Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2074
Tại sao lại không thích

❊ ❊ ❊

Về đến nhà, Trương Minh Huy hỏi Cảnh Hiểu Trà: "Cô ơi, con có thể không lấy món quà của cô Âu tặng được không ạ?"

Gương mặt Cảnh Hiểu Trà thoáng hiện vẻ ngạc nhiên: "Tại sao lại không lấy, không thích à?"

Món quà Âu Nhất Hàm tặng Trương Minh Huy là một chiếc bút máy.

Trương Minh Huy đưa chiếc bút máy cho Cảnh Hiểu Trà: "Cô, con chỉ là không thích cô Âu thôi, nên không muốn nhận quà cô ấy tặng."

Trên gương mặt nhỏ của Trương Minh Huy hiện rõ vẻ không vui, giọng nói mang theo ba phần cứng nhắc và bướng bỉnh.

Cảnh Hiểu Trà suy nghĩ một chút rồi dịu dàng bảo: "Nếu con thực sự không muốn thì cứ cất món quà đó đi, không dùng là được."

"Dạ."

Trương Minh Huy do dự hồi lâu mới miễn cưỡng đồng ý. Trong lòng thằng bé lại có tính toán khác.

Cuối tuần, Trương Minh Huy đi quay quảng cáo cùng Tử Dịch, vì trước đó một ngày, Tử Dịch đã nói với nó rằng cậu của nó là Ôn Cẩm cũng sẽ đi cùng.

Trương Minh Huy cầm theo chiếc bút máy mà Âu Nhất Hàm đã tặng, vừa lên xe đã đưa cho Ôn Cẩm: "Chú Ôn, chú trả lại chiếc bút máy này cho cô Âu giúp con với."

"Con không thích à, tại sao không giữ lại mà dùng?" Ôn Cẩm cũng nhìn Trương Minh Huy đầy thắc mắc, ông không đưa tay nhận lấy cây bút. Tử Dịch ngồi ở phía bên kia cười hỏi: "Trương Minh Huy, có phải em thấy món quà cô Âu tặng không đắt giá bằng quà của bọn anh nên mới không thích không?"

"Em không hề có suy nghĩ đó." Trương Minh Huy không chút nghĩ ngợi liền phản bác.

Tử Dịch khẽ nhướng đôi lông mày thanh tú, đôi mắt đẹp nhìn thằng bé đầy dò xét: "Vậy tại sao em lại không thích?"

"Vô công bất thụ lộc, con với cô Âu lại chẳng quen biết gì, tại sao phải nhận quà của cô ấy." Giọng điệu của Trương Minh Huy rất bình tĩnh, hoàn toàn không giống một đứa trẻ hơn mười tám tuổi.

"Có phải em không thích cô Âu làm bạn gái của cậu hai không?" Tử Dịch nhìn chằm chằm gương mặt khó ở của Trương Minh Huy vài giây, đột nhiên đưa tay lấy cây bút máy trong tay thằng bé, nhét vào lòng Ôn Cẩm: "Cậu hai, cậu sẽ kết hôn với cô Âu chứ?"

Sắc mặt Trương Minh Huy thay đổi, lần này nó không phản bác.

Ôn Cẩm khẽ nhíu mày, nhìn hai đứa nhóc này, bỗng thấy đau đầu: "Hai đứa trẻ các cháu, đừng hỏi những điều không nên hỏi, nói những điều không nên nói."

Nói đoạn, ông nghiêm túc nhìn Trương Minh Huy: "Cháu trả lại bút máy cho cô Âu, cô của cháu có biết không?"

"Không biết ạ."

Giọng Trương Minh Huy thấp xuống một chút, có vẻ hơi chột dạ.

"Vậy cháu nói xem tại sao cháu không thích cô Âu, chỉ cần cháu nói được lý do, chú sẽ thay cháu trả lại cây bút này."

Trương Minh Huy bướng bỉnh mím môi: "Không thích là không thích, con không thích cô ấy ở bên cạnh chú Ôn, càng không thích cô ấy giới thiệu bạn trai cho cô của con. Chú Ôn, cô của con thích chú như vậy, tại sao chú lại không thích cô của con?"

Khi hỏi ra câu này, Trương Minh Huy mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ôn Cẩm.

Dường như nếu ông không đưa ra câu trả lời, nó sẽ không bỏ qua.

Hôm đó ở nhà hàng, Trương Minh Huy đã từng nói những lời tương tự, dù không hoàn toàn giống câu này, nhưng bầu không khí đã bị nó làm cho ngượng ngùng.

Không ngờ hôm nay nó lại dám hỏi thẳng Ôn Cẩm, tại sao không thích cô của nó?

Tử Dịch cong môi xem kịch hay, nhìn Ôn Cẩm và Trương Minh Huy. Thanh Phong đang lái xe ở phía trước khẽ giật giật khóe miệng, giả vờ như không nghe thấy lời Trương Minh Huy nói, tiếp tục lái xe.

"Tiểu Huy, cháu là trẻ con, không hiểu thế nào là thích đâu."

"Cậu hai, ai bảo trẻ con không hiểu? Con hiểu mà, nếu Trương Minh Huy muốn biết câu trả lời, cậu nói cho nó biết chẳng phải là được rồi sao?"

Lời nói đổ thêm dầu vào lửa của Tử Dịch đổi lấy ánh mắt lạnh lùng của Ôn Cẩm.

Cậu nhóc cười hì hì một tiếng, quay đầu rút một tờ khăn giấy lau miệng cho Thanh Tình, dịu dàng nói: "Ăn chậm thôi, đừng để bị nghẹn."

"Anh ăn đi."

Thanh Tình đút thức ăn còn dư trong tay vào miệng Tử Dịch, đó là miếng mà cô bé đã cắn dở, trên đó còn dính nước bọt của Thanh Tình, Tử Dịch cười cười, há miệng ăn hết.

Trương Minh Huy thấy Ôn Cẩm không trả lời câu hỏi của mình, trên mặt lộ ra ba phần tức giận: "Con biết rồi, chú Ôn thích cô Âu, cũng không thích cô của con. Những lời này, chú Ôn đừng nói với cô con nhé."

Ôn Cẩm thản nhiên lên tiếng: "Bây giờ cháu nên lo việc học hành của mình đi, hơn nữa, cháu làm sao để kiếm tiền tự nuôi sống bản thân, lát nữa đến trường quay thì biểu hiện cho tốt vào."

"Con biết rồi."

Trương Minh Huy đang giận Ôn Cẩm, Ôn Cẩm đành mặc kệ nó giận.

---❊ ❖ ❊---

Trương Minh Huy đi ra ngoài một ngày, Cảnh Hiểu Trà cũng không ra khỏi nhà mà ở nhà chạy deadline bản thảo cả ngày.

Mấy tình tiết cần sửa đổi, cô đều đã viết xong, nhưng vì bản thân không quá hài lòng nên lại xóa đi hai nghìn chữ.

Đang lúc vắt óc suy nghĩ, Trương Minh Huy được Ôn Cẩm đưa về.

"Chú Ôn, chú vào ngồi uống chén trà đi ạ."

Không đợi Ôn Nhiên lên tiếng, Trương Minh Huy đã nhiệt tình mời chào Ôn Cẩm, nói xong lại vui vẻ nói với Ôn Nhiên: "Cô ơi, con tìm được việc làm rồi, sau này có thể tự nuôi sống bản thân ạ."

"Tìm được việc gì thế?"

Cảnh Hiểu Trà mỉm cười hỏi, ngước mắt nhìn Ôn Cẩm.

Ôn Cẩm vừa đi về phía ghế sô pha phòng khách, vừa dịu dàng trả lời: "Là lúc Tử Dịch quay quảng cáo, thằng bé ở bên cạnh làm việc vặt, Tử Dịch tiến cử nó nên nó được nhận vào làm."

"Thật sao?"

Nụ cười trên gương mặt Cảnh Hiểu Trà rạng rỡ thêm một phần, bất kể là công việc gì, đối với Trương Minh Huy mà nói, thằng bé đã có thể tự nuôi sống bản thân mình rồi.

Trương Minh Huy gật đầu thật mạnh, dường như trong nháy mắt đã trở thành người lớn: "Cô ơi, thật đấy, sau này con có thể tự kiếm tiền rồi, hôm nay con kiếm được năm mươi tệ."

Vừa nói, nó vừa lấy tiền ra đưa cho Cảnh Hiểu Trà.

Cảnh Hiểu Trà mỉm cười nhìn số tiền mà nó đưa bằng cả hai tay: "Tiền cháu tự kiếm được thì tự giữ lấy đi, lát nữa cô mua cho cháu một cái ống heo."

"Cô ơi, con không gửi tiết kiệm đâu, con đưa cho cô làm chi phí sinh hoạt, sau này con kiếm được nhiều hơn thì có thể nuôi cô ạ." Trương Minh Huy tràn đầy tự tin vào bản thân và tương lai, trong mắt lóe lên tia sáng rực rỡ.

Ôn Cẩm nhìn vào mắt thằng bé, khóe miệng luôn cong lên nụ cười nhạt.

Thực ra Trương Minh Huy đâu dễ tìm việc như vậy? Trường quay cũng chẳng cần một đứa trẻ như nó làm việc vặt.

Nhưng nhìn dáng vẻ vui mừng khi kiếm được tiền của nó, ông cảm thấy điều này cũng xứng đáng.

Mặc dù trước đây Trương Minh Huy rất tệ hại, nhưng dù sao nó cũng là một đứa trẻ, vẫn còn kịp để sửa chữa.

"Vì Tiểu Huy đã đưa tiền cho cô, cô cứ nhận lấy đi, ghi chép lại cho nó là được." Ôn Cẩm dịu dàng lên tiếng, Trương Minh Huy lập tức gật đầu phụ họa.

Cảnh Hiểu Trà lúc này mới cười hì hì nhận lấy: "Được, cô giữ giúp cháu, sau này đóng học phí cho cháu."

Trương Minh Huy đang học ở trường quý tộc, học phí không hề thấp.

Học kỳ này học phí của nó là do Mặc Tu Trần trả, Cảnh Hiểu Trà vốn muốn đưa cho Ôn Nhiên, nhưng Ôn Nhiên kiên quyết không nhận, nói là để học kỳ sau mới để cô đóng cho Trương Minh Huy.

"Cô ơi, sau này con sẽ cố gắng kiếm tiền, cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học đâu ạ."

Một ngày kiếm được năm mươi tệ, lại còn kiếm dễ dàng như vậy. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Trương Minh Huy lớn chừng này.

Trước kia nó đi nhặt rác, bê gạch ở công trường, mỗi ngày chỉ có thể kiếm được vài tệ, lại còn bẩn và mệt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2065
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.