Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2059
Đi đứng cẩn thận chút

❊ ❊ ❊

“Cụ thể thì em cũng không biết, hôm đó chỉ nghe Chi Diễn nhắc qua một chút, sau đó vì có chuyện khác nên chuyển chủ đề. Em cũng không hỏi lại. Chiều nay không thấy anh nghe điện thoại, em còn tưởng là Trương Kim Lỗi đã ra ngoài, lại đi quấn lấy anh.”

Giọng nói của Ôn Cẩm trầm thấp lại ôn hòa, theo làn gió mát dịu nhẹ truyền vào tai, tựa như một bàn tay mềm mại khẽ vuốt ve tâm can.

Đôi mắt trong veo của Cảnh Hiểu Trà khẽ chớp, hàng mi rủ xuống né tránh ánh nhìn của anh.

“Anh không ngờ là em tức giận vì chuyện Thạch Thiên tìm em đấy.” Qua một lát, Ôn Cẩm lại lên tiếng.

Câu nói này pha lẫn chút cười nhạt và trêu chọc, còn mang theo chút giọng điệu cưng chiều của người anh trai khi nói chuyện với em gái.

Thấy Cảnh Hiểu Trà không nói lời nào, chỉ cúi đầu rủ mắt, ngồi đó im lặng.

Ánh mắt Ôn Cẩm khẽ dao động, lại cong môi cười: “Trong nhà có món gì ăn không?”

“Dạ?”

Trong đôi mắt Cảnh Hiểu Trà ngước lên lóe lên vẻ ngơ ngác, đề tài của anh lúc nào cũng nhảy vọt nhanh như vậy.

Ôn Cẩm buồn cười hỏi: “Sẽ không phải là không còn món gì đấy chứ?”

Cảnh Hiểu Trà cười gượng che giấu, trong nhà đúng là không còn món gì cả.

Vốn dĩ cô định hôm nay đi mua ít thức ăn, sáng đưa Trương Minh Huy đi học xong thì đến Tinh Hạ Ảnh Thị, đến tận quá trưa mới về nhà, pha bát mì ăn tạm.

Tâm trạng không tốt nên chiều nay cô không ra ngoài.

Cho đến lúc nãy đi đón Trương Minh Huy tan học, cũng vẫn chưa kịp đi chợ.

Ôn Cẩm đọc được câu trả lời từ nụ cười của Cảnh Hiểu Trà, thở dài một tiếng, đứng dậy nói: “Đi thôi, đi siêu thị phía trước mua chút thức ăn, tối nay anh ăn cơm ở nhà các em.”

“Không phải vừa nãy anh bảo ở xưởng có việc sao, anh không vội đi xử lý à?”

Cảnh Hiểu Trà chậm chạp đứng dậy từ băng ghế dài, trong đôi mắt nhìn Ôn Cẩm lộ rõ vẻ nghi hoặc.

Anh bình thản đáp: “Không cần anh đích thân đi, anh đã sắp xếp người xử lý rồi, đi thôi, tối nay em vào bếp.”

“……”

“Yên tâm đi, anh ăn không nhiều đâu.”

Ôn Cẩm thấy Cảnh Hiểu Trà bĩu môi, mỉm cười bổ sung thêm một câu.

Cảnh Hiểu Trà lầm bầm: “Anh ăn còn nhiều hơn cả em với Tiểu Huy đấy.”

Ôn Cẩm vừa bước được một bước, nghe thấy lời Cảnh Hiểu Trà thì khóe miệng co giật, quay đầu lại nhìn, Cảnh Hiểu Trà lại lập tức cười gượng gạo nói: “Đi thôi đi thôi, tối nay em vào bếp.”

Khu Cảnh Hiểu Trà sống rất tiện lợi, dù là giao thông, hay mua sắm, trường học, bệnh viện, mọi thứ đều đầy đủ.

Ôn Cẩm và Cảnh Hiểu Trà bước ra khỏi công viên, cứ thế người trước người sau đi về phía siêu thị phía trước.

Cảnh Hiểu Trà đi phía sau, giẫm lên cái bóng của Ôn Cẩm, từng bước một, không biết là cảm thấy thú vị hay vì có bệnh cưỡng bách, bước nào cũng giẫm đúng vị trí đó.

“Kịch bản của em sửa đến đâu rồi?”

Ôn Cẩm bất ngờ lên tiếng, anh còn quay đầu nhìn về phía Cảnh Hiểu Trà đang đi phía sau, anh đã cố ý giảm tốc độ, nhưng cô nhóc này vẫn cứ bám theo sau anh.

Hóa ra là đang giẫm lên cái bóng của anh.

Vì anh bất ngờ quay đầu lại, bước chân này của Cảnh Hiểu Trà không giẫm xuống được, cô cứ thế ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt thấu hiểu của Ôn Cẩm, cô cười gượng gạo, không nhìn xuống chân mà giẫm bước đó xuống.

“Có vài chỗ kịch bản cần thêm thắt, nhưng cũng không quá gấp.”

Ôn Cẩm dừng lại hai bước, Cảnh Hiểu Trà đành phải đi sóng vai cùng anh.

“Đã định ngày khởi quay chưa, diễn viên các thứ đã chọn xong chưa?”

Ôn Cẩm hỏi như thể vô tình.

Nhắc đến chủ đề này, tâm trạng Cảnh Hiểu Trà liền phiền muộn, trước mặt Ôn Cẩm, cô rốt cuộc vẫn không thể che giấu cảm xúc, dễ dàng bị anh nhìn thấu.

“Sao thế?”

Ôn Cẩm hơi nghiêng đầu, đôi mắt như mực ngọc chứa đựng sự quan tâm, nhìn chằm chằm gương mặt đang mím môi, viết rõ vẻ không vui của cô.

Cảnh Hiểu Trà im lặng vài giây, mới ủ rũ nói: “Vốn dĩ diễn viên được quyết định thông qua bình chọn trên mạng, cho dù không dựa theo bình chọn để chọn ra nhân sự cuối cùng, thì cũng nên có sự tham khảo chứ.”

“Ừm.”

Ôn Cẩm kiên nhẫn lắng nghe, hàng mày ôn nhu, thần sắc ôn hòa.

“Nhưng, sáng nay Cận tổng đột nhiên nói, đã chốt Trịnh Thi Nhuế đóng nữ chính.”

“Trịnh Thi Nhuế sao?”

Ôn Cẩm giả vờ không biết hỏi, cứ như nghe cô nhắc tới mới biết có chuyện này vậy.

Cảnh Hiểu Trà gật đầu, giải thích thêm: “Chính là bạn gái của Cận Triết Vũ, thiếu phu nhân tương lai của nhà họ Cận đấy. Nhưng trước đây cô ta căn bản chẳng diễn qua mấy vai, không có kinh nghiệm, cũng không có diễn xuất, nhân phẩm còn không tốt.”

“Tại sao Cận Vận Xương lại chọn cô ta?”

Ôn Cẩm ôn hòa hỏi: “Lúc ban đầu em và Cận Triết Vũ ký hợp đồng, trong hợp đồng có nhắc đến điểm chọn diễn viên này không, em có quyền tham gia không?”

“Có chứ, nhưng Cận Vận Xương thái độ cứng rắn, nói rằng Trịnh Thi Nhuế là con dâu nhà họ Cận họ, ông ta muốn trọng điểm bồi dưỡng.”

“Không có chỗ để thương lượng sao?”

Hàng mày đẹp đẽ của Ôn Cẩm hơi nhíu lại, bất tri bất giác, hai người đã đến bên ngoài siêu thị.

Cảnh Hiểu Trà buồn bực cúi đầu, nghĩ đến điều kiện Cận Vận Xương đưa ra, trong lòng thấy bí bách, hoàn toàn không nhìn thấy người đang đi ngược chiều, cũng cúi đầu vừa đi vừa xem điện thoại phía trước.

Cánh tay đột nhiên bị người ta kéo nhẹ, thân hình cô cũng theo đó nghiêng về bên trái, né tránh người đi ngược chiều. Nhưng lại dính sát vào người Ôn Cẩm.

Khi Ôn Cẩm kéo cô, vốn dĩ anh đã hơi nghiêng người nhìn cô, Cảnh Hiểu Trà dựa vào như vậy, bên tai lướt qua hơi thở nam tính quen thuộc dễ chịu.

Nhịp tim cô bỗng chốc loạn nhịp.

“Đi đứng cẩn thận chút.”

Giọng nói của Ôn Cẩm trầm thấp ôn nhu vang bên tai, đôi môi mỏng còn dán sát vào lọn tóc bên tai cô, chỉ thiếu một chút nữa thôi, giống như lần trước, là đã chạm qua dái tai cô rồi.

Vành tai Cảnh Hiểu Trà đỏ bừng lên.

Hơn nữa khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ lựng theo, cực kỳ giống ráng chiều đang sắp chìm dần nơi chân trời, đáng yêu vô cùng.

“Em, em không nhìn thấy.”

Cô lắp bắp giải thích, dưới chân lùi lại một bước.

Ôn Cẩm xác định cô đã đứng vững, mới buông cánh tay cô ra: “Trước tiên đi mua thức ăn, lát nữa em kể chi tiết cho anh nghe, đã là Trịnh Thi Nhuế kia không có diễn xuất cũng không có nhân phẩm, thì nghĩ cách thay cô ta đi.”

“……”

Đâu có dễ dàng như anh nói.

Cảnh Hiểu Trà mấp máy môi, không nói gì.

Nhưng ý cô, Ôn Cẩm lại hiểu rất rõ, ánh mắt dịu lại một phần, an ủi nói: “Đừng lo lắng, luôn luôn sẽ có cách thôi, đây chỉ là Cận Vận Xương nói miệng với em, vẫn chưa chính thức công bố, thì vẫn còn dư địa xoay chuyển.”

Không có gì là tuyệt đối cả.

Một số diễn viên đã công bố cuối cùng còn bị thay thế cơ mà.

Tuy Ôn Cẩm chỉ là vài lời an ủi, nhưng Cảnh Hiểu Trà nghe anh nói vậy, trong lòng lại kỳ diệu cảm thấy không còn phiền muộn khó chịu như vậy nữa.

Dường như lời nói của anh có một loại ma lực khiến người ta an lòng.

Cô nở một nụ cười, nhẹ nhàng nói: “Được thôi, hy vọng Ôn đại ca là kim khẩu ngọc ngôn.”

Ôn Cẩm cười không tỏ ý kiến, hai người cùng vào siêu thị, tâm trạng Cảnh Hiểu Trà thực sự tốt lên, cười tủm tỉm hỏi: “Ôn đại ca, lát nữa anh muốn ăn gì cứ mua thoải mái, đừng khách sáo với em.”

“Anh vốn dĩ đã không định khách sáo với em rồi, đi thôi, lên lầu.”

Ôn Cẩm quả thực rất không khách sáo, trưa nay anh ăn không nhiều, lúc này đã thấy đói rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2055
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.