Nửa tiếng sau, mọi người đến một nhà hàng có cách bài trí thanh nhã.
Vào phòng riêng, Mặc Tu Trần tự tay giúp Ôn Nhiên cởi áo khoác rồi treo lên giá treo đồ ở bên cạnh.
“Tiêu Tiêu, đưa đây cho anh.”
Mạnh Kha thấy Mặc Tu Trần đối xử với Ôn Nhiên chu đáo, tỉ mỉ như vậy, cũng muốn học theo, nhưng tiếc là anh đã bị Bạch Tiêu Tiêu từ chối.
“Nhiên Nhiên, vừa rồi em nói có chuyện muốn nói với anh, là chuyện gì vậy?” Mặc Tu Trần rót cho Ôn Nhiên một cốc nước ấm, đợi cô cầm cho ấm tay rồi mới dịu dàng hỏi.
Khi Ôn Nhiên sinh Mạch Mạch và Tử Dịch, trong thời gian ở cữ vì Mạch Mạch bị Trình Giai bắt cóc nên cô không được nghỉ ngơi điều dưỡng cho tốt.
Sức khỏe của cô vốn không được tốt lắm. Thời gian này, Ôn Nhiên vẫn đang phải uống thuốc điều dưỡng.
Nghe thấy lời của Mặc Tu Trần, Ôn Nhiên ngẩng đầu nhìn Mạnh Kha đang ngồi xuống bên cạnh Bạch Tiêu Tiêu. Cô bình tĩnh nói: “Tu Trần, thực ra em cũng không rõ lắm, chuyện này, dường như Mạnh Kha nắm rõ hơn thì phải.”
“Hả?” Mạnh Kha đột nhiên bị gọi tên, anh nhìn Ôn Nhiên với vẻ nghi hoặc khó hiểu.
Ôn Nhiên mỉm cười nhạt: “Vừa rồi sau khi anh và Tiêu Tiêu rời khỏi phòng bệnh, em có nói chuyện vài câu với Từ Uyển Kỳ. Vốn dĩ em chỉ định hỏi thăm vì quan tâm xem những kẻ làm bị thương cô ta tối hôm đó là người thế nào.”
Nói đến đây, Ôn Nhiên cố ý dừng lại một chút. Quả nhiên, cô thấy sắc mặt Mạnh Kha hơi biến đổi.
“Sau đó thì sao?” Mặc Tu Trần dùng ánh mắt sắc bén lướt qua vẻ mặt đang biến đổi của Mạnh Kha, rồi dịu dàng nhìn Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên bĩu môi: “Sau đó á, thì chẳng còn sau đó nào nữa cả.”
Cố Khải ngồi ở đối diện khẽ giật khóe miệng.
Bạch Tiêu Tiêu tiếp lời: “Không phải cậu vừa nói, Từ Uyển Kỳ và Từ Uyển Phỉ nghi ngờ là do Tu Trần tìm người trả thù cô ta sao?”
Ôn Nhiên không muốn liên lụy đến Bạch Tiêu Tiêu, nên cô không nói ra việc này là do Bạch Tiêu Tiêu kể lại. Nhưng Từ Uyển Kỳ chỉ muốn khiến Mạnh Kha tin rằng là do Tu Trần làm, chứ ả sẽ không nói những lời quá đáng ngay trước mặt Ôn Nhiên.
Vừa rồi Ôn Nhiên chỉ định khơi mào để Mạnh Kha tự nói tiếp, nghe thấy Bạch Tiêu Tiêu tiếp lời thay mình, cô cũng hơi bất ngờ một chút.
Mạnh Kha vốn định giả vờ không hiểu ý Ôn Nhiên. Nhưng Bạch Tiêu Tiêu đã mở lời, còn nói thẳng tuột ra như vậy. Nhất thời, ngoài sự xấu hổ, anh không biết phải giải thích thế nào. Ngay trước mặt Mặc Tu Trần mà nói rằng Từ Uyển Kỳ nghi ngờ anh...
“Ồ?” Giọng Mặc Tu Trần hơi cao lên, hàng lông mày tuấn tú khẽ nhướn nhẹ.
Mạnh Kha cười gượng giải thích: “Mặc tổng, ngài đừng hiểu lầm, Uyển Kỳ không có ý đó. Cô ấy chỉ vì hôm đó suýt nữa làm bỏng Mặc phu nhân nên trong lòng luôn cảm thấy áy náy thôi...”
“Mạnh tổng, Từ Uyển Kỳ không chỉ là nhân viên công ty du lịch của anh, nghe nói còn là học muội của anh nữa, chắc chắn anh hiểu rõ về cô ta hơn chúng tôi rồi.” Mặc Tu Trần nắm lấy bàn tay Ôn Nhiên, tay kia nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay cô, giọng điệu nghe có vẻ rất bâng quơ.
Mạnh Kha nghe xong, sắc mặt lại biến đổi liên hồi.
“Tuy nhiên, vì Từ Uyển Kỳ đã nghi ngờ tôi, lại còn đem chuyện này nói với Mạnh tổng, vậy để chứng minh sự trong sạch của bản thân, chuyện này vẫn nên điều tra cho rõ ràng thì hơn.”
“Tu Trần, vừa nãy anh trai em đã gọi điện cho Lục đại ca rồi.” Ôn Nhiên mỉm cười an ủi, cô không muốn những chuyện lộn xộn này làm Tu Trần nổi giận.
“Vậy thì tốt, xem ra vẫn là Nhiên Nhiên hiểu anh nhất.” Vẻ trầm mặc trên gương mặt Mặc Tu Trần lập tức tan biến, hàng lông mày giãn ra, một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt tuấn tú.
Bạch Tiêu Tiêu thấy Mạnh Kha đang lúng túng, suy nghĩ một chút rồi dịu dàng nói: “Điều tra rõ ràng cũng tốt. Dù đối phương là ai thì việc làm bị thương Từ Uyển Kỳ là sự thật, bắt được những kẻ đó cũng nên để họ chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
“Ừ.” Mạnh Kha mỉm cười dịu dàng. Sự an ủi của Bạch Tiêu Tiêu đối với anh còn có hiệu quả hơn bất cứ điều gì.
Dùng bữa xong, Mạnh Kha nhất quyết đòi đưa Bạch Tiêu Tiêu về công ty. Cố Khải đưa Đồng Đồng về nhà, còn Ôn Nhiên thì đi cùng Mặc Tu Trần về công ty.
“Tiêu Tiêu, chuyện Uyển Kỳ nghi ngờ Mặc Tu Trần là em nói cho Ôn Nhiên biết sao?” Xe vừa lăn bánh, Mạnh Kha hơi do dự hỏi.
Ở ghế phụ, Bạch Tiêu Tiêu chán nản tùy tiện mở hộp để đồ phía trước ra. Khi nhìn thấy thứ bên trong, đáy mắt cô lóe lên một tia kinh ngạc. Cô qua loa trả lời câu hỏi của Mạnh Kha: “Ừ, em hỏi Nhiên Nhiên xem có phải là người của Mặc Tu Trần tìm đến hay không.”
Có lẽ nghe ra sự khác lạ trong giọng nói của cô, Mạnh Kha quay đầu nhìn Bạch Tiêu Tiêu.
Bạch Tiêu Tiêu khẽ nhíu mày, lấy chiếc hộp bên trong ra. Đó là hộp Durex loại 12 cái, nếu là hộp chưa bóc thì cô đã chẳng buồn liếc mắt nhìn. Nhưng hộp này rõ ràng đã bị bóc ra, miệng hộp còn chưa được đóng lại tử tế. Vì tò mò, Bạch Tiêu Tiêu mở chiếc hộp vốn chưa được đóng chặt đó ra. Bên trong hộp 12 cái đó, đã mất một chiếc.
“Tiêu Tiêu, cái này...” Mạnh Kha nhìn thấy chiếc bao cao su Bạch Tiêu Tiêu rút ra từ trong hộp, anh quá đỗi kinh ngạc nên quên cả nhìn đường, suýt chút nữa là đâm sầm vào lan can bên cạnh.
“Cẩn thận lái xe!” Cú xóc đột ngột khiến chiếc hộp trên tay Bạch Tiêu Tiêu rơi xuống dưới chân cô.
“Xin lỗi em, Tiêu Tiêu.” May là không có chuyện gì xảy ra, Mạnh Kha đã kịp ổn định lại tay lái. Bàn tay đang nắm vô lăng của anh siết chặt hơn vì sự căng thẳng vừa rồi.
“Xin lỗi cái gì chứ, cái này á?” Bạch Tiêu Tiêu cười híp mắt nhìn anh. Cô không hề tức giận, thực tế thì cô hoàn toàn không tin đây là đồ của Mạnh Kha. Cô càng không tin Mạnh Kha lại dùng thứ này mà còn để trong xe.
Mạnh Kha nhìn chiếc bao cao su trên tay Bạch Tiêu Tiêu, sắc mặt anh thay đổi liên hồi: “Tiêu Tiêu, cái này không phải của anh.”
“Em biết chứ. Nếu em đoán không nhầm thì chắc chắn là Từ Uyển Kỳ để lại trên xe anh.” Bạch Tiêu Tiêu vừa nói vừa cất thứ đó vào hộp rồi đặt lại vào trong ngăn để đồ.
Mạnh Kha nhíu mày, hồi tưởng lại cảnh tượng anh và Từ Uyển Kỳ cùng ăn cơm vào tối hôm đó. Nếu là Từ Uyển Kỳ để vào, vậy thì cô ta đã để vào lúc nào chứ? Tại sao anh lại không hay biết gì?
“Tiêu Tiêu, Uyển Kỳ không phải hạng người như vậy. Tuy cô ấy thích anh, nhưng cô ấy luôn chỉ âm thầm thích thôi, càng không bao giờ có chuyện để thứ này trên xe anh cả.”
Trong lòng Mạnh Kha, Từ Uyển Kỳ vẫn là một người phụ nữ khá tốt. Ít nhất là trước khi Bạch Tiêu Tiêu về nước, mối quan hệ giữa anh và Từ Uyển Kỳ vẫn luôn rất tốt đẹp. Anh tự biết Từ Uyển Kỳ thầm thương trộm nhớ mình, nhưng vì cô không nói thẳng ra nên anh cứ giả vờ như không biết, thản nhiên tận hưởng tình cảm ái mộ đó.
Bạch Tiêu Tiêu buồn cười nhìn Mạnh Kha: “Vậy ngoài Từ Uyển Kỳ ra, còn ai từng ngồi xe anh nữa?”
“Thi Dao từng ngồi.”
Bạch Tiêu Tiêu liếc nhìn Mạnh Kha, không nói gì thêm nữa. Cô không biết tại sao Mạnh Kha lại muốn bênh vực Từ Uyển Kỳ, nhưng cô vẫn không vội vàng rút điện thoại ra, bấm gọi cho Lý Thi Dao.
“Tiêu Tiêu, em gọi cho ai vậy?”
“Gọi cho Thi Dao. Em muốn hỏi xem con bé ranh con đó tại sao lại dùng thứ này, mà còn để trên xe anh nữa chứ.”
Bạch Tiêu Tiêu vừa dứt lời, sắc mặt Mạnh Kha lại biến đổi lần nữa: “Tiêu Tiêu, Thi Dao không còn là trẻ con nữa, con bé đã mười một tuổi rồi.”
“Vậy thì con bé cũng không nên để thứ đó trên xe anh chứ.” Bạch Tiêu Tiêu nói đến đây, đột nhiên nheo mắt, nhìn Mạnh Kha đầy sắc bén: “Mạnh Kha, thứ đó, không phải là của anh đấy chứ?”
“Đương nhiên là không phải.” Mạnh Kha không hề suy nghĩ mà phủ nhận ngay.