Trước mắt Bạch Tiêu Tiêu hiện lên gương mặt tinh xảo, xinh đẹp của Kiều Tư Ý. Bên tai vang vọng giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên quyết của cô ấy.
Cô bỗng cảm thấy rất buồn, buồn cho Kiều Tư Ý, ở độ tuổi đẹp đẽ như vậy lại phải mất đi một chân.
"Tiêu Tiêu?"
Ôn Nhiên thấy Bạch Tiêu Tiêu sắc mặt tái nhợt, thần sắc thẫn thờ, trong lòng biết ngay Tiêu Dục Đình chắc chắn đã kể cho cô nghe tình hình của Kiều Tư Ý. Trong tình huống này, Ôn Nhiên cũng không thể ngăn cản. Cô chỉ biết lo lắng nhìn Bạch Tiêu Tiêu.
Bạch Tiêu Tiêu đang cúi xuống từ từ ngước mắt lên, nhìn Ôn Nhiên, khẽ nói: "Nhiên Nhiên, Tiêu Dục Đình nói trong điện thoại rằng, một chân của Kiều Tư Ý có lẽ không giữ được, cần phải cắt bỏ."
Sắc mặt Ôn Nhiên thay đổi, trong đôi mắt trong veo dâng lên một tia lo lắng: "Tiêu Dục Đình còn nói gì với cậu nữa?"
"Tiêu Dục Đình nói, Kiều Tư Ý là vì Lạc Hạo Phong mới trở nên như thế này." Bạch Tiêu Tiêu nhếch môi, bên khóe miệng nở một nụ cười khổ.
Nhìn ánh mắt Ôn Nhiên thắt lại, cô nghe thấy cô ấy tiếp tục nói: "Anh ấy bảo mình khuyên Lạc Hạo Phong, bắt anh ấy phải chịu trách nhiệm với Kiều Tư Ý, còn nói Kiều Tư Ý không chịu cắt bỏ chân, sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nhiên Nhiên, chuyện này cậu biết không?"
"Tiêu Tiêu, cậu không định đẩy Lạc Hạo Phong cho Kiều Tư Ý đấy chứ?"
Ôn Nhiên không trả lời mà nhìn Bạch Tiêu Tiêu hỏi ngược lại.
Bạch Tiêu Tiêu vẻ mặt nghi hoặc, ngơ ngác nhìn cô: "Nhiên Nhiên, sao lại là đẩy Lạc Hạo Phong cho Kiều Tư Ý được, mình và anh ấy vốn dĩ đã chia tay rồi. Nếu cả đời này mình không thể buông bỏ những ân oán đó, thì mình còn tư cách gì bắt anh ấy tiếp tục chờ đợi mình nữa."
Nói đến đây, trong mắt Bạch Tiêu Tiêu thoáng qua một tia đau buồn.
Người bên cạnh đều khuyên cô, nhưng cô vẫn không thể vượt qua được rào cản trong lòng mình.
Cho đến tận bây giờ, trong lòng cô rõ ràng vẫn yêu sâu đậm người đàn ông đó, nhưng chỉ cần nghĩ đến mẹ anh, cô lại không thể đối mặt với anh, càng không thể ở bên anh.
Ôn Nhiên xót xa nhìn Bạch Tiêu Tiêu, đưa tay nắm lấy tay cô: "Tiêu Tiêu, nếu đã như vậy, chuyện của Lạc Hạo Phong và Kiều Tư Ý cậu đừng bận tâm nữa."
"Vốn dĩ mình cũng đâu quản được."
Bạch Tiêu Tiêu tự giễu cười một cái, cô không có tư cách và lập trường.
"Lạc Hạo Phong thật sự không bị thương nặng sao?"
Trầm mặc vài giây, Bạch Tiêu Tiêu gượng gạo hỏi.
Kiều Tư Ý vì thế mà phải cắt bỏ một chân, vậy Lạc Hạo Phong sao có thể là bị thương nhẹ được.
"Cần nghỉ ngơi dưỡng thương hai ba tháng, nhưng so với Kiều Tư Ý thì anh ấy không tính là nặng. Chân của Kiều Tư Ý sở dĩ cần cắt bỏ, hình như là do con rắn cắn cô ấy có độc, cộng thêm việc bị thương khi rơi xuống vách núi, họ lại bị kẹt dưới đáy vực gần một đêm, dẫn đến bị nhiễm trùng."
Đến lúc này, Ôn Nhiên cũng không thể lừa Bạch Tiêu Tiêu được nữa, đành phải nói thật với cô.
Bạch Tiêu Tiêu yên lặng lắng nghe, biểu cảm trên mặt thay đổi rất khẽ, nhất thời, Ôn Nhiên không đoán ra được cô đang nghĩ gì khi cúi mắt xuống như vậy.
Cô cũng không biết nên khuyên Bạch Tiêu Tiêu thế nào, thái độ hiện tại của Kiều Tư Ý ra sao, Ôn Nhiên cũng không rõ.
Còn việc Kiều Tư Ý vì Lạc Hạo Phong mà ra nông nỗi này, điểm đó là sự thật không thể chối cãi.
Nghe nói người nhà Kiều Tư Ý vẫn chưa tới nơi, nếu người nhà cô ấy tới, nhất quyết bắt Lạc Hạo Phong phải chịu trách nhiệm, thì Lạc Hạo Phong liệu có chịu trách nhiệm không? Cô cũng không biết được.
Phán đoán của Ôn Nhiên đã đúng một điểm.
Khi mẹ của Kiều Tư Ý tới bệnh viện, nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng, trống rỗng của con gái, lại nghe nói cô bé rơi xuống vách núi là vì Lạc Hạo Phong, mẹ Kiều lập tức xông vào phòng bệnh của Lạc Hạo Phong.
Mặc Tu Trần và Đàm Mục đều không có mặt trong phòng bệnh, người đang ngồi trước giường bệnh là Cố Nham tới thăm Lạc Hạo Phong. Lạc Hạo Phong đang hỏi Cố Nham xem liệu chân của Kiều Tư Ý có nhất định phải cắt bỏ hay không.
Nhìn thấy mẹ Kiều hùng hổ xông vào, trên mặt Lạc Hạo Phong thoáng qua một tia kinh ngạc, mẹ Kiều hung dữ hỏi: "Cậu là Lạc Hạo Phong à?"
Cố Nham lập tức đứng dậy khỏi mép giường, đứng chắn mẹ Kiều đang lao tới, bình tĩnh ôn hòa nói: "Kiều thái thái, bà bình tĩnh một chút, có chuyện gì cứ từ từ nói."
Mẹ Kiều biết Cố Nham, lúc nãy ở văn phòng bác sĩ chính, bà đã gặp Cố Nham, biết anh là một bác sĩ rất nổi tiếng.
Vì chân của con gái, mẹ Kiều nén giận, nể mặt Cố Nham mà bình tĩnh lại đôi chút, nhưng ánh mắt nhìn Lạc Hạo Phong lại vô cùng khó chịu: "Lạc Hạo Phong, con gái tôi vì cậu mà biến thành thế này, cậu nói xem cậu có cần chịu trách nhiệm với nó không?"
Lạc Hạo Phong không trả lời, mà im lặng nhìn mẹ Kiều. Hình tượng đanh đá này của mẹ Kiều với dáng vẻ dịu dàng, thục nữ của Kiều Tư Ý có sự tương phản quá lớn, anh nhất thời không thể thích nghi nổi.
"Kiều thái thái, A Phong đã nói chuyện với Kiều tiểu thư rồi..."
"Bác sĩ Cố, anh đừng nói giúp cho nó, con gái tôi mới hơn hai mươi tuổi, nếu giờ mà cắt mất một chân trở thành người tàn tật, thì cả đời này nó còn người đàn ông nào muốn nữa?"
Mẹ Kiều nói vô cùng bi thương: "Tôi chỉ có mỗi đứa con gái này, giờ nó lại không muốn cắt bỏ chân, nói thà chết chứ không muốn biến thành kẻ tàn phế."
Nói đến đây, ánh mắt mẹ Kiều nhìn Lạc Hạo Phong càng thêm giận dữ: "Lạc Hạo Phong, cậu nếu là đàn ông thì hãy chịu trách nhiệm với con gái tôi, nếu con gái tôi có mệnh hệ gì, tôi dù có liều cái mạng già này cũng sẽ không tha cho cậu."
"Kiều bá mẫu, bác bình tĩnh một chút, nghe cháu nói vài câu có được không?"
Lạc Hạo Phong trấn tĩnh lại, giọng điệu ôn hòa nói.
"Cậu chỉ cần trả lời tôi, cậu có chịu trách nhiệm với con gái tôi hay không?"
Mẹ Kiều dồn ép hỏi.
Lạc Hạo Phong hơi đau đầu đưa tay lên đỡ trán, cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh: "Bá mẫu, cháu nhất định sẽ thuyết phục Tư Ý, để cô ấy đồng ý phẫu thuật."
"Ai cần cậu khuyên nó đồng ý phẫu thuật? Nó phẫu thuật xong chỉ còn lại một cái chân, cậu có chăm sóc nó cả đời không?"
"..."
Sự do dự trong chốc lát của Lạc Hạo Phong, trong mắt mẹ Kiều chính là vong ơn bội nghĩa, bạc tình bạc nghĩa. Ngọn lửa giận trong lòng bà bùng lên dữ dội: "Tôi biết ngay cậu là kẻ không có lương tâm, uổng công Tư Ý nhà tôi dành cho cậu tình cảm sâu đậm, vì cậu mà đến cả mạng sống cũng không màng."
Mẹ Kiều hít một hơi thật sâu, tức giận nói: "Cậu đã không chịu trách nhiệm, vậy thì tôi sẽ đi nói cho phóng viên biết bộ mặt thật của Lạc Hạo Phong cậu."
Nói xong bà xoay người định lao ra ngoài.
Cố Nham thấy vậy, sắc mặt thay đổi, vội bước tới ngăn mẹ Kiều lại. Thân hình cao lớn chắn ngay cửa: "Kiều thái thái, bà đừng xúc động, A Phong không phải người vô tình vô nghĩa, cũng sẽ không bỏ mặc Kiều tiểu thư."
Mẹ Kiều nhìn Cố Nham đang chắn trước mặt, sắc mặt thay đổi mấy lần, rồi lại quay người nhìn Lạc Hạo Phong trên giường bệnh: "Tôi cho cậu một đêm để suy nghĩ, sáng mai nếu cậu không cho tôi một câu trả lời hài lòng, thì tôi sẽ nói chuyện này cho cả thiên hạ biết."
Trong thời đại internet này, mẹ Kiều không tin là không có ai đứng ra làm chủ cho con gái bà. Dư luận vốn dĩ luôn đồng cảm với kẻ yếu, nhìn con gái mà xem, lại là vì Lạc Hạo Phong mới ra nông nỗi này, anh ta không thể cứ trơ mắt nhìn con gái bà tàn tật cô độc cả đời, vì hạnh phúc của con gái, dù thế nào bà cũng phải bắt Lạc Hạo Phong cưới con gái bà.
Hạ quyết tâm trong lòng, cơn giận của mẹ Kiều ngược lại dần dần dịu xuống.