Bạch Tiêu Tiêu nhìn gương mặt anh tuấn trong gương của Lạc Hạo Phong, đôi mày đôi mắt mang theo ý cười, trong lòng bất giác dâng lên một tầng ấm áp.
Đôi mắt trong veo như nước của cô cũng nhu hòa xuống lúc nào không hay.
"Được."
Không từ chối sự ân cần của Lạc Hạo Phong, Bạch Tiêu Tiêu mỉm cười nhìn vào gương.
Tận hưởng sự chăm sóc của anh.
Dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu Lạc Hạo Phong chải tóc cho cô, một tay anh nhẹ nhàng nắm lấy một lọn tóc dài của cô, tay kia cầm chiếc lược nhỏ tinh xảo.
Răng lược nhẹ nhàng xuyên qua mái tóc đen nhánh mềm mượt của cô, động tác ấy vừa dịu dàng vừa thuần thục, từng nhịp từng nhịp, chứa đựng biết bao chân tình của anh dành cho cô.
Không khí trong phòng ngủ như cũng nhuốm chút dư vị hạnh phúc nhàn nhạt.
Trong gương phản chiếu hình ảnh hạnh phúc của hai người, trên chiếc nôi cách đó không xa sau lưng, bé cưng khẽ phát ra một tiếng cười nhỏ.
Dáng vẻ cái miệng nhỏ chúm chím nở nụ cười trông đáng yêu đến mức khiến lòng người tan chảy.
Bạch Tiêu Tiêu vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng đó, ý cười dịu dàng lập tức lan tràn nơi đôi mắt, "Linh Linh cười rồi."
Khóe môi Lạc Hạo Phong càng cong lên, tay vẫn không ngừng chải tóc cho cô, anh nói chuyện không đầu không đuôi: "Nếu như có thể sớm ngày rước nàng về dinh thì tốt biết mấy."
Bạch Tiêu Tiêu nhìn anh qua gương, lườm yêu một cái.
"Qua Tết là thời tiết ấm áp rồi."
Ý cô là, ngày xuân ấm hoa nở mà cha cô yêu cầu cũng chẳng còn xa nữa.
Lạc Hạo Phong hơi khom lưng, hai tay chống lên vai cô, ánh mắt thâm tình nhìn đăm đắm người phụ nữ trong gương, "Tiêu Tiêu, anh muốn cưới em về nhà ngay lập tức."
Bạch Tiêu Tiêu cười khẽ, "Cha em bắt Linh Linh theo họ Bạch, anh thật sự không có ý kiến gì sao?"
"Không có ý kiến gì cả."
Lạc Hạo Phong trả lời không chút do dự.
Cho dù Linh Linh mang họ gì, thì cũng đều là con gái của anh.
Hiện tại anh đã rất mãn nguyện rồi.
Cả đời này, điều anh cầu mong chẳng qua cũng chỉ là Tiểu Tiêu mà thôi.
Cho đến tận bây giờ, Lạc Hạo Phong mới càng hiểu rõ vì sao Mặc Tu Trần lại muốn giành vợ với ba đứa con của mình như vậy.
Không phải không yêu con cái họ, mà là sẽ không vì con cái mà bỏ bê người phụ nữ mình yêu sâu đậm nhất.
Lạc Hạo Phong hoàn toàn không bận tâm chuyện con gái họ theo họ Bạch.
Nhà họ Bạch chỉ có mình Tiểu Tiêu là con gái, con theo họ cô ấy cũng là chuyện dễ hiểu.
Hơn nữa, Lạc Hạo Phong vẫn luôn áy náy vì trong thời gian Tiểu Tiêu mang thai mình đã không thể chăm sóc cô, làm sao anh có thể có ý kiến được.
"Anh sẽ không phải là đang nghĩ đến việc đứa con tiếp theo sẽ theo họ anh chứ?"
Bạch Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, tò mò hỏi.
Lạc Hạo Phong cười hì hì, một bàn tay to lớn nhẹ vuốt ve mái tóc cô, giọng dịu dàng: "Tiêu Tiêu, anh không muốn có thêm con nữa đâu, chỉ một mình Linh Linh là đủ rồi."
"Anh thật sự không muốn có thêm con nữa sao?"
Bạch Tiêu Tiêu không mấy tin tưởng nhìn anh.
Hai người họ đều là con một, hiện giờ Linh Linh đã theo họ Bạch của cô, chẳng lẽ anh không muốn sinh thêm một đứa nữa để theo họ anh sao?
Lạc Hạo Phong đáp rất nghiêm túc: "Thật sự không muốn nữa, chứng kiến em trải qua mấy tiếng đồng hồ đau đớn khi sinh con, anh ghét bản thân mình vô cùng vì đã để em phải chịu đựng nỗi khổ đó."
Lúc ấy, anh đã hối hận vì để Tiểu Tiêu mang thai.
Bạch Tiêu Tiêu cảm thấy ấm áp trong lòng.
Chợt nhớ đến lời anh lầm bầm trong phòng bệnh đêm đó.
Không nhịn được xoay mặt lại, nhìn anh ở khoảng cách gần trong gang tấc, hai tay ôm lấy cổ anh, "Hạo Phong, đó là chuyện mà người phụ nữ nào cũng phải trải qua mà."
"Nhưng anh không muốn em phải trải qua thêm lần nào nữa."
Lạc Hạo Phong cúi đầu, vô cùng thương yêu hôn lên trán, đôi mắt, gò má cô, cuối cùng dừng lại nơi đôi môi hồng nhuận.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Môi Lạc Hạo Phong lưu lại trên cánh môi Bạch Tiêu Tiêu một giây rồi rời ra, bên ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa.
Tiếp theo là giọng của mẹ Bạch: "Tiêu Tiêu, mẹ có cắt chút trái cây mang lên đây, con có muốn ăn không?"
"Mẹ, Linh Linh ngủ rồi, con định đưa Tiểu Tiêu ra ngoài đi dạo một chút."
Lạc Hạo Phong không biết từ lúc nào đã đổi cách gọi cha mẹ Bạch từ bác trai, bác gái thành ba và mẹ.
Và đối với sự thay đổi cách gọi này của anh, mẹ Bạch và cha Bạch đều không có ý kiến gì, hơn nữa còn hết sức vui vẻ chấp nhận.
Trong thời gian Tiểu Tiêu ở cữ, Lạc Hạo Phong gần như đã coi nơi này là nhà của mình.
Chỉ là mỗi tối vẫn về nhà ngủ mà thôi.
Mẹ Bạch nghe Lạc Hạo Phong nói vậy liền cười: "Được chứ, vậy con đưa Tiểu Tiêu ra ngoài đi dạo đi, để mẹ trông Linh Linh cho."
Con gái của Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu mang họ Bạch, tên là Thanh Linh.
Tên chỉ khác tên con gái nhà Đàm Mục một chữ, nếu bỏ họ đi thì cứ như chị em vậy.
Bạch Tiêu Tiêu đi từ phía bàn trang điểm qua, đưa tay lấy một miếng trái cây từ đĩa quả trong tay mẹ Bạch đưa đến bên miệng Lạc Hạo Phong, bị Lạc Hạo Phong cười cười nắm lấy tay cô, đút ngược miếng trái cây vào miệng cô.
"Tiêu Tiêu, em ăn đi."
Mẹ Bạch nhìn hai người, mỉm cười giục: "Đã muốn đi dạo thì đi mau đi, đĩa trái cây này hai đứa tự ăn đi."
Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu nắm tay nhau bước ra khỏi biệt thự, lập tức đắm mình trong ánh mặt trời rực rỡ. Dù là mùa đông nhưng hai ngày nay thời tiết trong xanh, nhiệt độ tăng lên từng ngày, dưới ánh nắng ấm áp như thế này thì cũng không lạnh lắm.
Thế nhưng Lạc Hạo Phong vẫn lo lắng hỏi: "Tiêu Tiêu, có lạnh không?"
Bạch Tiêu Tiêu mỉm cười lắc đầu: "Không lạnh."
"Chúng ta đi dạo loanh quanh đây, hay là lái xe ra ngoài?"
Lạc Hạo Phong hỏi ý kiến cô.
"Đi dạo ở ngoài này thôi, ra phía công viên đi. Ở nhà bí bách cả tháng trời rồi, được hít thở không khí trong lành cảm giác thật tốt."
Bạch Tiêu Tiêu hít một hơi thật sâu, trong hơi thở vương vấn mùi hương hoa nhàn nhạt cùng vị không khí trong lành.
So với khoảng thời gian ở cữ thì thật sự là tốt quá rồi.
Lạc Hạo Phong cười cưng chiều, xoay bàn tay, đan mười ngón tay vào tay cô: "Vậy chúng ta đi dạo loanh quanh đây, nếu em thấy mệt thì chúng ta về."
"Khi nào anh về thành phố B?"
Bạch Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong tản bộ trên con đường nhựa bên ngoài biệt thự. Khu biệt thự ở vùng này phong cảnh mỹ lệ, môi trường cực tốt.
Cô hơi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn Lạc Hạo Phong đang đi bên cạnh, ánh nắng chiếu qua cành cây bên đường, lốm đốm in trên gương mặt anh tuấn của anh, khiến ngũ quan anh càng thêm lập thể và thâm thúy.
Đặc biệt là dáng vẻ gương mặt mang theo ý cười, đôi mày thư thái, thật không tả xiết vẻ anh tuấn mê người.
Lạc Hạo Phong trầm ngâm giây lát, ôn hòa đáp: "Anh cũng đang định nói với em chuyện này đây."
"Nói đi, em đang nghe đây."
Giọng Bạch Tiêu Tiêu nhẹ nhàng mang theo chút tinh nghịch.
Lạc Hạo Phong khẽ cười, ngón tay thon dài lướt qua mái tóc bên tai cô, bàn tay rộng lớn không rời đi mà cưng chiều vuốt ve mái tóc mềm mượt của cô.
"Tuần sau anh phải về đó một chuyến, sau đó sẽ quay lại cùng em đón Tết."
"Anh không ở nhà đón Tết sao?"
Bạch Tiêu Tiêu hơi ngạc nhiên nhìn anh, cô tưởng Lạc Hạo Phong sẽ về thành phố B đón Tết chứ.
Hiện giờ Ngô Tinh Phương đã vào tù, trong nhà chỉ còn lại một mình cha anh, đến Tết theo lý mà nói anh nên ở bên cạnh cha mình.
Lạc Hạo Phong nhìn thấu suy nghĩ của Bạch Tiêu Tiêu, nhẹ nhàng giải thích: "Anh không đón Tết ở thành phố B, anh sẽ quay lại đây cùng em và Linh Linh. Ngoài ra, anh còn muốn cha anh cũng đến thành phố G đón Tết, tiện thể chính thức gặp mặt ba mẹ."