Cậu bé quay sang nhìn cô. Cậu chua chát nói: “Trông dì rõ là nhỏ bé gọn gàng, vậy mà hãy xem những điều dì viết đi.”

Anna nói: “Con nói giống hệt như mẹ con vậy: mẹ con cũng chỉ trích dì như thế - bằng đúng cái giọng đó.”

“Đừng lảng tránh, dì Anna. Dì sợ hỗn loạn sao?”

Anna cảm thấy bụng mình như thắt lại vì một nỗi sợ hãi, và cô nói sau một lúc im lặng: “Dì e là vậy.”

“Như thế là không trung thực. Dù sao đi nữa, dì cũng có một quan điểm của riêng mình, đúng không? Vâng đúng thế - dì coi thường những người như bố con vì họ tự giới hạn bản thân. Nhưng dì cũng tự giới hạn chính mình đấy thôi. Vì cùng một nguyên do. Dì sợ. Dì đang vô trách nhiệm.” Cậu bé buông ra câu phán xét cuối cùng này, môi bĩu ra cười với vẻ thỏa mãn. Anna nhận ra rằng cậu bé đến đây để nói ra điều đó. Đây là đích đến của cuộc nói chuyện tối nay giữa hai người. Và cậu định tiếp tục, nhưng một ý nghĩ chợt đến với cô trong một thoáng, cô nói: “Dì thường để ngỏ cánh cửa - con đã bao giờ đến đây để đọc những cuốn sổ này chưa?”

“Dạ rồi. Hôm qua con đến đây, nhưng khi thấy dì đi đến đầu phố, con đã về trước để dì khỏi nhìn thấy con. Vâng con đã đi đến kết luận là dì không trung thực, dì Anna ạ. Dif là người hạnh phúc, nhưng…”

“Dì hạnh phúc?” Anna hỏi, chế giễu.

“Không hạnh phúc thì là hài lòng. Đúng thế. Nhiều hơn mẹ con - hoặc bất cứ ai mà con biết. Nhưng khi đi đến gốc rễ của mọi sự, tất cả chỉ là bịa đặt. Dì cứ ngồi đây và viết lách, nhưng không ai có thể đọc - như vậy là ngạo mạn, trước đây con đã bảo dì rồi. Và thậm chí dì còn không đủ trung thực để sống với con người thật của mình - cái gì cũng bị chia năm sẻ bảy. Vậy thì có ích gì khi tỏ ra bề trên với con và nói rằng: Con đang trong giai đoạn tồi tệ. Nếu như dì không ở trong giai đoạn tồi tệ thì đấy là vì dì không thể ở trong bất cứ giai đoạn nào cả, dì chú trọng chia chính mình ra thành nhiều ngăn. Nếu mọi thứ hỗn loạn thì đấy là vì bản chất nó như vậy. Con nghĩ rằng chẳng có nơi đâu tồn tại mô hình cả - dì đang tạo ra các mô hình, vì hèn nhát. Con nghĩ con người thực sự chẳng có gì tử tế, họ đều là những kẻ ăn thịt người, và khi ngẫm kỹ ra thì, không một ai quan tâm đến người khác. Cùng lắm là người ta tử tế với một người khác hoặc gia đình của mình. Nhưng như thế là vị kỷ, không phải là tử tế. Chúng ta chẳng tốt đẹp gì hơn loài thú, chúng ta chỉ giả vờ như vậy thôi. Chúng ta không hề quan tâm đến nhau.” Lúc này cậu bé đã bước đến và ngồi đối diện cô; có vẻ như lại đã là chính cậu, thằng bé bướng bỉnh làm cái gì cũng chậm mà cô từng biết. Và rồi đột nhiên cậu bật cười khúc khích vui vẻ một cách đáng sợ, và cô lại nhìn thấy lóe lên tia thù oán đó.

Cô nói: “Chậc, dì chẳng đáp lại được gì nữa, đúng không?”

Cậu rướn người ra phía trước và nói: “Con sẽ cho dì một cơ hội nữa, dì Anna ạ.”

Cái gì?” cô hỏi, giật nảy mình, suýt thì bật cười. Nhưng gương mặt cậu bé trông thật đáng sợ, vì vậy sau một lúc im lặng cô nói: “Con nói vậy là sao?”

“Con nói nghiêm túc. Bây giờ thì dì nói đi. Dì đã từng sống theo một triết lý, phải không?”

“Dì nghĩ vậy.”

“Giờ thì dì nói, cái huyền thoại cộng sản. Vậy thì bây giờ dì sống theo cái gì? Đừng dùng những từ như khắc kỷ nhé, vô nghĩa lắm.”

“Đối với dì, chuyện là - thi thoảng, có lẽ trăm năm một lần, sẽ có một cái gì đó như kiểu… một hành động xuất phát từ đức tin. Một cái giếng đức tin tràn đầy, một làn sóng khổng lồ tiến về phía trước ở nước này hay nước khác, và đây là bước tiến của cả thế giới. Bởi vì đây là một hành động xuất phát từ trí tưởng tượng - về điều khả dĩ cho cả thế giới. Trong thế kỷ hiện tại, đấy là năm 1917 ở Liên Xô. Và ở Trung Quốc. Rồi sau đó cái giếng cạn khô, bởi vì như con nói đấy, cái ác và cái xấu quá mạnh. Rồi cái giếng dần dần đầy trở lại. Và rồi chúng ta lại đau đớn lao về phía trước.”

“Lao về phía trước?” cậu hỏi.

“Đúng thế.”

“Bất chấp tất cả, vẫn lao về phía trước?”

“Đúng thế - bởi vì mỗi lần như thế giấc mơ lại trở nên mạnh hơn. Nếu con người tưởng tượng được điều gì, sẽ có lúc họ đạt được điều đó.”

“Tưởng tượng điều gì?”

“Điều con nói - cái tốt. Sự tử tế. Thoát khỏi trạng thái thú vật.”

“Còn chúng ta bây giờ, ta còn có thể làm gì?”

“Bảo vệ cho giấc mơ không rụi tắt. Bởi vì sẽ luôn luôn có người mới, không bị… tê liệt ý chí.” Cô mạnh mẽ kết luận với một cái gật đầu quả quyết; và đột ngột nghĩ rằng mình nói hệt như Mẹ Mật cuối mỗi cuộc hẹn: Sống phải có niềm tin! Trống dong cờ mở. Chắc hẳn trên mặt cô phải có một nụ cười tự buộc tội - thậm chí cô có thể cảm nhận được nó, mặc dù cô tin vào những điều mình vừa nói, bởi vì Tommy gật đầu với vẻ đắc thắng ác ý. Tiếng chuông điện thoại reo lên và cậu bé nói: “Là mẹ con đấy, kiểm tra xem giai đoạn của con tự nó tiến triển ra sao.”

Anna trả lời điện thoại, đáp toàn có với không, sau đó đặt ống nghe xuống và quay sang Tommy.

“Không phải mẹ con đâu, nhưng dì sắp có khách.”

“Vậy thì con phải đi.” Cậu chậm rãi đứng dậy, vẻ chậm chạp ì ạch cố hữu, và khoác lên trên mặt cái nhìn trống rỗng hướng nội như lúc cậu đặt chân vào nhà. Cậu bé nói: “Cảm ơn dì đã trò chuyện với con.” Ý muốn nói rằng: Cảm ơn dì đã xác nhận những điều con nghĩ là sẽ tìm thấy ở dì.

Ngay khi cậu bé vừa đi, Anna gọi điện cho Molly, lúc này mới từ nhà hát về. Cô nói: “Tommy đến đây, vừa về xong. Nó làm tớ sợ phát khiếp. Có điều gì đó cực kỳ không ổn, nhưng tớ không biết đấy là gì, và tớ không nghĩ là tớ có nói đúng điều nên nói không.”

“Nó nói những gì?”

“Nó bảo mọi thứ đều thối nát.”

“Thì đúng vậy mà,” Molly nói to, giọng vui vẻ. Trong vài tiếng đồng hồ qua, kể từ lần cuối cùng nhắc đến con trai mình, cô đã vào vai một bà chủ nhà vui tính - một vai mà cô khinh thường trong một vở kịch mà cô khinh thường - nhưng giờ cô vẫn đang trong cái vai ấy. Cô vừa mới trở về từ cuộc rượu vui vẻ với vài diễn viên khác. Cô khác xa với tâm trạng trước đó.

“Còn Marion thì vừa gọi cho tớ từ quầy điện thoại dưới nhà. Cô ấy vừa đáp chuyến tàu cuối cùng đến đây chỉ để gặp tớ.”

“Để làm cái quái gì thế?” Molly hỏi, giọng bực bội.

“Tớ không biết. Cô ấy say. Sáng mai tớ sẽ kể cho cậu nghe. Molly…” Anna cảm thấy hoảng sợ, nhớ đến thái độ của Tommy lúc ra về. “Molly, chúng ta phải làm điều gì đó cho Tommy, thật nhanh. Tớ tin là chúng ta phải làm gì đó.”

“Tớ sẽ nói chuyện với nó,” Molly đáp một cách thực tế.

“Marion đến trước cửa rồi. Tớ phải mở cho cô ấy vào. Chúc cậu ngủ ngon.”

“Chúc cậu ngủ ngon. Sáng mai tớ sẽ báo cáo về tình trạng tinh thần của Tommy. Tớ e là chúng ta đang lo lắng hão thôi. Dù sao đi nữa, hãy suy nghĩ xem chúng ta kinh khủng thế nào khi ở tuổi nó.” Anna nghe thấy bạn mình cười phá lên vui vẻ trước khi đặt ống nghe xuống.

Anna nhấn nút để mở chốt cửa trước và nghe thấy tiếng bước chân vụng về của Marion đi lên gác. Cô không thể xuống đỡ Marion, vì chắc chắn cô ấy sẽ ghét điều đó.

Khi bước vào, Marion cũng mỉm cười giống như Tommy: đấy là nụ cười đã được chuẩn bị trước, dành cho toàn bộ căn phòng. Cô lại chỗ chiếc ghế lúc nãy Tommy ngồi, rồi nặng nề đổ sụp xuống đó. Cô là người nặng nề - cao lớn với những khối thịt dư thừa mệt mỏi. Gương mặt cô hiền, hay nói đúng hơn là trông mờ nhạt, đôi mắt nâu của cô vừa mờ vừa tỏ vẻ nghi ngờ. Thời trẻ cô mảnh mai, hoạt bát và hài hước.

“Một thiếu nữ màu nâu hạt dẻ,” Richard đã có lần nói vậy bằng giọng trìu mến, nhưng nay với thái độ thù ghét.

Marion nhìn cô, liên tục nheo nheo rồi lại mở to đôi mắt. Nụ cười của cô đã biến mất. Rõ ràng là cô đang rất say, và rõ là Anna nên đưa cô vào giường. Trong khi đó, Anna vẫn ngồi đối diện với cô, ở một vị trí mà cô sẽ dễ dàng chú ý đến mình - vẫn là chiếc ghế mà lúc nãy Anna ngồi đối diện với Tommy.

Marion xoay chuyển đầu và mắt để có thể nhìn thấy Anna, sau đó khó nhọc nói: “Cậu… thật… là… may… mắn, Anna… ạ. Tớ… nghĩ… cậu… thật… may mắn được sống… được sống theo ý thích. Căn phòng đẹp quá. Và cậu… cậu… cậu lại tự do. Thích làm gì thì làm.”

“Marion, để tớ đưa cậu vào giường, sáng mai nói chuyện cũng được.”

“Cậu nghĩ tớ say,” Marion nói rành rọt với vẻ căm tức.

“Tất nhiên là cậu say rồi. Không sao đâu. Cậu nên đi ngủ đi.”

Anna đang cảm thấy rất mệt mỏi, và đột nhiên, cảm giác mệt mỏi này giống như là có những bàn tay kéo tay chân cô xuống. Cô thả lỏng người trên ghế, cưỡng lại những đợt sóng mỏi mệt.

“Tớ muốn uốn,” Marion hờn dỗi nói, “Tớ muốn uốn. Tớ muốn uốn.”

Anna nhấc mình dậy, đi vào căn bếp bên cạnh, rót đầy một ly nước pha chút trà loãng còn sót lại trong ấm, thêm chừng một thìa whisky rồi mang ra cho Marion.

Marion nói “Cảm ơn,” nuốt một ngụm cái hỗn hợp ấy rồi gật đầu. Cô cầm cái ly một cách nâng niu, trìu mến, các ngón tay siết chặt lấy nó.

“Richard khỏe không?” sau đó cô hỏi, vẻ thận trọng, gương mặt cô căng lên vì cố gắng để cho lời nói thoát ra. Cô đã chuẩn bị câu hỏi này trước khi bước vào. Anna dịch ý đó ra giọng bình thường của Marion và nghĩ: Lạy Chúa lòng lành, Marion đang ghen với mình, trong khi đầu mình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó.

Cô nói với giọng khô khan: “Nhưng Marion ạ, chắc là cậu phải biết rõ hơn tớ chứ?”

Cô thấy giọng nói khô khan của mình tan biến trong khoảng không gian say xỉn giữa cô và Marion; nhìn thấy đầu óc Marion đang lý giải những lời vừa rồi một cách hồ nghi. Cô chậm rãi nói to: “Marion, cậu không cần phải ghen với tớ. Nếu Richard đã tùng ám chỉ gì đó thì không đúng vậy đâu.”

“Tớ không ghen với cậu,” Marion bật ra một tiếng rít. Từ ghen đã khiến cơn ghen của cô sống lại, và trong mấy giây cô trở thành một người phụ nữ ghen tuông, gương mặt cô nhăn nhó khi săm soi quanh căn phòng, nhìn những món đồ vật là một phần trong những cơn ảo tưởng ghen tuông của cô, đôi mắt cô nhìn đi nhìn lại chiếc giường.

“Không phải vậy,” Anna nói.

“Không… phải… vì… thế… thế mà khác lắm đao,” Marion nói với tiếng cười tựa như hồn hậu. “Sao không phải là cậu, trong khi có quá nhiều ngời đến vợi? Ít nhất thì cậu cũng không phải là điều sỉ nhục.”

“Nhưng tớ chẳng là cái gì cả.”

Lúc này Marion nhấc cằm lên và uống ba ngụm lớn cái hỗn hợp trà với whisky. “Tớ cần nó,” cô nói với vẻ trang trọng, chìa cái ly ra để Anna rót thêm vào, Anna không đón lấy cái ly. Cô nói: “Marion, tớ vui khi thấy cậu đến thăm tớ, nhưng thực sự là cậu đang phạm sai lầm đấy.”

Marion nháy mắt, vẻ khủng khiếp, và nói với giọng ranh mãnh say rượu: “Ồ, nhưng tớ nghĩ là tớ đến vì ganh tị cơ đấy. Tớ muốn được như cậu… cậu tự do, cậu có nhiều người tình và muốn làm gì thì làm.”

“Tớ chả tự do,” Anna đáp; nghe thấy sự khô khan trong giọng nói và hiểu rằng cô phải xua nó đi. Cô nói: “Marion, tớ muốn lấy chồng. Tớ không thích sống thế này.”

“Nói thì dễ lắm. Nhưng nếu muốn thì cậu đã lấy chồng rồi. Ôi cậu sẽ phải để tớ ngủ lại đây đêm nay đấy. Chuyến tàu cuối cùng chạy mất rồi. Còn Richard thì quá keo kiệt nên tớ không có tiền thuê xe. Richard keo kiệt một cách kinh khủng. Thật đấy.” (Anna nhận thấy giọng Marion bớt nhừa nhựa khi than vãn về chồng.) “Cậu có tin được là lão ấy lại keo kiệt đến thế không? Lão ấy giàu kinh khủng. Cậu biết không, chúng tớ nằm trong số một phần trăm những người giàu có ngang… nhưng lão ấy kiểm tra tài khoản của tớ hằng tháng. Lão ấy phét lác rằng chúng tớ thuộc tốp một phần trăm những người giàu nhất, nhưng tớ mua một cái váy thời trang là lão ấy lèm bèm ngay. Tất nhiên, khi kiểm tra tài khoản của tớ, lão ấy sẽ phát hiện ra là bao nhiêu phần đi vào rượu, nhưng bản thân chuyện tiền cũng là vấn đề nữa.”

“Sao cậu không đi ngủ đi?”

“Ngủ ở đâu? Ai trên gác đấy?”

“Janet và người thuê trọ. Nhưng vẫn còn một cái giường nữa.”

Mắt Marion lóe lên một tia hồ nghi hài lòng. Cô hỏi: “Kỳ cục thật, cậu có một người thuê trọ. Lại là đàn ông. Cậu lạ thật.”

Một lần nữa Anna dịch những lời đó ra và nghe thấy những câu chuyện đùa mà Richard và Marion có thể nói về mình khi Marion tỉnh rượu. Họ đùa cợt về cậu thanh niên thuê nhà cô. Đột nhiên Anna thấy căm ghét những người như Marion và Richard, một cảm giác mà cô hiếm khi gặp trong thời gian gần đây. Cô nghĩ: Có lẽ là tương đối căng thẳng, cuộc đời hiện tại của mình, nhưng ít nhất mình cũng không sống chung với những người như Marion và Richard, mình không sống trong cái thế giới phụ nữ không thể cho đàn ông thuê trọ mà không bị trêu chọc một cách thù hận.

“Janet nghĩ sao khi cậu ở đây sống chung với một người đàn ông trong chính căn hộ của mình?”

“Marion, tớ không sống chung với đàn ông. Nhà tớ rộng và tớ cho thuê một phòng. Cậu ta là người đầu tiên đến xem căn phòng và thích nó. Trên gác còn một căn phòng bé tí không ai ở. Hãy để tớ đưa cậu vào giường.”

“Nhưng tớ ghét đi ngủ. Đã có lúc giờ đi ngủ là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời tớ. Khi bọn tớ mới cưới. Đấy là lý do tại sao tớ ghen tị với cậu. Sẽ không có một người đàn ông nào ham muốn tớ nữa. Mọi thứ kết thúc rồi. Đôi khi Richard cũng ngủ với tớ, nhưng lão ấy phải tự ép mình làm vậy. Đàn ông thật ngu ngốc, phải không, bọn họ nghĩ rằng chúng ta không biết gì cả. Anna này, đã bao giờ cậu ngủ với đàn ông dù cậu biết rằng anh ta phải tự ép mình ngủ với cậu chưa?”

“Lúc tớ còn ở với chồng thì đúng như thế.”

“Ừ, nhưng cậu bỏ hắn rồi còn gì. Mừng cho cậu. Cậu biết không, có một người yêu tớ… anh ấy muốn cưới và muốn chăm sóc cho cả con tớ nữa. Richard giả vờ yêu tớ trở lại. Lão ấy chỉ muốn giữ tớ làm bảo mẫu để trông lũ trẻ. Thế thôi. Tớ ước sao mình đã bỏ đi khi biết lão ấy chỉ muốn có thế. Cậu biết không, mùa hè năm nay Richard đưa tớ đi nghỉ mát đấy? Rồi cũng vẫn như mọi khi. Bọn tớ lên giường và lão ấy tự ép mình phải làm chuyện ấy. Tớ biết trong suốt lúc đó lão ấy chỉ nghĩ đến con đĩ non ở văn phòng của lão.” Cô đẩy mạnh cái ly về phía Anna rồi nói dứt khoát: “Rót đi.” Anna đi sang phòng bên, làm thêm hỗn hợp trà và whisky rồi mang trở lại phòng lớn. Marion uống và giọng cô rền lên thương hại bản thân: “Cậu sẽ thấy thế nào hả Anna, nếu cậu biết rằng sẽ không bao giờ có người đàn ông nào yêu thương mình nữa? Khi đi nghỉ mát, tớ tưởng tình hình sẽ đổi khác. Tớ không hiểu tại sao lại nghĩ thế nữa. Trong đêm đầu tiên, bọn tớ vào nhà hàng của khách sạn và bàn bên cạnh có một con bé người Ý, Richard nhìn nó suốt, tớ đồ rằng lão ấy nghĩ tớ không để ý. Sau đó lão bảo tớ đi ngủ sớm. Lão muốn con bé người Ý đó. Nhưng đời nào tớ chịu đi ngủ sớm.” Cô cao giọng, buông một tiếng rít thổn thức đầy hả hê, “Ồ không. Tớ nói, ‘Anh đi nghỉ với tôi chứ không phải đi chơi gái.’” Nói đến đây, mắt cô đỏ hoe với những giọt nước mắt thù hằn, những mảng đỏ ướt đẫm hằn lên trên đôi má đầy đặn của cô, “Lão bảo tớ, Em còn bận bọn trẻ con mà, đúng không? Nhưng tại sao tôi lại phải quan tâm đến lũ trẻ khi mà anh không quan tâm đến tôi - tớ trả lời lão như vậy. Nhưng lão có hiểu đâu. Tại sao lại phải chăm sóc con cái cho một gã đàn ông không yêu mình? Không phải vậy sao, Anna? Lẽ nào không phải vậy? Nào, cậu nói đi, đúng vậy mà, phải không? Khi lão nói muốn cưới tớ, nói yêu tớ, lão đâu có nói anh sẽ mang tới cho em ba đứa con và sau đó anh sẽ đi gặp mấy con đĩ non, để con lại cho em. Nào, nói gì đi chứ Anna. Với cậu thì mọi thứ đều tốt đẹp cả, cậu sống với một đứa con, và cậu có thể làm gì tùy thích. Lẽ dĩ nhiên là cậu sẽ hấp dẫn trong mắt Richard, khi mà thi thoảng lão ta chỉ tạt đến làm một cuộc tàu nhanh mà thôi.”

Chiếc điện thoại đổ một hồi chuông rồi ngừng. “Chắc là một gã nào đấy của cậu,” Marion nói. “Biết đâu lại là Richard. Nếu đúng thì hãy bảo với lão là tớ ở đây, bảo với lão là tớ biết tỏng lão rồi. Bảo với lão vậy.”

Chiếc điện thoại lại kêu và liên tục đổ chuông.

Anna bước đến, nghĩ: Giọng Marion nghe cứ như cô sắp tỉnh rượu. Cô nói: “A lô.” Cô nghe thấy Molly thét lên: “Anna, Tommy tự tử rồi, nó dùng súng.”

“Cái gì?”

“Ừ. Cậu vừa gọi xong thì nó về nhà. Nó đi lên gác mà không nói câu nào cả. Tớ nghe đoàng một cái, nhưng tớ nghĩ đấy là nó dập cửa. Rồi tớ nghe thấy tiếng rên, mãi sau này. Vì vậy tớ gọi to nhưng không thấy nó trả lời nên tớ nghĩ là tớ tưởng tượng ra mà thôi. Sau đó chẳng hiểu sao tớ lại thấy sợ nên đi ra ngoài và thấy máu đang nhỏ giọt xuống cầu thang. Tớ không biết là thằng bé có súng. Nó chưa chết nhưng sắp chết, nghe cảnh sát nói tớ đoán vậy. Nó sắp chết rồi,” cô khóc toáng lên.

“Tớ sẽ đến bệnh viện. Bệnh viện nào?”

Một giọng đàn ông trả lời: “Nào, thưa cô, hãy để tôi nói chuyện với cô ấy.” Rồi trên điện thoại: “Chúng tôi sẽ đưa bạn của cô và con trai cô ấy đến bệnh viện St. Mary. Tôi nghĩ bạn cô muốn có cô ở bên cạnh.”

“Tôi đến ngay.”

Anna quay sang Marion. Đầu Marion đã gục xuống và cằm kê lên ngực. Anna vật lộn để lôi cô ra khỏi chiếc ghế, loạng choạng đưa cô đến giường rồi lăn cô lên đấy. Marion nằm rũ rượi, miệng há ra, mặt đầy dãi và nước mắt. Hai má cô đỏ rực vì rượu. Anna đắp chăn lên người cô, tắt đèn và lửa trong lò sưởi rồi chạy ra đường, không khoác thêm dù chỉ một cái áo, Đã quá nửa đêm từ lâu. Không bóng người. Không taxi. Cô chạy dọc con phố, khẽ thổn thức; nhìn thấy một người cảnh sát và chạy thẳng về phía anh ta. “Tôi phải đến bệnh viện,” cô nói, níu lấy anh ta. Một người cảnh sát khác xuất hiện từ góc phố. Một người đỡ lấy cô trong lúc người kia tìm taxi và đi cùng cô đến bệnh viện. Tommy chưa chết, nhưng có lẽ sẽ chết trước khi trời sáng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Doris Lessing

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.