Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 26094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1725 Còn chưa phải là đàn ông của cô

❊ ❊ ❊

Ôn Nhiên khẽ mỉm cười, sảng khoái nói: "Được, tôi đi cùng cô."

"Mặc Tu Trần nhà cô sẽ không ngăn cản cô đi đánh nhau cùng tôi chứ?"

Bạch Tiêu Tiêu liếc nhìn về phía cửa, trêu chọc hỏi.

Ôn Nhiên làm bộ trầm tư: "Chuyện này không phải là không thể, nếu Tu Trần biết tôi đi đánh nhau cùng cô, chắc chắn sẽ phái Thanh Phong, Thanh Dương đi theo cho xem."

"Thật hạnh phúc, điều này càng củng cố quyết tâm phải đi đánh bại Từ Uyển Kỳ, giành lại đàn ông của tôi đấy."

Lời của Bạch Tiêu Tiêu khiến Ôn Nhiên không nhịn được cười: "Tiêu Tiêu, Mạnh Kha cùng lắm chỉ là bạn trai cô, vẫn chưa phải là đàn ông của cô đâu nhỉ."

"Giành lại chẳng phải là xong rồi sao."

Bạch Tiêu Tiêu nhướng mày, không cho là đúng.

"Vậy đi thôi, bây giờ đến bệnh viện, vừa hay có cơm trưa để ăn."

Ôn Nhiên nhìn thời gian trên cổ tay, mỉm cười kéo Bạch Tiêu Tiêu từ trên ghế sofa đứng dậy.

"Cố Khải thật đáng thương."

"Tôi đâu có nói bảo anh tôi lo cơm nước, tôi đi bệnh viện cùng cô, đương nhiên là Mạnh Kha mời khách."

Ôn Nhiên liếc cô một cái, buông tay Bạch Tiêu Tiêu ra, sải bước đi về phía cửa: "Tôi đi qua bên cạnh nói với Tu Trần một tiếng đã."

Bạch Tiêu Tiêu cười vẫy tay với Ôn Nhiên: "Đi đi, đi đi, biết rõ cô và Mặc Tu Trần một phút không thấy nhau là như cách ba thu rồi."

Đáp lại Bạch Tiêu Tiêu là tiếng cười hạnh phúc của Ôn Nhiên.

Mặc Tu Trần đang ở trong phòng họp bên cạnh.

Ôn Nhiên bước vào phòng họp, Mặc Tu Trần liền quay đầu nhìn sang: "Nhiên Nhiên."

"Bây giờ em phải đi cùng Tiêu Tiêu đến bệnh viện một chuyến, buổi trưa không thể ăn cơm cùng anh rồi."

Ôn Nhiên đi đến sau lưng Mặc Tu Trần, đôi bàn tay thon dài bóp lên vai anh, động tác nhẹ nhàng ân cần, từng chút một xoa bóp cho anh.

Trên môi Mặc Tu Trần nở nụ cười, anh giơ tay nắm lấy tay Ôn Nhiên, kéo cô ngồi vào lòng, cánh tay dài vòng lấy thân hình cô.

"Nhiên Nhiên, em muốn đi cùng Tiêu Tiêu đến thăm Từ Uyển Kỳ sao?"

Trong lúc nói chuyện, hơi thở của anh phả lên khuôn mặt trắng nõn của Ôn Nhiên, Ôn Nhiên nheo mắt, hơi nghiêng mặt đi: "Ừm, coi là vậy đi."

"Mạnh Kha hôm nay không đi sân bay đón Tiêu Tiêu à?"

"Không, đoán là Từ Uyển Kỳ không để anh ấy đi."

"Em cùng Tiêu Tiêu đến bệnh viện đi, tan làm anh đi tìm hai người." Mặc Tu Trần đã quen mỗi ngày đều ở bên Ôn Nhiên, bất kể là lúc đi làm, tan làm, ăn cơm hay đi ngủ.

Đều ở bên cạnh cô.

"Không cần đâu, bây giờ đã mười một giờ rồi, em vừa đến bệnh viện, anh cũng đã tan làm rồi."

"Anh không muốn ăn cơm một mình."

"Vậy được thôi, anh tan làm thì gọi điện cho em."

Mặc Tu Trần vừa cau mày, Ôn Nhiên liền thỏa hiệp.

Nghe vậy, Mặc Tu Trần cúi đầu hôn lên trán cô: "Anh bảo tài xế đưa hai người đi."

---❊ ❖ ❊---

Từ Hạo Thần đến bệnh viện Khang Ninh, trong trường hợp không tắc đường, cũng chỉ mất hơn mười phút mà thôi.

Khi Bạch Tiêu Tiêu và Ôn Nhiên đến bệnh viện Khang Ninh, vừa hay gặp Cố Khải dẫn theo nhân viên y tế từ trong bệnh viện đi ra, có vẻ như là đi đón bệnh nhân cấp cứu.

Nói chuyện hai câu, Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu liền đi vào bệnh viện trước.

Đi thang máy lên lầu.

Đến tầng Từ Uyển Kỳ đang nằm, vừa ra khỏi thang máy, lại tình cờ gặp Từ Uyển Phỉ đang rời đi.

Nhìn thấy Bạch Tiêu Tiêu, trong mắt Từ Uyển Phỉ lóe lên một tia thù hận, loại thoáng qua trong chớp mắt ấy, rất nhanh, lại cười lạnh một tiếng.

"Bạch Tiêu Tiêu, cô đến tìm Mạnh Kha phải không, anh ấy đang đút cơm trưa cho Uyển Kỳ đấy."

Từ Uyển Phỉ vứt lại câu đó, liền bước vào thang máy.

"Tiêu Tiêu, người phụ nữ đó là chị họ của Từ Uyển Kỳ, cô ấy hình như rất hận cô, cô quen cô ta sao?"

Ôn Nhiên quay đầu nhìn thang máy đang đóng lại, lông mày hơi nhíu nhìn về phía Bạch Tiêu Tiêu.

Bạch Tiêu Tiêu thản nhiên nói: "Từ Uyển Phỉ trước đây là bạn gái của Tiêu Dục Đình, cơ mà cô ta hận tôi làm gì chứ, lúc cô ta ở bên Tiêu Dục Đình, tôi mới là người bị ghẻ lạnh."

"Vậy thì là cô ta vẫn còn yêu Tiêu Dục Đình, hơn nữa biết Tiêu Dục Đình bây giờ đối xử với cô rất tốt."

Ôn Nhiên phỏng đoán nguồn gốc ánh mắt đầy thù hận đó của Từ Uyển Phỉ.

Bạch Tiêu Tiêu không nói gì, chỉ cười khẩy một tiếng.

Đi đến bên ngoài phòng bệnh của Từ Uyển Kỳ, đúng y như những gì Từ Uyển Phỉ nói.

Nhìn xuyên qua cửa kính, trên giường bệnh, Từ Uyển Kỳ đang dựa vào đầu giường, trước giường bệnh, Mạnh Kha bưng bát, đang từng thìa đút cháo cho Từ Uyển Kỳ.

Ánh mắt Bạch Tiêu Tiêu hơi thay đổi.

Với tư cách là bạn gái của Mạnh Kha, nhìn thấy anh chăm sóc người phụ nữ khác như vậy, trong lòng vẫn có chút khó chịu.

Đặc biệt là khi Từ Uyển Kỳ nhìn thấy bọn họ, cố ý để cháo vừa cho vào miệng lại chảy ra từ khóe miệng.

Giây tiếp theo, Từ Uyển Kỳ nhấc cánh tay bị thương lên muốn lau miệng.

"Đừng cử động loạn."

Mạnh Kha khẽ cau mày, lấy khăn giấy, lau miệng cho Từ Uyển Kỳ.

Thấy đến đây, đừng nói là Bạch Tiêu Tiêu không tức giận, ngay cả Ôn Nhiên cũng thấy giận rồi.

Cô thậm chí lược bỏ cả bước gõ cửa, đẩy cửa đi vào: "Từ tiểu thư thật là hạnh phúc."

Nghe thấy giọng của Ôn Nhiên, tay đang lau miệng cho Từ Uyển Kỳ của Mạnh Kha đột ngột rụt lại, quay người nhìn về phía cửa.

Khi anh nhìn thấy Bạch Tiêu Tiêu đang đứng cạnh Ôn Nhiên, trên mặt lập tức biến đổi sắc thái.

"Tiêu Tiêu, sao em lại đến đây?"

Trong tay kia của Mạnh Kha vẫn còn bưng bát cháo, anh đứng dậy, vô cùng lúng túng nhìn Bạch Tiêu Tiêu.

Ánh mắt Bạch Tiêu Tiêu lướt qua bát cháo trên tay anh, Từ Uyển Kỳ dịu dàng nói: "Bạch tiểu thư, cô đừng để ý, là vì tay tôi bị thương, không thể tự ăn cơm, học trưởng mới đút cho tôi."

"Đã bao nhiêu ngày rồi, tay của Từ tiểu thư vẫn chưa khỏi sao?"

Bạch Tiêu Tiêu bước tới trước giường bệnh, ánh mắt nhìn chằm chằm Từ Uyển Kỳ.

Mạnh Kha bị phớt lờ, vô cùng lúng túng, lại bất an.

"Chưa, có lẽ còn vài ngày nữa mới khỏi." Nụ cười trên mặt Từ Uyển Kỳ thu lại, lại cúi đầu, giọng nói mang theo một chút ấm ức, "Tôi cũng không biết sao lại xui xẻo thế, chỉ là cùng học trưởng ăn một bữa cơm, ngắm một trận tuyết, vậy mà lại gặp người xấu, nếu không có học trưởng ở đó, e là không chỉ bị thương ở cánh tay thôi đâu."

"Uyển Kỳ."

Mạnh Kha sa sầm mặt gọi một tiếng.

Ý của Từ Uyển Kỳ, mọi người đều hiểu.

Cô ta đang nói Mạnh Kha anh hùng cứu mỹ nhân, là ân nhân cứu mạng của cô ta.

"Nói như vậy, Mạnh Kha là ân nhân cứu mạng của Từ tiểu thư rồi."

Bạch Tiêu Tiêu rất phối hợp nói ra lời mà Từ Uyển Kỳ muốn cô nói.

Từ Uyển Kỳ nhìn Mạnh Kha đầy cảm kích: "Đúng vậy, nếu không phải học trưởng, tôi cũng không biết mình sẽ bị những kẻ đó làm cho ra sao nữa?"

Nói cứ như những kẻ đó sẽ cưỡng bức cô ta vậy.

"Đã như vậy, Mạnh Kha là ân nhân cứu mạng của Từ tiểu thư, mấy ngày nay lại luôn ở bệnh viện chăm sóc tận tình, chẳng phải Từ tiểu thư phải lấy thân báo đáp mới đền đáp được ân cứu mạng này sao."

"Bạch Tiêu Tiêu, cô sỉ nhục tôi thì được, nhưng cô không được sỉ nhục học trưởng."

Bạch Tiêu Tiêu rõ ràng là đã nói ra tâm tư trong lòng Từ Uyển Kỳ, nhưng không ngờ Từ Uyển Kỳ lại nổi giận.

Hơn nữa còn dùng ánh mắt nhìn Bạch Tiêu Tiêu như thể cô nói ra những lời này là đại nghịch bất đạo: "Học trưởng tuy ở bệnh viện chăm sóc tôi, nhưng trong lòng anh ấy nghĩ đến là cô."

"Tiêu Tiêu, chúng ta ra ngoài đi, anh giải thích với em."

Mạnh Kha đặt bát cháo xuống, tiến lên nắm lấy cánh tay Bạch Tiêu Tiêu, giọng cầu xin nói.

Bạch Tiêu Tiêu thản nhiên nhìn anh một cái, định từ chối, nhưng lại nghe thấy Ôn Nhiên nói: "Tiêu Tiêu, cô đi cùng Mạnh Kha đi, anh ấy chăm sóc Từ tiểu thư, chắc chắn là có lý do."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1719
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.