Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2047
Nếu anh ấy thích tôi

❊ ❊ ❊

Sự thật chứng minh, quả nhiên đúng như Cảnh Hiểu Trà dự đoán.

Lúc cô về đến nhà, điện thoại của Cận Triết Vũ lại gọi tới: "Hiểu Trà, anh đến trường rồi, em đang ở đâu?"

"Vừa rồi em còn chưa nói hết câu, anh đã cúp máy rồi. Em là đưa Tiểu Huy đi học, chứ không phải đi đại học."

Vừa rồi Cận Triết Vũ cúp điện thoại, Cảnh Hiểu Trà còn do dự có nên gọi lại báo cho anh biết hay không, nhưng ngay sau đó Ôn Nhiên đã gọi cô.

Thế là cô không gọi nữa.

"Tiểu Huy?"

Giọng Cận Triết Vũ lộ ra chút nghi hoặc và ngơ ngác, Hiểu Trà đưa cái người tên Tiểu Huy nào đi học vậy?

Cảnh Hiểu Trà mở cửa vào nhà, vừa đi về phía ghế sofa vừa kiên nhẫn giải thích: "Tiểu Huy là cháu trai của em, hiện tại thằng bé đang sống cùng em. Hôm nay là ngày khai giảng, em vừa đưa nó đi học về."

"Thì ra là vậy, đều tại anh không hỏi rõ ràng. Hiểu Trà, bây giờ anh đến nhà tìm em."

Vừa rồi Cận Triết Vũ nghe thấy tiếng Cảnh Hiểu Trà mở cửa trong điện thoại, đoán rằng cô đã về đến nhà. Cảnh Hiểu Trà khẽ nhíu mày: "Học trưởng, có chuyện gì anh cứ nói trong điện thoại đi."

"Không được, chuyện này phải nói trực tiếp."

Giọng điệu Cận Triết Vũ rất nghiêm túc, Cảnh Hiểu Trà thầm thấy khó hiểu, không biết chuyện gì mà cần phải nói mặt đối mặt, chẳng lẽ là chuyện liên quan đến kịch bản?

Khoảng thời gian này, Cận Triết Vũ bàn bạc với cô không gì ngoài công việc, ngoài công việc ra, anh ta không còn quấn lấy cô nói những chuyện khác nữa.

Do dự hai giây, Cảnh Hiểu Trà nhàn nhạt đáp: "Vậy được rồi."

Lúc Cận Triết Vũ đến, Cảnh Hiểu Trà đang ôm laptop cuộn mình trên sofa chạy bản thảo. Ưu điểm của laptop chính là không cần phải ngồi lì trong phòng sách cả ngày.

Bình thường cô ngồi, nằm sấp hay nằm ngửa đều có thể gõ chữ.

Tiếng chuông cửa vang lên, cô gập laptop lại, đặt lên bàn trà rồi đứng dậy ra mở cửa cho Cận Triết Vũ.

Cận Triết Vũ vừa vào nhà liền hỏi: "Hiểu Trà, tên khốn Ôn Cẩm kia có phải đang ép em đi xem mắt không?"

Cảnh Hiểu Trà vừa nãy chỉ mở cửa cho anh ta rồi xoay người đi vào, không chú ý đến vẻ mặt của Cận Triết Vũ. Lúc này nghe thấy sự giận dữ trong giọng điệu của anh ta, lại còn mắng Ôn Cẩm, cô không khỏi quay đầu lại, nhìn Cận Triết Vũ đánh giá một lượt, lúc này mới phát hiện Cận Triết Vũ đầy vẻ giận dữ.

"Ai nói cho anh biết?"

Cận Triết Vũ nhíu mày, trầm giọng nói: "Là tự Ôn Cẩm nói cho anh biết. Hiểu Trà, em hoàn toàn không cần phải nghe lời hắn, để hắn thao túng cuộc đời em."

Cảnh Hiểu Trà nhíu mày: "Chuyện này không liên quan đến Ôn đại ca, sao anh ấy lại nói những chuyện này với anh?"

Giọng cô cực kỳ nhạt, giây trước trên mặt còn vẻ ngơ ngác khó hiểu, giây này lại giống như một ngọn cỏ đã trải qua xuân hạ, hoa lá rụng hết, nhạt nhẽo chẳng mang theo chút cảm xúc nào.

Sắc mặt Cận Triết Vũ thay đổi, nhìn Cảnh Hiểu Trà đi đến trước sofa ngồi xuống, ôm lại laptop đặt trên đùi, không còn quan tâm đến sự hiện diện của anh, đôi bàn tay thon dài nhảy múa trên bàn phím.

Anh hít sâu một hơi, bước tới ngồi xuống vị trí bên cạnh cô: "Hiểu Trà, anh biết chuyện này có liên quan đến Ôn Cẩm. Em là vì hiện tại hắn đã có bạn gái nên mới đau lòng khổ sở mà đồng ý đi xem mắt, đúng không?"

"..."

"Nếu em đã thích Ôn Cẩm như vậy, thì cứ đi theo đuổi, đi cướp lấy đi! Cái người tên Âu Nhất Hàm gì đó quen biết Ôn Cẩm làm sao lâu bằng em được, em có nhiều cơ hội hơn cô ta."

Đôi mắt đang cúi nhìn laptop của Cảnh Hiểu Trà cũng ngước lên, chạm vào ánh nhìn của Cận Triết Vũ, cô tự giễu cười: "Cận học trưởng, anh đừng ấu trĩ như vậy. Em thích Ôn đại ca, nhưng tình cảm không thể cưỡng cầu. Nếu anh ấy thích em, chẳng cần em phải đi cướp. Anh ấy không thích em, thì dù em có chiếm được người anh ấy thì có ý nghĩa gì?"

Cận Triết Vũ bị cô nói cho nghẹn họng không thốt nên lời.

Đạo lý nông cạn thế này, dĩ nhiên anh cũng hiểu, chẳng qua là không muốn nhìn thấy Hiểu Trà đau lòng như vậy, càng không muốn nhìn thấy cô vì thích Ôn Cẩm mà trở nên thấp kém đến mức này.

Cho nên anh mới nói bảo cô đi cướp.

Nếu người Hiểu Trà thích là anh, thì tốt biết bao.

"Cận học trưởng, em không biết Ôn đại ca đã nói gì với anh, nhưng chuyện này là quyết định của chính em, không liên quan chút nào đến anh ấy cả."

"Em thật sự muốn đi xem mắt?"

Cận Triết Vũ không dám tin hỏi: "Em còn nhỏ, không cần thiết phải đi xem mắt. Nếu em muốn yêu đương, anh..."

"Không phải, em chỉ muốn một chút tư liệu về phương diện này thôi."

Lời nói bình thản của Cảnh Hiểu Trà không nghe ra chút dấu vết nói dối nào.

Trong mắt Cận Triết Vũ lóe lên vẻ kinh ngạc: "Thật không?"

"Là thật, em đâu có ngốc, anh nghĩ em sẽ tùy tiện tìm một người đàn ông để yêu đương sao?"

Cô sẽ không ngốc như vậy.

Cho dù là đã đồng ý với Âu Nhất Hàm đi gặp Thạch Thiên, bạn của cô ta, cũng không có nghĩa là cô nhất định phải qua lại với Thạch Thiên.

Chỉ là không muốn để Âu Nhất Hàm hiểu lầm mà thôi.

Thấy Cảnh Hiểu Trà cười, nỗi lo lắng trong lòng Cận Triết Vũ vơi bớt đôi chút, trên gương mặt tuấn tú cuối cùng cũng lộ ra nụ cười, anh nói đùa: "Cũng phải, nếu em muốn yêu đương, việc gì phải đi tìm một người đàn ông xa lạ, anh sẵn sàng cùng em trải qua một mối tình oanh oanh liệt liệt bất cứ lúc nào."

Cảnh Hiểu Trà mím môi cười: "Em không dám làm phiền anh đâu."

"Đúng rồi Hiểu Trà, lần trước chị anh và Trịnh Thi Nhuế làm bị thương cánh tay em, bây giờ vết thương khỏi chưa?" Chuyện lần trước, Cận Triết Vũ cũng chỉ gọi cho Cảnh Hiểu Trà một cuộc điện thoại, chứ chưa gặp cô.

Hôm nay nhìn thấy, ánh mắt anh không khỏi rơi xuống cánh tay cô.

Rốt cuộc cũng chẳng phải chuyện vui vẻ gì, sắc mặt Cảnh Hiểu Trà hơi cứng lại, nhưng rất nhanh lại thản nhiên nói: "Đã không sao rồi."

Trên mặt Cận Triết Vũ lộ ra vẻ áy náy, tự trách nói: "Hiểu Trà, xin lỗi em, đều tại anh nên Trịnh Thi Nhuế, người phụ nữ độc ác kia mới làm hại em."

"Chuyện đã qua rồi, anh cũng không cần tự trách."

Tuy rằng là vì anh, nhưng cũng không phải là anh làm hại cô, Cảnh Hiểu Trà không thích giận cá chém thớt.

Cận Triết Vũ nhìn cô, sau một thoáng im lặng, cẩn thận hỏi: "Hiểu Trà, buổi chiều anh đi cùng em đến buổi xem mắt nhé."

Cảnh Hiểu Trà buồn cười nhìn Cận Triết Vũ: "Học trưởng, làm vậy sao được?"

Cận Triết Vũ ngẩng cổ, nghiêm túc nói: "Tại sao không được? Em là học muội của anh, anh là học trưởng của em, anh cũng có thể quan tâm đến hạnh phúc của em, đi cùng em đến xem mắt, giúp em kiểm soát một chút, tránh để em bị mấy tên đàn ông tồi lừa gạt."

Cảnh Hiểu Trà không nhịn được bật cười: "Học trưởng, em là đi xem mắt, không phải kết hôn, không đến mức bị lừa đâu ạ."

"Cái này khó nói lắm, nhỡ đối phương là kẻ 'y quan cầm thú' (bề ngoài lịch thiệp nhưng tâm địa xấu xa) thì sao?"

Cận Triết Vũ cố gắng tìm lý do, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải phá hoại buổi xem mắt của Hiểu Trà, không thể để cô vừa mắt người đàn ông đó, cũng không thể để gã đàn ông xem mắt với cô quấn lấy cô.

Nhìn vào mắt Cảnh Hiểu Trà, Cận Triết Vũ giống như một đứa trẻ muốn đạt được mục đích nào đó. Cô mím mím môi, khẽ nói: "Cận học trưởng, em không còn là trẻ con, có thể phân biệt được người tốt kẻ xấu."

"Em không cho anh đi theo cũng được, hay là em hứa với anh, hôm nay gặp người đó một lần, sau này không được phép liên lạc nữa."

Cận Triết Vũ vô cùng rộng lượng lùi một bước.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:2040
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.