Kiều Tú Vân gọi điện cho Bạch Tiêu Tiêu, chẳng qua là vì lo sợ cô ở cùng Lạc Hạo Phong mà thôi.
Bà đã nghe nói Lạc Hạo Phong vẫn chưa rời đi, chỉ có bố mẹ anh ta là đã rời khỏi thành phố G.
Bây giờ nghe Ôn Nhiên nói, Mặc Tu Trần cùng ba người bọn họ vừa vặn ghép đủ một bàn đang đánh mạt chược, như vậy có nghĩa là Lạc Hạo Phong không có ở đó.
Lạc Hạo Phong không có ở đó, bà liền yên tâm.
Liền mỉm cười nói: "Hôm nay là đêm giao thừa, các con muốn chơi thế nào thì cứ chơi đi."
Nói đến đây, Kiều Tú Vân lại mệt mỏi ngáp một cái: "Mẹ già rồi, không dám so với các con người trẻ tuổi, mẹ phải đi ngủ đây."
"Cô Kiều, cô đâu có già. Đi ra đường, người ta cứ tưởng cô và Tiêu Tiêu là chị em đấy."
"Nhiên Nhiên, con lại nói thế, mẹ tin thật đấy nhé."
Kiều Tú Vân cười ở đầu dây bên kia, chẳng có người phụ nữ nào là không thích được người khác khen xinh đẹp, trẻ trung cả.
Ôn Nhiên cũng cười: "Cô Kiều, con nói thật mà."
"Được rồi được rồi, các con mau đi chơi đi, mẹ đi ngủ đây."
"Cô Kiều ngủ ngon."
Cúp điện thoại, Ôn Nhiên đưa di động cho Bạch Tiêu Tiêu, vui vẻ nói: "Tiêu Tiêu, xong rồi. Tối nay cậu cứ yên tâm mà chơi đi, cô Kiều sẽ không đến bắt cậu về nữa đâu."
Bạch Tiêu Tiêu thở dài nói: "Xem ra chỉ có ở cùng với cậu, mẹ tớ mới yên tâm nhất."
Cô không nhận lấy chiếc điện thoại Ôn Nhiên đưa tới, mà ôm chầm lấy cô ấy, trêu đùa: "Nhiên Nhiên, hay là hai đứa mình ở cùng nhau đi!"
Ôn Nhiên cười hì hì đáp: "Được thôi, cậu ở cùng tớ, chỉ sợ Lạc Hạo Phong phải khóc tiếng Mán mất."
Bạch Tiêu Tiêu hờn dỗi cười: "Còn chưa biết ai là người phải khóc đâu."
Người mà cô chỉ đích danh đương nhiên là Mặc Tu Trần rồi.
Được sự cho phép của Kiều Tú Vân, tối hôm đó, Bạch Tiêu Tiêu cứ luôn ở cùng với Ôn Nhiên và các cô gái khác.
Đến hơn ba giờ sáng, mấy người bọn họ bị mấy người đàn ông kia đuổi đi ngủ.
Thấy Lạc Hạo Phong thua thê thảm nhất, Bạch Tiêu Tiêu đề nghị: "Để em đánh thay anh một lát, đằng nào em cũng không ngủ được."
Lạc Hạo Phong mỉm cười gật đầu, không chút dị nghị nhường chỗ cho Bạch Tiêu Tiêu, Cố Khải thấy vậy liền liếc nhìn Đàm Mục và Ôn Cẩm: "Mục, Cẩm, A Phong đã đổi Tiêu Tiêu lên rồi, làm sao đây?"
"Chuyện này còn không đơn giản à, để Nhất Nhất và An Lâm tới, dù sao bọn họ cũng đâu có buồn ngủ."
Đàm Mục nói một cách đương nhiên.
Bọn họ đều có người có thể thay thế, còn Ôn Cẩm thì không có ai đến thay.
Cố Khải ngẩng đầu nhìn Ôn Nhiên đang ngồi cạnh Mặc Tu Trần: "Đã thế, vậy Nhiên Nhiên em tới đánh bài thay A Cẩm đi."
"Em á?"
Ôn Nhiên đang tận hưởng sự chăm sóc của Mặc Tu Trần, khoan khoái ăn đồ ăn, nên đã bỏ qua cuộc trò chuyện của bọn họ.
Nghe thấy lời Cố Khải, không khỏi có chút kinh ngạc.
"Đúng vậy, bọn anh đều đổi người rồi, A Cẩm không có bạn gái, đành phải ủy khuất em gái thay cậu ấy một lát vậy."
Mặc Tu Trần khẽ nhíu mày, bàn tay rộng lớn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của cô, không tán đồng nói: "Không có bạn gái thì bảo cậu ta tự đi tìm đi, Nhiên Nhiên, không cần thay cậu ta."
Ôn Nhiên cười nhẹ: "Tu Trần, đợi qua Tết, em sẽ tìm bạn gái cho anh trai em."
"Cậu ta đâu còn là trẻ con, tìm bạn gái còn không biết tự tìm sao, không giúp cậu ta." Mặc Tu Trần nói xong lại nhìn về phía Ôn Cẩm.
Vừa hay Ôn Cẩm nhìn về phía bọn họ, ánh mắt hai người chạm nhau, anh nhướng đôi lông mày tuấn tú: "Để Nhiên Nhiên thay cậu cũng được, tối nay cậu thắng được bao nhiêu tiền đều thuộc về em ấy."
Mặc Tu Trần vừa dứt lời, những người khác không khỏi nhếch môi co giật.
Vòng vo một hồi, hóa ra là vì tiền đấy!
Người đàn ông thâm hiểm này, Ôn Cẩm còn chưa lấy vợ, vậy mà anh ta lại đi đào hố người ta như vậy.
Ôn Cẩm mỉm cười nhạt: "Nhiên Nhiên, em tới đi, số tiền này đều là của em."
Đừng nói là đưa số tiền trên bàn này cho cô, ngay cả khi bảo anh giao toàn bộ gia sản cho Ôn Nhiên, anh cũng sẽ không nhíu mày, không do dự lấy một giây.
Ôn Nhiên cười gật đầu, ngồi xuống vị trí Ôn Cẩm vừa nhường lại: "Anh, nếu em thua thì sao?"
"Thua bao nhiêu tính cho anh." Ôn Cẩm dứt khoát bày tỏ thái độ.
Mặc Tu Trần cũng chuyển sang ngồi cạnh Ôn Nhiên, tiếp tục lấy đồ ăn vặt cho cô.
Phải nói rằng, việc Lạc Hạo Phong để Bạch Tiêu Tiêu đánh bài thay mình là một lựa chọn sáng suốt.
Đến khi trời sáng, Bạch Tiêu Tiêu đã giúp anh thắng lại được một nửa số tiền.
Còn Bạch Nhất Nhất, An Lâm và Ôn Nhiên ba người đều thua gần hết, trên bàn vẫn còn rất nhiều tiền.
Kết thúc cuộc chơi, Ôn Nhiên nói với Ôn Cẩm: "Anh, em chưa thua hết tiền của anh đâu, chỗ còn lại này là của anh."
Ôn Cẩm cười lắc đầu: "Vừa rồi anh chẳng phải đã nói rồi sao, chỗ tiền này đều thuộc về em, coi như là tiền mừng tuổi cho em."
"Anh, đây là tiền anh thắng được, sao em có thể lấy tiền của anh?"
"Sao lại không thể, anh là anh trai em, em không lấy tiền của anh thì ai lấy tiền của anh?"
Ôn Nhiên khẽ cười: "Để dành cho anh lấy chị dâu đi."
"Anh trai em muốn lấy vợ thì vẫn có tiền."
Cố Khải cười chen vào: "Nhiên Nhiên, em cứ nhận lấy đi, A Cẩm có thiếu tiền đâu mà quan tâm chút ít này, coi như đây là tiền phí thuê mặt bằng đi."
"Tiền mặt bằng thì không thể để một mình A Cẩm trả, cậu và A Mục cũng phải trả."
Mặc Tu Trần vừa lên tiếng, An Lâm và Bạch Nhất Nhất lập tức tự giác lấy một nắm tiền từ trên bàn, đưa cho Ôn Nhiên, cười hì hì: "Nhiên Nhiên, đây là phí mặt bằng, cậu nhận lấy đi."
"Mẹ, mẹ." Ngoài phòng khách truyền đến tiếng của Tử Dịch.
Một lát sau, Tử Dịch chạy vào trong phòng, nhìn đống tiền trên bàn, đôi mắt to xinh đẹp lấp lánh: "Mẹ, đây là tiền mẹ thắng được ạ? Nhiều tiền quá đi."
Ôn Nhiên chớp mắt, tủm tỉm cười nhìn Tử Dịch: "Tử Dịch, con có muốn số tiền này không?"
Tử Dịch đầy vẻ mong chờ: "Mẹ, con có thể lấy số tiền này không ạ?"
"Hôm nay là mùng Một Tết, con chúc Tết mẹ đi, mẹ sẽ đưa số tiền này cho con làm tiền mừng tuổi."
Tử Dịch vừa nghe thấy thế, hai con mắt xoay tròn: "Mẹ, con chúc Tết mẹ thì có tiền mừng tuổi, vậy con chúc Tết bác cả, bác hai... thì có tiền mừng tuổi không ạ?"
Đúng là dạy bảo được!
Ôn Nhiên gật đầu: "Đương nhiên là có, con chúc Tết họ, họ đều sẽ lì xì cho con."
Nghe cô nói vậy, ánh mắt Tử Dịch vui mừng, xoay người chạy ra khỏi phòng, đi ra phòng khách để chúc Tết Ôn Cẩm, Cố Khải, Lạc Hạo Phong và Đàm Mục.
Số tiền kiếm dễ dàng như vậy đương nhiên cậu bé không thể bỏ lỡ cơ hội rồi.
Ôn Nhiên nghe tiếng Tử Dịch bập bẹ nói những lời chúc phúc, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Chẳng bao lâu sau, con trai một tay ôm một nắm tiền lớn chạy vào: "Mẹ, đây là tiền mừng tuổi con vừa kiếm được, mẹ giữ giúp con nhé."
"Con có biết đây là bao nhiêu không?"
Ôn Nhiên nhận lấy số tiền mừng tuổi trong tay Tử Dịch, đặt lên bàn, để cùng với số tiền lúc nãy.
Tử Dịch lắc đầu: "Mẹ, con không biết là bao nhiêu, nhưng chắc chắn là rất nhiều rất nhiều tiền, đủ cho em gái mua sữa bột rồi."
"Con tự chạy xuống lầu, em gái đã tỉnh chưa?"
"Lúc con xuống thì em gái vẫn chưa tỉnh, dì An đã lên lầu rồi ạ."
Tử Dịch leo lên ghế, đôi mắt sáng rực nhìn đống tiền, bập bẹ nói: "Mẹ, mẹ dạy con đếm tiền đi."