Ôn Cẩm và Cảnh Hiểu Trà đều biết rõ đối phương thích ăn gì, thế là cả hai đều lấy những món đối phương yêu thích.
Ôn Cẩm nhìn miếng thịt trong tay Cảnh Hiểu Trà, mỉm cười: "Em cứ chọn món mình thích đi, khi tâm trạng không tốt, ăn chút đồ ngon là sẽ thấy khá hơn thôi."
Cảnh Hiểu Trà không nhịn được cười: "Em không thích ăn uống vô độ đâu, hơn nữa giờ cũng tối rồi, không nên ăn quá nhiều, em cứ ăn thanh đạm một chút là được."
"Vậy ý em là muốn anh ăn uống vô độ?"
Ôn Cẩm nhìn chằm chằm vào miếng thịt trong tay cô, Cảnh Hiểu Trà cười hì hì: "Anh khác mà."
"Anh không phải người à?"
Ôn Cẩm cố tình bóp méo ý của Cảnh Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà đảo mắt, nhưng vẫn bỏ miếng thịt trong tay vào xe đẩy: "Cũng đâu phải mình anh ăn, còn có Tiểu Huy cũng thích ăn thịt mà. Hơn nữa những thứ này em mua đâu phải để ăn hết trong tối nay, nhiều thế này em làm không xuể đâu."
"Được rồi, hóa ra anh chỉ được thơm lây nhờ Tiểu Huy thôi sao, anh còn tưởng là em đặc biệt mua cho anh chứ."
"Dáng người anh bây giờ tốt như vậy, nếu em làm anh béo lên, anh không tìm em gây phiền phức thì chị Âu cũng sẽ tìm em đấy."
Hai người cứ câu được câu chăng đùa giỡn với nhau, dường như chưa từng có hiểu lầm, cũng chưa từng giận dỗi nhau vậy.
Ôn Cẩm hết cách với Cảnh Hiểu Trà, cuối cùng đành để mặc cô ném những nguyên liệu đó vào xe đẩy.
Còn anh thì đẩy xe đi theo sau cô.
Lúc tính tiền, Cảnh Hiểu Trà còn chưa kịp lấy thẻ ra, Ôn Cẩm đã nhanh tay đưa thẻ cho thu ngân: "Quẹt thẻ của tôi đi."
"Anh Ôn, sao được ạ, đã nói là để em trả tiền rồi mà."
Cảnh Hiểu Trà rút thẻ ra đưa cho thu ngân nhưng bị Ôn Cẩm chặn giữa chừng, anh thản nhiên nói: "Để lần sau anh sang chực cơm cho tiện, tiền này anh trả, còn tối nay tự em nấu nướng nhé."
"Cô ơi, bạn trai cô thật tâm lý."
Thu ngân ngưỡng mộ nhìn Cảnh Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà giật giật khóe miệng, cô cảm thấy cô thu ngân này là do thấy Ôn Cẩm đẹp trai, lại luôn toát lên vẻ nho nhã lịch thiệp nên mới thấy anh cái gì cũng tốt.
Anh ta trả tiền thì gọi là tâm lý sao?
Có nghe thấy câu sau đâu, bắt cô phải tự vào bếp nấu cơm đấy thôi.
"Anh ấy không phải bạn trai tôi."
Cảnh Hiểu Trà vô thức giải thích, Ôn Cẩm chỉ mỉm cười không nói gì.
Thu ngân chớp chớp mắt: "Hai người trai tài gái sắc, thật xứng đôi."
"..."
Cảnh Hiểu Trà cảm thấy càng giải thích càng rắc rối, huống hồ cô cũng không quen biết gì cô thu ngân này, nên dứt khoát không nói nữa.
Tính tiền xong, Cảnh Hiểu Trà định xách túi, nhưng Ôn Cẩm lại bảo nhân viên bên cạnh đẩy thẳng xe hàng xuống dưới để chất lên xe, rồi đưa chìa khóa xe cho người đó.
"Em nghỉ ngơi chút đi, lát nữa về nhà rồi hãy bận rộn."
"Anh Ôn, không phải xe của anh đang ở trước cửa chung cư sao?"
Cảnh Hiểu Trà thấy Ôn Cẩm đưa chìa khóa cho người đó, không khỏi nghi hoặc hỏi.
Ôn Cẩm nhếch môi cười, thản nhiên nói: "Dù sao cũng không xa, cứ để cậu ta đánh xe tới đây. Em xách nhiều đồ thế này về, anh sợ đến lúc đó em lại tìm cớ không muốn vào bếp, rồi anh với Tiểu Huy lại phải nhịn đói."
"..."
Cô là người lười biếng vậy sao, Cảnh Hiểu Trà bất mãn bĩu môi.
"Xem em còn cần mua gì không, giờ đang đổi mùa rồi, có muốn lên lầu mua hai bộ quần áo không?"
"Không cần."
Cảnh Hiểu Trà không cần nghĩ ngợi đã lắc đầu, Ôn Cẩm buồn cười nói: "Em mua quần áo thì anh sẽ không trả tiền giúp em đâu, lúc nãy mua thức ăn là vì anh muốn ăn."
"Vậy lần trước bộ lễ phục sao anh lại trả tiền?" Cảnh Hiểu Trà lẩm bẩm, cô đâu phải ngày đầu tiên đi mua đồ cùng Ôn Cẩm.
Trước khi ra nước ngoài, cách đối xử giữa cô và Ôn Cẩm đã là như thế này rồi.
Tiền cô kiếm được dùng để trả nợ cho Ôn Cẩm, còn khi cô mua đồ, lần nào Ôn Cẩm cũng tranh trả tiền, lại còn tìm đủ loại lý do, lúc thì bảo cô biểu hiện tốt, lúc thì bảo để cô không làm mất mặt anh.
Chuông điện thoại của Ôn Cẩm chợt vang lên, anh không nghe thấy câu nói kia của Hiểu Trà, đôi mắt đen láy như mực lóe lên, anh rút điện thoại ra.
Khi nhìn thấy tên người gọi, ánh mắt anh khẽ động.
Lúc này hai người đã xuống đến tầng một, Cảnh Hiểu Trà để không làm phiền Ôn Cẩm nghe điện thoại, cô chỉ tay về phía quầy mỹ phẩm cách đó không xa: "Anh Ôn, anh nghe điện thoại đi, em qua bên kia xem một chút."
Ôn Cẩm dịu dàng gật đầu, ra hiệu cho cô cứ tự nhiên.
Cảnh Hiểu Trà bước những bước nhẹ nhàng về phía quầy mỹ phẩm, còn Ôn Cẩm đi sang bên cạnh hai bước, tìm một nơi yên tĩnh hơn rồi nhấn nút nghe, giọng nói trầm thấp dịu dàng cất lên: "Alo."
"Ôn Cẩm, anh đến nhà máy chưa?"
"Ừ, anh đến rồi."
Ôn Cẩm quay đầu, nhìn về hướng Cảnh Hiểu Trà vừa rời đi, thấy cô dừng lại trước quầy mỹ phẩm, còn nhân viên bán hàng đang nhiệt tình giới thiệu sản phẩm cho cô.
"Anh đến rồi? Vậy chuyện đó đã xử lý xong chưa?"
Trong điện thoại ngoài giọng của Âu Nhất Hàm ra không có âm thanh ồn ào nào khác, chắc là cô ấy đang ở trong khách sạn.
"Xử lý xong rồi, đừng lo."
Anh ngừng một chút rồi nói thêm một câu, từ đầu đến cuối, giọng điệu vẫn luôn ôn nhu, không hề có gợn sóng lớn.
Nghe tin anh đã xử lý xong, Âu Nhất Hàm ở đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm, giọng nói pha chút ý cười và sự nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, anh vội vàng chạy về như vậy, em thật sự rất lo lắng."
"Phải rồi, Thạch Thiên có liên lạc với em không?"
Tầm mắt Ôn Cẩm chạm tới cảnh Cảnh Hiểu Trà đang ngồi trên chiếc ghế trước quầy, chìa tay ra cho nhân viên bán hàng bôi mỹ phẩm lên mu bàn tay mình.
Không biết nhân viên bán hàng nói gì, trên gương mặt Cảnh Hiểu Trà nở nụ cười rạng rỡ, làm cho đôi mắt trong veo kia trở nên sáng bừng, trông vô cùng đáng yêu.
Khóe môi Ôn Cẩm vô thức cong lên, tuy một tiếng trước Cảnh Hiểu Trà còn đang giận dỗi, nhưng bây giờ đã cười rạng rỡ, trong trẻo.
Niềm vui của cô ấy thật đơn giản biết bao.
Bên tai anh vang lên tiếng của Âu Nhất Hàm: "Thạch Thiên có gọi điện cho em, sao thế?"
Ý cười bên khóe môi Ôn Cẩm tan biến, giọng nói trầm thấp pha chút khó chịu không dễ nhận ra, tỏ ra rất nhạt: "Cậu ta tìm đến tận nhà Hiểu Trà. Nhất Hàm, tuy em cho rằng nhân phẩm của Thạch Thiên đáng tin, nhưng dù sao Hiểu Trà cũng là cô gái độc thân, cứ tùy tiện để đàn ông tìm đến tận nhà thì đối với cô ấy không an toàn, thanh danh cũng không tốt."
"Thạch Thiên thật sự tìm đến nhà Hiểu Trà sao? Anh ấy hỏi em Hiểu Trà sống ở đâu, em không ngờ anh ấy lại tìm đến tận cửa. Ôn Cẩm, Hiểu Trà có giận không?"
Thực ra, điều Âu Nhất Hàm nghe ra được là Ôn Cẩm đang giận.
Nhưng cô ấy không hỏi như vậy, mà vòng vo hỏi anh xem có phải Cảnh Hiểu Trà đang giận hay không.
Ôn Cẩm rủ mắt xuống, khi ngước mắt nhìn lên lần nữa, Cảnh Hiểu Trà đã rời khỏi quầy đó, đi sang một quầy làm móng khác.
Nghĩ đến việc hôm nay anh gọi hai cuộc điện thoại mà Cảnh Hiểu Trà đều không nghe, tính tình con bé đó cũng không phải dạng vừa, khi nổi cáu lên thì chẳng thèm đếm xỉa đến ai. Giọng anh vì thế lại càng nhạt đi một phần: "Cô ấy giận rồi, không cho Thạch Thiên vào cửa."