Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 27073 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1978
Cứ như thể các người là quý tộc độc thân vậy

❊ ❊ ❊

Khoảng thời gian tiếp theo, Lạc Hạo Phong rất bận rộn.

Ngoài việc công ty, anh còn phải đích thân nhúng tay vào việc chuẩn bị hôn lễ của mình và Tiểu Tiêu.

Mặc dù vậy, Lạc Hạo Phong vẫn đến Bạch gia mỗi ngày để bầu bạn cùng Tiểu Tiêu, chỉ là thời gian ở lại Bạch gia ít đi một chút.

Bạch Tiêu Tiêu biết anh đang bận chuẩn bị cho hôn lễ của họ, đã từng nói vài lần bảo anh đừng quá vất vả, Lạc Hạo Phong chỉ mỉm cười lắc đầu: "Không vất vả."

Vài ngày trước hôn lễ, họ đi đăng ký kết hôn.

Khoảnh khắc cầm trên tay giấy chứng nhận kết hôn từ nhân viên, lòng Bạch Tiêu Tiêu dâng lên sự xúc động khó tả. Lạc Hạo Phong cẩn thận ngắm nhìn hai tờ giấy kết hôn của cả hai, mãi đến khi Bạch Tiêu Tiêu chìa tay ra đòi, anh mới đưa cho cô một cuốn.

"Cuốn này không phải của em."

Bạch Tiêu Tiêu nhận lấy giấy kết hôn, lật ra xem một cái rồi lại nhìn cuốn trên tay Lạc Hạo Phong.

Lạc Hạo Phong mỉm cười đáp: "Anh biết cái này là của anh, em cứ xem đi, anh giữ cả hai cho."

"Tại sao phải giữ chung? Chẳng phải mỗi người một cuốn sao? Chúng ta tự giữ đi." Lời nói bâng quơ của Bạch Tiêu Tiêu khiến Lạc Hạo Phong đáp lại đầy nghiêm túc: "Tiểu Tiêu, chúng ta không giữ riêng."

Bạch Tiêu Tiêu khẽ bật cười, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lạc Hạo Phong thì thỏa hiệp: "Được rồi, để anh giữ cả đi."

"Thế mới ngoan."

Anh cưng chiều xoa đầu cô, sau đó nắm chặt tay cô, đan mười ngón tay vào nhau rồi bước ra khỏi cục dân chính. Lên xe, Lạc Hạo Phong nghiêng người sang hôn Bạch Tiêu Tiêu.

"Đừng quậy, ban ngày ban mặt thế này, bị người ta thấy bây giờ."

Lạc Hạo Phong liếc nhìn ra ngoài cửa kính: "Anh vui quá."

Anh vừa nói, bàn tay to với những đốt ngón tay rõ ràng vuốt ve đôi má trắng ngần của cô, vô cùng yêu thương mơn trớn gương mặt cô: "Tiểu Tiêu, bắt đầu từ bây giờ, chúng ta là vợ chồng rồi."

Bạch Tiêu Tiêu nhìn đôi mắt thâm tình của anh, gương mặt thoáng chút cảm động, nhẹ nhàng gật đầu nói: "Ừm, sau này chúng ta là vợ chồng, được pháp luật bảo vệ, anh không được phép trăng hoa bên ngoài nữa đâu đấy."

Lạc Hạo Phong cười hì hì: "Cả đời này anh chỉ cần một bông hoa là em thôi, mấy thứ hoa cỏ bên ngoài đó, anh không thèm đâu."

"Dẻo miệng."

Bạch Tiêu Tiêu cười mắng anh một cái.

Lạc Hạo Phong thu lại nụ cười, rất nghiêm túc nói: "Tiểu Tiêu, anh đợi ngày này đã mấy năm rồi, mấy chục năm tương lai, anh sẽ luôn nắm chặt tay em, không bao giờ để em phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa."

Không biết có phải do giọng anh quá trầm thấp, cảm động hay không mà Bạch Tiêu Tiêu thấy sống mũi cay cay, đôi mắt vốn trong veo vậy mà lại phủ một tầng hơi nước mờ ảo.

"Kiếp này em bám dính lấy anh rồi, cho dù sau này em già đi, anh cũng không được ghét bỏ em."

"Đồ ngốc, đợi đến khi em già thì anh cũng đã già rồi, trong mắt anh em vẫn là người đẹp nhất."

Người phụ nữ nào cũng thích nghe những lời tình tứ êm tai, Bạch Tiêu Tiêu cũng không ngoại lệ, nghe những lời của Lạc Hạo Phong, lòng cô ngọt ngào như vừa ăn mật.

Chuông điện thoại reo lên, Lạc Hạo Phong mới rời tay khỏi mặt Bạch Tiêu Tiêu. Bạch Tiêu Tiêu cúi đầu lấy điện thoại, nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, nhấn nút nghe, giọng nói nhẹ nhàng vui vẻ cất lên: "Alo, Nhiên Nhiên."

"Tiểu Tiêu, lấy được giấy đăng ký kết hôn chưa?"

Giọng của Ôn Nhiên truyền đến từ đầu dây bên kia, mày mắt Bạch Tiêu Tiêu nở rộ nụ cười rạng rỡ, cô nhìn Lạc Hạo Phong bên cạnh rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng khi ánh mắt cô chạm phải bóng hình ở đối diện đường cái, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

Lời nói ra lại không khớp với câu hỏi: "Nhiên Nhiên, hình như tớ thấy Hiểu Trà?"

Ôn Nhiên sửng sốt trước, lời của Bạch Tiêu Tiêu nhảy vọt quá nhanh khiến cô nhất thời chưa phản ứng kịp, qua hai giây mới hỏi: "Hiểu Trà?"

"Đúng vậy, hình như là Hiểu Trà, chẳng phải em ấy đang ở nước ngoài sao?"

"Đúng thế, không nghe tin em ấy về nước, chắc là cậu nhìn nhầm người rồi, cậu và Lạc Hạo Phong đã đi đăng ký kết hôn chưa?"

"Lấy được rồi, chúng tớ đang chuẩn bị qua đó."

"Nhanh lên nhanh lên, bọn tớ ai cũng đang đợi để chiêm ngưỡng giấy kết hôn của hai cậu đây."

"Cứ như thể các cậu là quý tộc độc thân vậy?"

Bạch Tiêu Tiêu cười trêu chọc.

Đầu dây bên kia Ôn Nhiên cười khúc khích: "Sao mà giống được, tên và ảnh trong giấy kết hôn của hai cậu khác mà."

Ở hành lang tầng ba Ý Phẩm Hiên, sau khi Ôn Nhiên nói chuyện điện thoại xong với Bạch Tiêu Tiêu thì vừa vặn Ôn Cẩm từ cầu thang đi lên.

Ôn Nhiên nhớ đến những lời Bạch Tiêu Tiêu vừa nói, tiện miệng hỏi: "Anh, Hiểu Trà có phải đã về nước rồi không?"

Trên gương mặt tuấn mỹ của Ôn Cẩm thoáng hiện tia ngỡ ngàng, anh chớp chớp mắt: "Anh không biết."

Ôn Nhiên đăm chiêu suy nghĩ: "Vậy chắc là Tiểu Tiêu nhìn nhầm rồi, vừa nãy cậu ấy bảo em là thấy một người giống Hiểu Trà."

Ôn Cẩm im lặng vài giây mới thản nhiên nói: "Tối đêm giao thừa, anh nhận được tin nhắn của em ấy, em ấy đã trả lại số tiền nợ anh rồi."

"A?"

Ôn Nhiên ngạc nhiên nhìn Ôn Cẩm.

Đối phương thần sắc bình tĩnh, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của cô, anh lại dịu dàng giải thích thêm một câu: "Anh vốn định nói với em, nhưng sau đó bận quá nên quên mất."

Ôn Nhiên thắc mắc hỏi: "Hiểu Trà vẫn còn là sinh viên, em ấy lấy đâu ra nhiều tiền để trả anh?"

Ôn Cẩm lắc đầu.

"Anh không gọi điện hỏi em ấy sao?"

Đối với Cảnh Hiểu Trà, Ôn Nhiên rất yêu quý. Trước khi Cảnh Hiểu Trà ra nước ngoài, mối quan hệ giữa em ấy với họ rất tốt, Ôn Nhiên cũng tự nhiên coi em ấy như em gái.

Giờ nghe tin Cảnh Hiểu Trà đã trả lại tiền cho anh trai, Ôn Nhiên không khỏi lo lắng xem em ấy lấy tiền ở đâu ra.

Ôn Nhiên nhíu mày, vừa lấy điện thoại ra vừa nói: "Hiểu Trà là sinh viên đi trao đổi ở nước ngoài, em ấy lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, hơn nữa còn chỉ trả tiền cho anh, đến một cuộc điện thoại cũng không có, em gọi điện hỏi em ấy xem."

Cảnh Hiểu Trà tuy có liên lạc với Ôn Nhiên, thỉnh thoảng gửi thư điện tử cho cô, nhưng em ấy không hề nhắc đến chuyện đã trả tiền cho Ôn Cẩm trong thư.

Ôn Nhiên luôn cảm thấy, trước khi Cảnh Hiểu Trà ra nước ngoài, giữa em ấy và anh trai cô có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó?

Dựa theo mức độ yêu thích của Cảnh Hiểu Trà dành cho anh trai cô, dù có ra nước ngoài, em ấy cũng sẽ luôn nhớ nhung và quan tâm anh trai cô, thế nhưng, trong những bức thư qua lại giữa Cảnh Hiểu Trà và Ôn Nhiên, rất ít khi nhắc đến Ôn Cẩm.

Ôn Nhiên từng bóng gió hỏi qua, nhưng dù là Ôn Cẩm hay Cảnh Hiểu Trà, hoặc là giả ngốc, hoặc là chuyển chủ đề.

Ôn Cẩm không ngăn cản Ôn Nhiên gọi điện cho Cảnh Hiểu Trà, chỉ là thần sắc giữa đôi chân mày thanh tú nhạt đi một phần.

Đối với Cảnh Hiểu Trà, anh dường như vô cùng thờ ơ.

Điện thoại reo vài tiếng thì đầu dây bên kia bắt máy.

Giọng của Cảnh Hiểu Trà truyền qua sóng điện thoại, có lẽ vì quá lâu không gặp nhau nên giọng nói ấy tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo chút xa cách lịch sự: "Alo, chị Ôn."

"Hiểu Trà, chị nghe nói em về nước rồi à?"

Ôn Nhiên hỏi thẳng thắn, trong lúc nói chuyện, cô xoay mắt nhìn lướt qua người anh trai đang đứng bên cạnh.

Cảnh Hiểu Trà trong điện thoại dường như hơi ngẩn người một chút, nhưng rất nhanh đã thừa nhận: "Chị Ôn, em mới về nước hai hôm trước, vì có chút việc bận nên vẫn chưa gọi cho chị, em đang định hôm nay xong xuôi mọi việc sẽ gọi cho chị đây. Chị nghe ai nói thế ạ?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1969
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.