Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28040 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1905 Bên bạn một ngày

❊ ❊ ❊

Trong chiếc xe bên đường dưới lầu. Lạc Hạo Phong vẫn ngẩn ngơ nhìn lên cửa sổ tầng hai, trong xe đột nhiên vang lên hai tiếng "tít tít" báo tin nhắn.

Tim anh khẽ run lên, vội vàng lấy điện thoại trong túi ra, mở khóa, đọc tin nhắn.

Quả nhiên, tin nhắn là do Bạch Tiêu Tiêu gửi tới.

Nhìn nội dung tin nhắn, đôi mắt thâm trầm của Lạc Hạo Phong cuộn trào sóng dữ, đan xen vô vàn cảm xúc như đau đớn, giằng xé, kích động.

Tiêu Tiêu không phải thật sự vô tình.

Cô vẫn quan tâm đến anh.

Anh dán mắt vào nội dung tin nhắn đọc đi đọc lại, đến cả dấu chấm dấu phẩy cũng không nỡ bỏ sót, xem đến cuối cùng, hốc mắt bất giác ươn ướt.

Anh cẩn thận thoát khỏi tin nhắn, cất điện thoại vào túi.

Anh biết, Tiêu Tiêu vẫn chưa ngủ.

Nếu anh không rời đi, sợ rằng Tiêu Tiêu cũng chẳng ngủ được.

Mím chặt môi, Lạc Hạo Phong gạt đi nỗi quyến luyến trong lòng, nổ máy rời đi.

Nếu Tiêu Tiêu không biết anh ở dưới lầu, anh căn bản sẽ không rời đi, có lẽ sẽ ngồi ở đây suốt cả đêm, nhìn cửa sổ của cô, suốt cả đêm.

Nhưng Tiêu Tiêu đã biết, còn bảo anh về.

Anh không thể ở lại được nữa, không thể ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của cô.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, dù chỉ một tiếng động nhỏ cũng vô cùng rõ ràng.

Tiếng xe nổ máy rời đi truyền thẳng vào tai Bạch Tiêu Tiêu ở tầng hai.

Một luồng hơi nóng tràn qua sống mũi dâng lên hốc mắt, rất nhanh đã bị cô cưỡng ép nén xuống, cô vén chăn, xuống giường, một lần nữa đi đến bên cửa sổ.

Bên đường, vị trí đậu xe lúc nãy đã trống không.

Bạch Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào khoảng tối đó, trước mắt bất giác hiện lên cảnh tượng Lạc Hạo Phong ngồi trong xe lúc nãy.

Những ngón tay thon dài bất giác túm lấy một góc rèm, tầm mắt đặt ở nơi đó, thật lâu vẫn không nỡ dời đi.

Cô không biết tại sao bản thân lại cảm thấy mất mát, một chỗ nào đó trong lòng dường như đột nhiên trống rỗng, rõ ràng là chính cô không nỡ để anh ngồi ở đây suốt đêm nên mới bảo anh rời đi.

Thế nhưng khi anh thực sự rời đi rồi, cô lại cảm thấy buồn bã.

Bạch Tiêu Tiêu đứng bên cửa sổ hồi lâu, cho đến khi đôi chân tê rần, cô mới quay người, trở về giường ngủ.

Nửa đêm về sáng, Bạch Tiêu Tiêu mất ngủ.

Mãi đến khi trời sáng, mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, cô thức dậy đã mười giờ, vừa xuống giường, như bị ma xui quỷ khiến, trực tiếp đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu trước.

Ánh nắng chiếu rọi vào vị trí tối đen đêm qua, vì cành cây bên cạnh mà đổ xuống những bóng râm lốm đốm trên mặt đất.

Một tia nóng rực ập đến từ phía khung cửa sổ cô vừa mở, Bạch Tiêu Tiêu vô thức nheo mắt lại, điện thoại trên bàn nhỏ đầu giường phát ra tiếng rung "ù ù", sau đó là tiếng chuông điện thoại giòn giã vang lên.

Là cuộc gọi của Ôn Nhiên, Bạch Tiêu Tiêu khẽ "alo" một tiếng, giọng Ôn Nhiên truyền ra từ điện thoại, nhẹ nhàng vui vẻ, tựa như ánh nắng tươi sáng ngoài cửa sổ, "Tiêu Tiêu, ngủ dậy chưa?"

"Vừa mới dậy, cậu không ở bên Mặc Tu Trần nhà cậu, sao có thời gian gọi cho tớ?"

Thời gian cuối tuần của Ôn Nhiên, thông thường đều thuộc về Mặc Tu Trần.

"Anh ấy đưa Tử Dịch đi cưỡi ngựa rồi, tớ rảnh rỗi không có việc gì nên gọi điện cho cậu, cậu có rảnh không, chúng mình đi dạo phố đi."

Sáng sớm hôm nay, Lạc Hạo Phong đã đến nhà họ.

Sau đó cùng Mặc Tu Trần và con trai đi cưỡi ngựa, nhờ cô ở bên cạnh Bạch Tiêu Tiêu.

Hiếm khi Mặc Tu Trần dễ nói chuyện như vậy, Ôn Nhiên đoán, bọn họ chắc chắn có chuyện gì đó muốn bàn bạc, hơn nữa còn không muốn để cô biết.

Cô tuy có chút tò mò, nhưng không hề truy hỏi.

Nếu muốn cô biết, Mặc Tu Trần tự nhiên sẽ nói cho cô, nếu không muốn cô biết thì có hỏi cũng vô ích.

Ôn Nhiên vừa gọi điện xong với Bạch Tiêu Tiêu, Cố Khải và Ôn Cẩm đã đến nhà cô, nói là đưa Hinh Hinh và Mạch Mạch cùng đi trường đua ngựa.

"Như vậy được không? Nhiều đứa trẻ thế này các anh chăm sóc xuể không?"

Tuy có chút không yên tâm mà hỏi, cộng thêm Đồng Đồng nữa là tận bốn đứa trẻ.

Cố Khải cười nói, "Nhiên Nhiên em yên tâm, chúng anh chăm sóc được."

"Vậy thì được."

Ôn Nhiên suy nghĩ một chút, mỉm cười gật đầu.

Hai người này đều là anh trai của cô, sao cô có thể không tin họ chăm sóc tốt cho Hinh Hinh và Mạch Mạch chứ.

"Tu Trần nói, em mang theo hai đứa trẻ còn phải ở cùng Tiêu Tiêu sẽ rất vất vả, giờ hai đứa trẻ chúng anh mang đi, em cứ yên tâm mà ở bên Tiêu Tiêu."

Ôn Cẩm nói xong, vẫy tay về phía Hinh Hinh và Mạch Mạch cách đó không xa.

---❊ ❖ ❊---

Thanh Phong chở Ôn Nhiên đến nhà Bạch Tiêu Tiêu đón cô.

"Tiêu Tiêu, tối qua cậu không ngủ à? Sao lại có quầng thâm mắt rồi?"

Bạch Tiêu Tiêu vừa bước ra, Ôn Nhiên đã nhìn thấy hai quầng thâm mắt của cô, đôi lông mày thanh tú bất giác nhíu lại đầy quan tâm.

Bạch Tiêu Tiêu cười một cách vô tư, ngồi vào hàng ghế sau do Thanh Phong mở cửa xe, "Tối qua ngủ sớm quá, nửa đêm tỉnh dậy xong thì không ngủ được nữa."

Ôn Nhiên cùng ngồi vào trong xe, nghiêng người, dò xét nhìn cô, "Cậu không phải vì những lời đó của Mạnh Kha hôm qua nên mới mất ngủ đấy chứ?"

"Sao có thể."

Ánh mắt Bạch Tiêu Tiêu lóe lên, lắc đầu phủ nhận.

Người khiến cô mất ngủ không phải những lời của Mạnh Kha, mà là người canh giữ dưới lầu nhà cô đêm qua.

Ôn Nhiên cười cười, "Không phải là tốt rồi, chỗ Mạnh Kha hoàn toàn không cần lo lắng."

"Tớ biết, tối hôm qua tớ đã nói với mẹ tớ rồi." Bạch Tiêu Tiêu nhìn Ôn Nhiên một cái, sau đó rũ mắt xuống, giọng nói khe khẽ vang lên.

Trên mặt Ôn Nhiên thoáng hiện vẻ quan tâm, "Dì Kiều nói sao?"

"Mẹ tớ nói, cho dù chuyện năm đó có thực sự bị phơi bày, cũng không cho phép tớ bỏ đứa bé trong bụng."

Trong mắt Ôn Nhiên xẹt qua một tia cảm động, vì Bạch Tiêu Tiêu có người mẹ tốt như vậy.

Cô nắm lấy tay Bạch Tiêu Tiêu, nhẹ nhàng nói, "Tiêu Tiêu, cậu có một người mẹ tốt như dì Kiều, thì càng không nên suy nghĩ lung tung nữa."

"Tớ không có suy nghĩ lung tung."

Bạch Tiêu Tiêu biện bạch cho mình, Ôn Nhiên cười không tin, "Nhìn cái quầng thâm kia là biết rồi, là thật sự ngủ sớm, nên mới mất ngủ à?"

Cô lại không phải mới quen cô ngày một ngày hai, lời này làm sao có thể lừa được cô.

Trên mặt Bạch Tiêu Tiêu thoáng hiện vẻ không tự nhiên, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, bèn chuyển chủ đề hỏi, "Cậu gọi tớ đi dạo phố định mua gì?"

Ôn Nhiên nhướng mày, cười hì hì bảo, "Bây giờ vẫn chưa nghĩ ra, lát nữa thấy cái gì mua cái đó thôi."

"Mặc Tu Trần sao nỡ để cậu một mình ra ngoài?" Bạch Tiêu Tiêu trêu chọc hỏi.

"Họ một đám đàn ông lớn dẫn theo mấy đứa nhỏ đi cưỡi ngựa, tớ đi thì có gì vui, hôm nay cứ coi như cho tớ nghỉ phép đi."

"Nghỉ cả ngày sao?" Bạch Tiêu Tiêu cười tinh quái, đôi mắt trong trẻo sáng ngời nhìn Ôn Nhiên.

Ôn Nhiên không chút do dự gật đầu, "Tất nhiên là cả ngày rồi, cho nên hôm nay, tớ có thể ở bên cậu một ngày."

"Cái này là cậu tự nói đấy nhé, nếu giữa chừng Mặc Tu Trần gọi điện tìm cậu, không được để ý đến anh ấy."

Bạch Tiêu Tiêu bá đạo yêu cầu, Ôn Nhiên cười đồng ý, Tu Trần hôm nay sợ là không có thời gian tìm cô.

"Yên tâm đi, tớ nói là làm."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1902
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.