Đáy mắt Lạc Hạo Phong thoáng hiện lên một tia cảm xúc khác lạ. Thái độ nghiêm túc của Bạch Tiêu Tiêu khiến trong lòng anh dấy lên một dự cảm chẳng lành. Điều Tiêu Tiêu muốn anh đồng ý, tuyệt đối không phải chuyện gì tốt đẹp. Thậm chí có thể nói, đó là điều anh không muốn đồng ý, cũng không muốn nghe cô nói ra.
Tại vị trí trái tim, đột nhiên như bị thứ gì đó đâm vào, một nỗi đau khó lòng diễn tả cứ thế lan tràn ra từng tấc một.
"Tiêu Tiêu, chuyện gì vậy?"
Mặc dù trong lòng đau nhói, gương mặt tuấn tú của Lạc Hạo Phong vẫn duy trì nụ cười dịu dàng, ánh mắt nhìn Bạch Tiêu Tiêu cũng ôn nhu, hiền hòa.
Bạch Tiêu Tiêu lờ đi sự chua xót nơi nào đó trong lòng, lãnh đạm nói: "Tôi không biết liệu có một ngày tôi có thể quên đi những chuyện quá khứ, có thể bình tĩnh đối diện với anh hay không, nhưng hiện tại, tôi hiểu rất rõ mình không làm được."
"Nếu anh cứ hết lần này tới lần khác xuất hiện trước mặt tôi, chỉ càng làm tôi trở nên phiền chán, thậm chí là ghét anh. Lạc Hạo Phong, tôi đã nói là tôi không hận, vì vậy, xin anh đừng khiến tôi phải hận."
Bàn tay đang nắm vô lăng của Lạc Hạo Phong chợt siết chặt. Nụ cười trên mặt cũng cứng đờ, không thể duy trì được nữa.
"Tiêu Tiêu."
Anh khẽ gọi một tiếng, nhưng lại chẳng biết phải nói gì. Anh hiểu tâm trạng của Tiêu Tiêu lúc này, biết rõ Tiêu Tiêu không muốn gặp anh, thế nhưng, anh lại không kìm lòng được mà xuất hiện trước mặt cô. Không kìm lòng được mà muốn ở bên cạnh cô.
"Tôi sẽ không bắt anh chờ đợi tôi, bởi vì tôi không biết liệu mình có thật sự có ngày buông bỏ được hay không, như vậy là không công bằng với anh. Xin anh từ nay về sau đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, nếu có cô gái nào tốt, anh cứ thử tìm hiểu xem sao."
Nói đến đây, Bạch Tiêu Tiêu khựng lại, cúi đầu nhìn bụng mình.
"Con tôi sẽ tự mình chăm sóc tốt, anh hoàn toàn không cần lo lắng, hãy yên tâm đi tìm hạnh phúc của mình."
"Tiêu Tiêu..."
Lạc Hạo Phong nhất thời không thể nói rõ trong lòng là cảm giác gì, anh chỉ biết mình rất đau lòng, không phải vì Tiêu Tiêu không cho anh gặp cô, mà vì Tiêu Tiêu đang đẩy anh về phía người phụ nữ khác. Anh muốn nói gì đó, nhưng dòng xe phía trước bắt đầu chậm rãi di chuyển. Xe phía sau bấm còi, Lạc Hạo Phong nhíu mày, bàn tay nắm vô lăng siết chặt, im lặng khởi động xe.
Hai phút sau, xe chạy với tốc độ bình thường. Không khí trong xe lại trở nên ngột ngạt vì cuộc nói chuyện vừa rồi. Dù có tiếng nhạc thai giáo vui tươi cũng không thể xoa dịu bầu không khí ngột ngạt đó. Bạch Tiêu Tiêu cũng không nói thêm lời nào, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết là đang ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, hay chỉ là ánh mắt dừng lại ở một nơi nào đó, tâm trí đã sớm bay tận chín tầng mây.
Trên đường đi, Lạc Hạo Phong lái xe không hề nhanh. Nửa tiếng sau, xe chậm rãi dừng lại trước biệt thự nhà Bạch Tiêu Tiêu, Lạc Hạo Phong không xuống xe ngay, mà xoay người lại, vẻ mặt dịu dàng xen lẫn một chút phức tạp.
Bạch Tiêu Tiêu ngồi rất thẳng, biết Lạc Hạo Phong có lời muốn nói, cô không rời đi ngay mà lặng lẽ chờ anh lên tiếng.
Bên tai, giọng nói của Lạc Hạo Phong khẽ vang lên: "Tiêu Tiêu, anh có thể đồng ý với em, trong thời gian ngắn sẽ không đến làm phiền em, nhưng em cũng phải hứa với anh, nhất định phải chăm sóc thật tốt cho bản thân và đứa bé trong bụng."
Mũi Bạch Tiêu Tiêu cay xè, theo bản năng mím chặt môi.
"Em cũng chẳng có mấy người bạn, có chuyện gì cứ tìm Nhiên Nhiên. Tu Trần tuy có chút bá đạo, lại còn hơi nhỏ mọn, nhưng anh ta không phải kiểu đàn ông không nói lý lẽ. Nhiên Nhiên ở bên cạnh em, anh ta sẽ không có ý kiến gì đâu."
"Tôi biết."
Bạch Tiêu Tiêu trả lời cứng nhắc.
Lạc Hạo Phong nở một nụ cười khổ, giọng nói mang theo chút đắng chát: "Anh vẫn câu nói đó, bất kể em cần bao nhiêu thời gian, anh đều sẽ chờ em, anh tin rằng sẽ có một ngày, em sẽ nguyện ý đón nhận anh trở lại."
Ý ngầm bên trong là, anh sẽ không đi tìm người phụ nữ nào khác. Đời này của Lạc Hạo Phong, chỉ yêu một mình Bạch Tiêu Tiêu.
"..."
Trước vấn đề không thể trả lời, Bạch Tiêu Tiêu chỉ đành im lặng. Những lời cần nói cô đều đã nói hết, cô và Lạc Hạo Phong, ai cũng không thuyết phục được ai, chỉ là Lạc Hạo Phong nguyện ý lùi một bước mà thôi.
Lạc Hạo Phong nhìn Bạch Tiêu Tiêu thật sâu, rồi tháo dây an toàn, xoay người xuống xe, đi mở cửa xe cho cô. Bạch Tiêu Tiêu không hề ngoảnh đầu, bước vào biệt thự. Cô nghe thấy giọng Lạc Hạo Phong vang lên sau lưng: "Tiêu Tiêu, nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân."
Sống lưng cô cứng lại, rồi tiếp tục bước về phía trước. Trong lòng cô như mọc ra một hố đen, cứ mỗi bước cô đi, hố đen ấy lại lớn thêm một phần... cuối cùng, nuốt chửng lấy toàn bộ tâm hồn cô.
Bạch Tiêu Tiêu mím chặt môi, cố nén nỗi đau đớn cuộn trào trong lòng. Lần này Lạc Hạo Phong rời đi, trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa. Lẽ ra cô nên cảm thấy nhẹ nhõm mới phải, nhưng thực tế, cô lại thấy đau lòng không thể tả.
Bên ngoài biệt thự, Lạc Hạo Phong vẫn chưa rời đi ngay, thân hình cao lớn đứng trước xe, ngơ ngẩn nhìn về phía tòa biệt thự. Trên đôi môi kiên nghị thoáng nét đắng cay.
Trong biệt thự ấy là người phụ nữ anh yêu sâu đậm, anh vừa thực sự đã hứa với cô, trong thời gian ngắn sẽ không gặp lại cô nữa. Hai bàn tay buông thõng bên hông của Lạc Hạo Phong chậm rãi siết chặt thành nắm đấm, từng chút từng chút thu lực, đến mức khớp xương trắng bệch. Không biết đã đứng trước xe bao lâu, tiếng chuông điện thoại vang lên, anh nghe máy, rồi mới chui vào trong xe, lái xe rời đi.
Ngày hôm nay, Bạch Tiêu Tiêu không ra ngoài nữa. Ở nhà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, trải qua những ngày tháng mơ hồ. Buổi tối, khi Bạch phụ Bạch mẫu trở về, họ mua về rất nhiều đồ chơi cho em bé. Hóa ra, cả ngày hôm nay Bạch phụ Bạch mẫu không về nhà là để đi mua đồ chơi cho cháu ngoại tương lai của mình.
Nhìn đống đồ chơi lớn, Bạch Tiêu Tiêu dở khóc dở cười: "Ba, mẹ, có phải hai người hơi khoa trương quá rồi không, mua đồ chơi kiểu này, làm sao dùng hết được ạ."
Bạch phụ cười ha hả nói: "Chỗ này nhiều nỗi gì? Đồ chơi hồi nhỏ của con còn không ít hơn chỗ này đâu."
"Đó là đồ chơi cả tuổi thơ của con đấy, được không hả ba?"
"Chẳng phải có câu 'thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam' sao? Hồi nhỏ con có nhiều đồ chơi như vậy, con gái con sinh ra, cháu ngoại của ta, tất nhiên phải có nhiều đồ chơi hơn con mới được."
Bạch phụ nói ngang cũng thành lý lẽ. Bạch mẫu cũng không nhịn được cười: "Tiêu Tiêu, con đừng nghĩ nhiều nữa, ba con còn chê ít đấy, nếu không phải mẹ khuyên can, ông ấy đã định mang tất cả đồ chơi của người ta về nhà rồi. Hôm nay theo ông ấy chạy qua mấy đại trung tâm thương mại, mệt đứt cả hơi."
Bạch phụ hài lòng cầm một món đồ chơi đưa cho Bạch Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, cái này cho con chơi này. Ba và mẹ con hôm nay đi dạo khắp toàn G thị cũng chỉ mới mua được chừng này đồ chơi thôi. Ba có gọi điện đặt thêm mấy món, hôm nào có thời gian ba mẹ con mình lại đi chọn những vật dụng khác."
Trước kia lúc Ôn Nhiên sinh đôi nam nữ, Bạch phụ và Bạch mẫu đã ngưỡng mộ vô cùng. Bạch mẫu cứ mỗi lần nhìn thấy Tử Dịch và Mạch Mạch là lại cằn nhằn bắt Bạch Tiêu Tiêu kết hôn sinh con, Bạch phụ tuy miệng không nói vậy, nhưng ông cũng thèm bế cháu ngoại đến phát điên. Bây giờ, Tiêu Tiêu đã mang thai, vài tháng nữa thôi là ông được làm ông ngoại rồi, sao có thể không chuẩn bị đầy đủ từng món đồ cần thiết cho em bé cơ chứ.
Mỗi người có một tính cách, một quan điểm khác nhau, không cưỡng cầu tất cả độc giả đều thấu hiểu cho Tiêu Tiêu, nhưng mong rằng dù không thấu hiểu, mọi người cũng đừng quá khắt khe. Ngoài ra, phần ngoại truyện của Lạc Hạo Phong và Tiêu Tiêu chắc cuối tháng này sẽ hoàn thành, độc giả nào thực sự không đợi được thì hãy đợi đến cuối tháng đọc một thể nhé.