Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 26094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1783 Không phải là ta không đồng ý

❊ ❊ ❊

Kiều Tú Vân kinh ngạc mở to mắt, bà tuy không tin Mạnh Kha là hạng người đó, nhưng lời Ôn Nhiên nói ra, chắc chắn không phải là lời nói suông.

Nghĩa là, Mạnh Kha có hiềm nghi.

"Nhiên Nhiên, con không phải nói bạn của Đàm Mục đã cứu Thanh Dương sao? Vậy anh ấy nói thế nào?"

Ôn Nhiên bình tĩnh đáp: "Kiều dì, người bạn đó của Đàm Mục là cảnh sát, anh ấy đang xử lý một vụ án nên mới tới M quốc, vì khi tới nơi, Thanh Dương đã bị thương rồi, nên anh ấy cũng không có bằng chứng."

"Kiều dì, tri nhân tri diện bất tri tâm, con biết dì rất thích Mạnh Kha, cảm thấy cậu ta là một người đàn ông đáng tin cậy, nhưng liên quan đến chuyện cả đời của Tiêu Tiêu, con cảm thấy chúng ta vẫn không nên quá nóng vội. Nhỡ đâu Mạnh Kha thật sự có vấn đề gì? Thế chẳng phải là hại Tiêu Tiêu sao?"

Kiều Tú Vân nhíu chặt chân mày. Lời của Ôn Nhiên khiến bà không thể không suy ngẫm.

Bà thích Mạnh Kha, nhưng điều kiện tiên quyết là Mạnh Kha phải mang lại hạnh phúc cho Tiêu Tiêu chứ!

Trong bếp, Bạch phụ bước ra, ông có lẽ vừa hay nghe thấy những lời Ôn Nhiên vừa nói, liền quan tâm hỏi: "Nhiên Nhiên, các con vừa nói cái gì vậy?"

"Bạch chú, chúng cháu đang nói về Mạnh Kha." Ôn Nhiên dịu dàng đáp.

Bạch phụ "ồ" một tiếng, đi tới ngồi xuống trước ghế sô pha: "Nói về chuyện gì của Mạnh Kha? Là chuyện hôm nay cứu Kiều dì của con sao?"

Ôn Nhiên mỉm cười: "Dạ, cũng không hẳn ạ. Cháu vừa nói với Kiều dì, Thanh Dương nhà cháu vì đi theo Mạnh Kha tới M quốc, ở đó bị trúng đạn, suýt nữa mất mạng. Hiện tại vẫn chưa có bằng chứng, nhưng cũng không loại trừ có liên quan tới Mạnh Kha..."

Ôn Nhiên kể lại chi tiết những lời vừa rồi cho Bạch phụ nghe một lần nữa. So với Bạch mẫu, Ôn Nhiên cảm thấy Bạch phụ lý trí và bình tĩnh hơn một chút.

Quả nhiên nghe xong lời cô, sắc mặt Bạch phụ trầm xuống đôi chút, trong đôi mắt thông tuệ lóe lên một tia sắc bén: "Nhiên Nhiên, lúc ở sở cảnh sát, Mặc tổng nói chuyện Tú Vân bị bắt cóc hôm nay có lẽ còn có ẩn tình khác, con thấy sao?"

Ôn Nhiên do dự một chút, thành thật đáp: "Bạch chú, đã chú hỏi thì cháu xin nói thẳng."

"Tất nhiên rồi, chú hỏi con là muốn nghe lời thật lòng."

Bạch phụ cảm thấy chuyện này có lẽ thật sự không liên quan đến Ngô Tinh Phương, nhìn biểu hiện của bà ta ở sở cảnh sát là có thể nhận ra.

Ông lăn lộn trên thương trường mấy chục năm, khả năng nhìn người vẫn có chút ít.

Ngô Tinh Phương là một người phụ nữ, một người phụ nữ bị tình cảm làm cho mụ mẫm đầu óc, dù bình thường có thâm trầm đến đâu, khi gặp tình địch chắc chắn khó lòng kiểm soát được cảm xúc của mình.

Mà vừa nãy nghe Ôn Nhiên kể chuyện của Mạnh Kha, ông lại cảm thấy Mạnh Kha người nọ, trông thì ôn văn nhĩ nhã, thành thật đáng tin, thực ra lại vô cùng thâm trầm, khiến người ta đoán không ra.

Một người đàn ông không có gia thế, tuổi còn trẻ mà có thể điều hành công ty du lịch khởi sắc như vậy, chắc chắn phải có chút thủ đoạn.

"Chúng cháu đều cảm thấy chuyện Kiều dì bị bắt cóc quá mức trùng hợp."

Bạch phụ mỉm cười, nói với Kiều Tú Vân: "Tú Vân, bà lên lầu nghỉ ngơi một lát đi, chờ canh nấu xong tôi sẽ lên gọi bà."

Kiều Tú Vân lòng dạ rối bời, không nói gì, chỉ gật đầu, đứng dậy lên lầu. Ôn Nhiên cũng chớp chớp mắt, cô đoán Bạch phụ cố tình lánh mặt Bạch mẫu chắc chắn là có điều muốn nói.

"Tiêu Tiêu, mẹ con đã lên lầu rồi, giờ con hãy nói thật đi, có phải con và Lạc Hạo Phong vẫn còn liên lạc không?"

Bạch Tiêu Tiêu sắc mặt thay đổi, đang định phủ nhận thì Bạch phụ lại nói tiếp: "Mẹ con và Lạc Vinh Tân mấy chục năm không hề gặp mặt, không thể nào có qua lại gì, mà hôm nay ông ta hẹn gặp mẹ con, khả năng duy nhất chính là có liên quan đến con."

"..."

Bạch Tiêu Tiêu không nói gì, lắng nghe cha mình phân tích một cách bình tĩnh: "Cảnh sát Lục nói, Lạc Vinh Tân và Ngô Tinh Phương đều là nhận được điện thoại lạ mới tới thành phố G. Mà Lạc Hạo Phong lại tới trước họ, điều này chứng tỏ Lạc Hạo Phong tới đây trước, có khả năng là để gặp con."

"Cha."

Bạch Tiêu Tiêu cứng ngắc gọi một tiếng.

Ôn Nhiên cũng hơi kinh ngạc nhìn Bạch phụ. Các cô biết, Bạch phụ không dễ lừa như Bạch mẫu.

Ôn Nhiên nhìn sang Bạch Tiêu Tiêu, ánh mắt hai người chạm nhau, thông điệp trong mắt đối phương, cả hai đều hiểu.

Trước kia, Ôn Nhiên từng nói với Bạch Tiêu Tiêu, nếu cô và Lạc Hạo Phong muốn tu thành chính quả, đạt được sự đồng ý của phụ huynh hai bên, thì bắt buộc phải bắt tay vào từ Bạch phụ và Lạc phụ, phải được hai người họ đồng ý.

Giờ đây, Bạch phụ đã nói ra bí mật hẹn hò của Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong, phải chăng đại diện cho cơ hội đã đến?

"Vẫn chưa định nói cho cha biết sao?"

Bạch phụ ánh mắt trầm ngâm nhìn Bạch Tiêu Tiêu. Dáng vẻ nghiêm túc của ông khiến Bạch Tiêu Tiêu có chút sợ hãi.

Theo bản năng, cô mím mím môi, Bạch Tiêu Tiêu thành khẩn khai báo: "Cha, con thừa nhận, con có liên lạc với Lạc Hạo Phong."

"Bắt đầu từ khi nào?"

Bạch phụ trầm giọng hỏi.

Bạch Tiêu Tiêu hai tay đan vào nhau đặt trên đùi: "Từ sau khi con và Mạnh Kha chia tay."

"Con vẫn không quên được cậu ta sao?"

"Vâng."

"Biết rõ mẹ con và mẹ cậu ta đều phản đối hai đứa ở bên nhau, vậy mà con vẫn muốn qua lại với cậu ta, đây là muốn nhất quyết không lấy người khác sao?"

Bạch Tiêu Tiêu sắc mặt tái nhợt: "Cha, con không muốn gả cho một người đàn ông mình không thích."

Ý tứ trong lời nói là nhất định phải là Lạc Hạo Phong rồi. Giọng Bạch phụ đột nhiên cao lên một chút: "Tiêu Tiêu, con có biết làm vậy sẽ làm mẹ con đau lòng không?"

"Con, con biết, nhưng con không kiểm soát được bản thân."

"Vậy con định lén lút với Lạc Hạo Phong cả đời sao?"

Bạch phụ tuy cưng chiều con gái, nhưng cũng là người yêu thương vợ, quan tâm đến cảm nhận của vợ mình.

Ân oán giữa Kiều Tú Vân và Ngô Tinh Phương không đơn thuần là tình địch, nếu Bạch Tiêu Tiêu kiên trì tiếp tục qua lại với Lạc Hạo Phong, thì rất có thể, một vài bí mật năm xưa sẽ trở thành chuyện phiếm mà ai cũng biết. Nghĩ đến điểm này, sắc mặt Bạch phụ lại trầm xuống một phần.

Bạch Tiêu Tiêu cắn môi dưới, đưa tay ra nắm lấy bàn tay thô ráp của Bạch phụ, làm nũng nói: "Cha, cha thương con nhất mà, cha sẽ không nhẫn tâm để con gả cho một người đàn ông không yêu đâu đúng không?"

"Cha đã từng nói, nếu con không thích Mạnh Kha, cha có thể giới thiệu cho con những thanh niên tài tuấn khác, không thể nào không có một người tốt."

Bạch Tiêu Tiêu bỗng đỏ hoe mắt, rủ mắt xuống, đôi môi mím chặt. Khí tức bao trùm quanh người cô bỗng chốc trở nên bi ai. Bạch phụ nhìn thấy mà xót xa trong lòng.

Ôn Nhiên do dự một lát, khẽ lên tiếng: "Bạch chú, Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong là chân thành yêu nhau, chú hãy đồng ý cho họ ở bên nhau đi ạ. Tiêu Tiêu nếu gả cho một người đàn ông mình không yêu, cả đời con bé sẽ không bao giờ hạnh phúc được."

"Không phải ta không đồng ý, mà là ta không thể đồng ý." Bạch phụ thở dài, đây đúng là nghiệt duyên.

"Bạch chú, Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong yêu nhau, dù thế hệ trước có ân oán gì, cũng không nên để họ phải trả giá, hơn nữa, vì hạnh phúc của Tiêu Tiêu, sao không thử hóa giải những ân oán đó ạ."

Anh trai cháu và Bạch Nhất Nhất chẳng phải cũng gánh vác ân oán của thế hệ trước, cuối cùng vẫn ở bên nhau sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1768
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.