Ôn Nhiên lườm cô một cái, "Nói bậy."
"Nhiên Nhiên, tớ không có nói bậy đâu."
Bạch Tiêu Tiêu ra vẻ như người có kinh nghiệm, nheo mắt nhìn Tử Dịch đang leo lên lầu hai, "Tử Dịch bây giờ trong lòng chỉ có em gái thôi."
"Đúng rồi, tớ vẫn chưa biết con gái của An Lâm tên là gì."
Ôn Nhiên cười cười, nói, "Con gái An Lâm tên là Thanh Tình."
"Thanh Tình sao?"
"Ừm, Thanh trong thanh tuyền, Tình trong Tình lãng."
"Thanh Tình, Đàm Thanh Tình. Cái tên này nghe hay đấy, lại còn khá đặc biệt." Bạch Tiêu Tiêu nghe Ôn Nhiên giải thích, liền nhẩm lại một lần nữa.
Trên lầu, Tử Dịch leo lên tầng hai liền chạy thẳng tới phòng ngủ chính, đến thư phòng tìm cha mình.
Trong thư phòng, Mặc Tu Trần đang nói chuyện điện thoại với Lạc Hạo Phong.
Anh thuật lại đơn giản cho Lạc Hạo Phong nghe về chuyện tối nay Bạch Tiêu Tiêu chia tay Mạnh Kha, cũng như việc Mạnh Kha không muốn chia tay.
"Tu Trần, thứ Tư tuần sau tớ sẽ tới thành phố G."
Lạc Hạo Phong im lặng một lát ở đầu dây bên kia, giọng nói có chút trầm buồn truyền đến.
"Ba."
Tại cửa phòng, tiếng Tử Dịch khe khẽ vang lên. Mặc Tu Trần nhếch môi cười, vẫy tay ra hiệu cho thằng bé đến trước mặt mình.
Mặc Tu Trần nói thêm hai câu với Lạc Hạo Phong rồi cúp máy.
"Tử Dịch, sao con chạy lên lầu rồi? Không phải mẹ con đang ở dưới lầu sao?"
Mặc Tu Trần bế Tử Dịch đặt lên đùi, dịu dàng nhìn gương mặt tuấn tú giống hệt phiên bản thu nhỏ của chính mình.
Anh thích nhất là được nhìn Tử Dịch như thế này.
Hai khuôn mặt, một lớn một nhỏ, vậy mà như được đúc từ cùng một khuôn ra, đến cả ánh mắt cũng giống y đúc.
Đây là một điều kỳ diệu, cũng là điều khiến anh cảm thấy hạnh phúc.
Tử Dịch ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn gương mặt sắc sảo, trưởng thành và đẹp trai hơn mình của cha, giọng nói non nớt vang lên êm tai, "Ba, con muốn đến nhà chú Đàm, thăm em gái."
"Ồ?"
Mặc Tu Trần khẽ nhướng đôi mày thanh tú, khóe môi cong lên một đường cong đẹp mắt, "Là mẹ bảo con đến hỏi ba à?"
"Dạ."
Tử Dịch gật đầu.
Mặc Tu Trần cười hỏi như một người cha hiền từ, "Vậy, lúc nãy mẹ đã nói gì?"
"Mẹ bảo chú Đàm bận rộn, em gái có bà Đàm và bà An chăm sóc rồi."
Nói tới đây, Tử Dịch chớp chớp mắt, đôi mắt lấp lánh nhìn Mặc Tu Trần, "Ba, ba sẽ không ngăn cản con đi thăm em gái, đúng không ạ?"
"Tại sao ba lại không ngăn cản?"
Mặc Tu Trần buồn cười nhìn con trai.
"Cậu nói, lúc nhỏ ba đã quen mẹ rồi, nhưng sau đó, ba lại không tìm được mẹ."
Mặc Tu Trần không tiếp lời, đợi Tử Dịch nói tiếp.
"Cho nên, con phải trông chừng em gái."
Tử Dịch nói xong, nhìn Mặc Tu Trần rất nghiêm túc, giọng cũng rất nghiêm túc, "Ba, ba phải bảo vệ mẹ thật tốt, con sẽ chăm sóc em gái thật tốt."
"Con thích em gái như vậy sao?"
"Thích ạ."
Tử Dịch gật đầu thật mạnh.
"Vậy con có thích em trai nhà cậu không?"
"Cũng thích ạ, nhưng mà, em trai là đấng nam nhi nhỏ, không cần con chăm sóc."
Tử Dịch có lý do của riêng mình, hơn nữa còn là lý do khiến Mặc Tu Trần không thể không chấp nhận.
Mặc Tu Trần nhìn cậu con trai thông minh, không khỏi nhớ tới tuổi thơ của chính mình, anh cũng từng có một tuổi thơ hạnh phúc như Tử Dịch.
Câu lúc nãy Tử Dịch nói, anh cảm thấy rất đúng.
Mặc dù bây giờ Tử Dịch còn quá nhỏ, sự yêu thích của con bé đối với Thanh Tình không phải tình cảm nam nữ, chỉ đơn thuần là tình cảm giữa những đứa trẻ với nhau.
Thế nhưng, Mặc Tu Trần lại vì câu nói đó mà có chút cảm xúc.
Anh hy vọng con trai mình mãi mãi vui vẻ như vậy, không chỉ có thế, anh cũng sẽ không ngăn cản việc Tử Dịch thích Thanh Tình.
Anh vẫn luôn cảm thấy mình nợ Đàm Mục những thứ mà cả đời này không trả hết được. Nếu như sau này Tử Dịch và Thanh Tình thật sự có thể yêu nhau và đến với nhau.
Vậy thì Tử Dịch đối tốt với Thanh Tình cả đời.
Đó chính là sự báo đáp tốt nhất.
"Tử Dịch, tất nhiên ba sẽ không ngăn cản con, lúc nào con muốn thăm em gái, cứ nói với ba là được."
"Con cảm ơn ba."
Tử Dịch lập tức vui mừng cảm ơn.
Mặc Tu Trần cười đặt thằng bé xuống, Tử Dịch liền nói ngay, "Ba, vậy con bảo chú Thanh Phong đưa con đến nhà chú Đàm ạ."
"Được, đi chơi với em gái một lát rồi về ngủ."
"Dạ!"
"Đi thôi, ba đưa con xuống lầu, con đi cầu thang một mình thì phải chậm thôi, nhìn kỹ dưới chân nhé."
Mặc Tu Trần nắm tay Tử Dịch bước ra khỏi phòng ngủ chính, nhẹ giọng dặn dò đầy lo lắng.
"Ba, con biết rồi, mẹ cũng đã nói với con rồi ạ."
Vẻ mặt hớn hở của Tử Dịch trông vừa tuấn tú vừa đẹp trai khôn tả.
Mặc Tu Trần nhìn con trai, khóe môi vô thức nở một nụ cười đầy tự hào.
Ở phòng khách, Ôn Nhiên nghe thấy tiếng động từ phía cầu thang, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy hai người đàn ông, một lớn một nhỏ đang nắm tay nhau đi xuống.
Bất kể là bước chân xuống lầu, tốc độ, hay nụ cười trên hàng chân mày của hai người, đều giống nhau đến kỳ lạ.
"Nhiên Nhiên, thằng bé Tử Dịch này càng lớn càng giống Mặc Tu Trần, hay là cậu sinh thêm hai đứa nữa đi."
"Tại sao?"
Ôn Nhiên nhìn lên lầu, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười, tiện miệng hỏi.
Bạch Tiêu Tiêu cười khà khà, "Mặc Tu Trần có gen tốt thế này, cậu nhìn Tử Dịch nhỏ xíu mà đã tuấn tú đẹp trai như vậy, quan trọng nhất là cái khí chất toát ra trong từng cử chỉ. Nếu cậu không sinh thêm mấy đứa, thì thật có lỗi với những cô bé sau này hâm mộ Tử Dịch quá đi mất."
"Cậu có lòng yêu thương như vậy thì mau mau kết hôn, sinh một đội bóng rổ đi."
"Tớ không có gen tốt như thế."
Bạch Tiêu Tiêu tỏ vẻ tiếc nuối.
Ôn Nhiên không nhịn được cười, "Ai nói chứ, Lạc Hạo Phong cũng là nhân trung chi long, là người đàn ông ưu tú đẹp trai, lại còn si tình chung thủy với cậu như vậy, nếu cậu sinh con cho anh ấy, hai mươi năm sau chắc chắn sẽ mê chết một đám người."
"Nhiên Nhiên, cậu thừa biết tớ với anh ta không thể nào, lại còn cố tình làm tổn thương tớ đúng không?"
Nhận được ánh mắt trách móc của Bạch Tiêu Tiêu, Ôn Nhiên khẽ cười, "Có gì mà không thể, trên đời không việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền. Hơn nữa, dù hai người không kết hôn, sinh một đứa con, hay là mượn giống gì đó, Lạc Hạo Phong chắc chắn sẽ vô cùng tình nguyện."
"Á, Nhiên Nhiên cậu là đồ xấu xa."
"Tớ xấu chỗ nào chứ? Là cậu muốn gen tốt, tớ hảo tâm tìm giúp cậu một người, lại còn là người chắc chắn cậu cũng ưng ý mà."
Ôn Nhiên tỏ vẻ vô tội.
"Nhiên Nhiên, Tử Dịch muốn đến nhà Đàm Mục, anh đưa thằng bé đi."
Mặc Tu Trần nắm tay Tử Dịch đi từ tầng hai xuống, bước về phía Ôn Nhiên.
Tử Dịch nghe Mặc Tu Trần nói muốn đi cùng liền lắc đầu ngay, "Ba, ba không cần đi cùng con, để chú Thanh Phong đưa con đi là được rồi."
"Không muốn ba đi cùng à?"
Mặc Tu Trần nheo mắt, cười nhìn con trai.
Tử Dịch cười hì hì, "Ba ở nhà với mẹ đi."
"Ha ha, Nhiên Nhiên, cậu xem, ngay cả Tử Dịch nhỏ thế này còn biết tình cảm giữa cậu và Mặc Tu Trần tốt đến mức nào."
Bạch Tiêu Tiêu cười hì hì đứng dậy, nắm lấy tay Tử Dịch, cúi người xuống để tầm mắt ngang bằng với thằng bé, "Tử Dịch, mẹ nuôi đi cùng con đến thăm em gái được không?"
"Mẹ nuôi không chơi ở nhà con nữa ạ?"
Tử Dịch chớp chớp mắt, nụ cười thuần khiết và đáng yêu.
Bạch Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Trần đang ngồi xuống bên cạnh Ôn Nhiên, thấy anh vừa ngồi xuống đã tự nhiên nắm lấy bàn tay Ôn Nhiên đặt trong lòng bàn tay mình, "Tớ không ở đây làm bóng đèn nữa đâu, tớ đi cùng con đến thăm Thanh Tình đây."