Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2034
Ôn Cẩm đánh phụ nữ?

❊ ❊ ❊

Ôn gia.

Ánh đèn sáng rực chiếu rọi khắp phòng khách rộng lớn.

Cái nóng oi ả của mùa hè bị ngăn cách ngoài cửa kính. Trong phòng khách, nhiệt độ vô cùng dễ chịu, Ôn Cẩm đang lười biếng tựa người vào ghế sô pha da thật.

Bàn tay to lớn với các đốt ngón tay rõ ràng đang cầm điện thoại, nhẹ nhàng áp bên tai. Dưới ánh đèn pha lê, ngũ quan tuấn tú của anh phủ lên một tầng sắc thái dịu dàng.

Đầu dây bên kia, giọng nói mềm mại của Cảnh Hiểu Trà đang hỏi về những kiến thức chuyên môn mà cô chưa hiểu, tất nhiên điều này không làm khó được Ôn Cẩm, người làm việc trong ngành dược.

Anh cong môi cười: "Điều này rất đơn giản."

Hơi nghiêng người, anh cầm ly nước trên bàn trà uống một ngụm rồi mới tiếp tục giải đáp thắc mắc cho Cảnh Hiểu Trà.

Sau khi giải đáp xong vấn đề chuyên môn, Ôn Cẩm lại bảo với Cảnh Hiểu Trà: "Chuyện đi học của Trương Minh Huy, tôi đã bàn với Tu Trần rồi, em không cần phải lo lắng nữa."

"Chị Ôn vừa mới gọi điện cho em, nói rằng Tiểu Huy có thể đến ngôi trường đó của Tử Dịch để đi học. Anh Ôn, cảm ơn anh."

Giải quyết được bài toán khó về việc đi học của Trương Minh Huy, tâm trạng Cảnh Hiểu Trà rất tốt, cô vô cùng cảm kích Ôn Cẩm.

Nghe giọng nói nhẹ nhàng vui vẻ của cô, Ôn Cẩm cũng khẽ mỉm cười, cụp mắt xuống, tầm mắt lướt qua con búp bê đất nhỏ đặt cạnh ly nước: "Con búp bê đất nhỏ kia của em vẫn còn ở chỗ tôi, khi nào em đến lấy, hay để tôi rảnh rồi mang qua cho em?"

"Anh Ôn, không cần anh mang qua đâu ạ, khi nào có thời gian em sẽ qua lấy."

"Cũng được. Em nhớ kỹ đấy, trước khi cánh tay em lành hẳn, đừng làm việc quá mệt."

"Em biết rồi."

Có lẽ vì tâm trạng tốt nên đối với lời dặn dò của Ôn Cẩm, Cảnh Hiểu Trà mỉm cười đáp lại.

Ôn Cẩm liếc nhìn thời gian, dặn cô đi ngủ sớm rồi mới cúp điện thoại.

Đặt điện thoại lên bàn trà, anh tiện tay cầm lấy con búp bê đất nhỏ trên đó, bên môi tự nhiên lộ ra một nụ cười. Ngón trỏ thon dài khẽ vuốt ve đôi mắt đang híp lại cười của con búp bê: "Tay nghề của ông lão kia quả thực rất tốt, nặn giống thật đấy."

---❊ ❖ ❊---

Trên bàn ăn sáng của nhà họ Cận, Cận Triết Vũ ngồi vào chỗ mới phát hiện ra sắc mặt chị gái Cận Phượng Kiều hôm nay có gì đó không đúng, gò má bên trái hình như hơi sưng đỏ.

Hơn nữa hôm nay, tâm trạng chị ta đặc biệt tồi tệ.

Cận Triết Vũ cười hì hì hỏi: "Đây là ai chọc cho đại tiểu thư nhà chúng ta không vui thế này, chẳng phải hai hôm trước còn như trúng số độc đắc hay sao?"

Lời của Cận Triết Vũ khiến Cận Phượng Kiều lườm nguýt một cái đầy sắc lẹm: "Ăn sáng của cậu đi, bớt lo chuyện bao đồng."

Cận Triết Vũ nhún vai đầy thờ ơ. Lúc này, Cận Vận Xương đang ngồi ở vị trí chủ tọa mới lên tiếng: "Phượng Kiều, lát nữa con gọi điện liên lạc với Ôn Cẩm một chút, chiều nay đoàn làm phim sẽ đến nhà máy dược quay phim."

"Hôm nay con có rất nhiều việc không rảnh, cha bảo Triết Vũ gọi đi."

Sắc mặt Cận Phượng Kiều hơi thay đổi, thế mà lại từ chối sự sắp xếp của Cận Vận Xương, vượt ngoài dự đoán của mọi người.

Cận Triết Vũ nhướn mày tuấn tú lên cao, Cận Vận Xương cũng nghi hoặc nhìn Cận Phượng Kiều: "Hôm nay con có thể bận đến mức nào chứ? Chẳng phải con thích Ôn Cẩm sao? Cha đây là đang tạo cơ hội cho con, bỏ lỡ cơ hội này rồi thì đừng có mà hối hận."

"Cha, Ôn Cẩm đã có bạn gái rồi."

Cận Triết Vũ không nhịn được mà lên tiếng. Dù thời gian này anh và chị gái có mâu thuẫn, nhưng anh cũng không muốn anh rể mình là Ôn Cẩm. Thật không biết cha anh nhìn trúng điểm nào của Ôn Cẩm mà lại đi giúp chị gái mình theo đuổi đàn ông.

Cận Vận Xương cười lạnh: "Đó là Âu Nhất Hàm sao? Ôn Cẩm không hề thích cô ta, chỉ cần con cố gắng thêm chút nữa, cộng thêm sự ủng hộ của Cận gia chúng ta, sớm muộn gì Ôn Cẩm cũng trở thành con rể nhà họ Cận."

"Anh ta có điểm nào tốt chứ?"

Cận Triết Vũ bất mãn lầm bầm. Cận Vận Xương cười ha ha: "Ôn Cẩm tốt hơn đám công tử nhà giàu theo đuổi chị con nhiều. Hơn nữa, nếu chúng ta liên hôn với Ôn gia, cũng đồng nghĩa với việc kết giao tốt với mấy thế gia ở G thị."

Cận Vận Xương con cáo già này, thứ ông ta nhắm đến không chỉ là một mình Ôn Cẩm, mà còn là Mặc gia, Cố gia đứng sau anh, cùng với những nhà có mối quan hệ tốt với Ôn gia.

"Nhưng bây giờ chị em không thích anh ta nữa."

Cận Triết Vũ nói câu này, khóe miệng cong lên một nụ cười.

"Con còn rất nhiều việc, không ăn sáng nữa, con đi trước đây." Cận Phượng Kiều nghe hai cha con họ bàn luận về Ôn Cẩm, liền nghĩ đến cái tát mà mình phải nhận từ Ôn Cẩm ngày hôm qua, cô nghiến chặt răng, vứt lại một câu cứng nhắc rồi đứng dậy rời khỏi bàn ăn.

"..."

Ánh mắt Cận Triết Vũ lóe lên, cũng đứng dậy nói: "Cha mẹ cứ ăn đi, tâm trạng chị hôm nay không tốt, con lái xe đưa chị ấy."

Cận Phượng Kiều vừa ngồi vào xe, Cận Triết Vũ liền đuổi theo, đưa tay mở cửa ghế lái của chị ta: "Ngồi sang bên kia đi, hôm nay để tôi lái xe."

Cận Phượng Kiều trừng mắt nhìn anh, đưa tay kéo cửa xe.

Cận Triết Vũ phát ra một tiếng cười khẩy, nheo mắt nhìn chằm chằm gò má bên trái của chị ta: "Chị, có phải chị bị ai đánh không? Chị nói cho tôi biết là ai đánh chị, tôi đi trả thù giúp chị."

Anh cảm thấy Cận Phượng Kiều quá thất thường.

Hai hôm trước còn vui vẻ lắm, hôm nay đột nhiên trời chuyển từ nắng sang mưa, quan trọng nhất là, ngay cả người đàn ông chị ta vẫn luôn thích, chị ta cũng không còn hứng thú nữa.

Trong chuyện này chắc chắn có vấn đề: "Chẳng lẽ là bị người đàn ông chị thích đánh? Ôn Cẩm nhìn cái vẻ ngoài quân tử giả tạo kia, chắc không đến mức đánh phụ nữ đâu nhỉ."

"Đừng có nhắc đến Ôn Cẩm trước mặt tôi."

Cận Phượng Kiều đột nhiên nổi giận quát Cận Triết Vũ.

Cận Triết Vũ giả vờ như bị dọa đến run người, giây tiếp theo lại khom lưng, nghiêng đầu nhìn Cận Phượng Kiều: "Chẳng lẽ tôi đoán trúng rồi? Ôn Cẩm thực sự đánh phụ nữ à? Chị nói cho tôi biết anh ta đánh chị như thế nào, tôi đi phế anh ta."

Cận Phượng Kiều sao lại không nhận ra, em trai cô đang giả vờ quan tâm, thực chất là đến xem trò cười của cô.

Vốn dĩ tình cảm chị em bọn họ cũng không tốt đẹp gì, gần đây lại vì Cảnh Hiểu Trà kia mà mối quan hệ càng ngày càng tệ.

Nghĩ đến Cảnh Hiểu Trà, tay nắm vô lăng của cô không kìm được mà siết chặt lại, giận quá hóa cười nhìn Cận Triết Vũ: "Cậu không cần phải vui mừng quá sớm. Ôn Cẩm đúng là đã động tay với tôi, nhưng cậu có biết không? Anh ta là vì Cảnh Hiểu Trà đấy, mà Cảnh Hiểu Trà người mà cậu thích, cũng nên là thích Ôn Cẩm này."

Quả nhiên, lời Cận Phượng Kiều vừa thốt ra, nụ cười trên mặt Cận Triết Vũ lập tức cứng đờ.

Trong lòng anh đang xoay chuyển như chong chóng. Ôn Cẩm vì Cảnh Hiểu Trà mà đánh Cận Phượng Kiều, chẳng lẽ là Cận Phượng Kiều đã làm gì Cảnh Hiểu Trà?

Anh rất ghét Ôn Cẩm, nhưng Ôn Cẩm tuyệt đối không phải là loại đàn ông biến thái hở tí là đánh phụ nữ. Nếu thực sự như vậy, sao Cảnh Hiểu Trà có thể thích Ôn Cẩm.

"Vậy sao? Rốt cuộc chị đã làm gì Cảnh Hiểu Trà mà có thể khiến Ôn Cẩm động tay với chị?" Cận Triết Vũ hỏi một cách nhẹ nhàng bâng quơ. Gần đây anh bị gia đình ép buộc rất chặt, vẫn luôn qua lại với Trịnh Thi Nhụy.

Cha anh đã cảnh cáo anh, không được phép có bất kỳ ý niệm nào với Cảnh Hiểu Trà nữa, nói rằng loại phụ nữ như Cảnh Hiểu Trà, nếu thực sự muốn có được, thì cứ đợi sau khi kết hôn rồi lén nuôi ở bên ngoài là được.

Cho nên Cận Triết Vũ ngoài việc bàn công việc với Cảnh Hiểu Trà, cũng không có suy nghĩ nào khác. Không phải anh từ bỏ Cảnh Hiểu Trà, mà là anh phải giải quyết vấn đề với Trịnh Thi Nhụy trước, nắm trong tay chút quyền thực tế, không để cha anh kiểm soát mình như vậy nữa, bao gồm cả chuyện hôn nhân đại sự của anh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2018
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.