Ba Lần Xuống Tóc

Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MƯỜI HAI

❊ ❊ ❊

May nhận lời làm người mẫu cho Vự vẽ. Ở May vẻ đẹp dân dã đã cho Vự những rung động đồng quê khi cầm cọ. Những ngày nghỉ, những lúc rỗi rãi Vự thường đưa May đến những nơi có cảnh đẹp để từ đấy mà thể hiện những cảm xúc của mình. Anh đã có bức tranh lụa vẽ May mặc áo dài màu trắng ngồi bên liễu rủ. Bức tranh khi hoàn thành được giới hội hoạ khen rất nhiều về độ mềm mại của nét, độ mơn mởn của màu. Ai cũng bảo May giúp cho tay cọ của Đông Vự duyên dáng hẳn lên. Rồi bức tranh May mặc áo đỏ bên bờ sông có nhiều cát trắng và lau sậy đã khiến người xem như được nhóm lửa. Và còn nhiều, nhiều nữa những bức kí hoạ về May. Ở đâu cũng một nét mềm mại hiếm thấy của hình thể, nét lạ lùng ma lực của nụ cười, ánh mắt. Cây cọ của Đông Vự đang bị May bỏ bùa mê nên bức tranh nào khi hình thành cứ như lên đồng. Vự quên ăn quên ngủ vì nó. May cũng vậy, suốt ngày cô xao xuyến về những gì đang hiện lên sau nét cọ của Vự. Và rồi cũng từ những nét vẽ ấy, chuyến đi ấy mà họ mê nhau, cảm thấy không thể sống thiếu nhau.

Vự bảo May:

- Anh muốn May không những chỉ là tranh của anh mà em còn là cuộc đời của anh nữa. Trước đây anh chỉ lấy tranh, lẫy mẫu làm lẽ sống, làm bè bạn. Từ ngày biết em đến giờ anh có một cái gì còn cao hơn thế, sâu sắc hơn thế đang đến với mình. Em biết nó là cái gì không?

May im lặng lắc đầu. Cô nhìn vào khuôn mặt tội tội và si tình của Vự mà thấy có cái gì đó gần gũi, trần trụi khác xa với khuôn mặt nhễ nhại, cồn cộn khi anh đắm mình vào vẽ. Lúc ấy hội hoạ đang hút hồn anh. Còn lúc này đây, hình như cuộc đời đang vò xé anh. Thân nhau, nhiều lúc May muốn hỏi chuyện Vự về gia đình, anh chỉ lắc đầu. Anh không muốn giấu May điều gì, Vự nói, anh luôn luôn quý mến và trân trọng em nhưng chuyện gia đình thì xin em đùng hỏi, xin cho phép anh. Nó buồn lắm và không đáng để cho em bận tâm.

Còn lúc này đây, cái sự vò xé trong tâm trạng anh đang nói ra lời:

- Cuộc đời anh có hai niềm vui lớn nhất. Anh đã bắt được nó trong nhiều nhiều ghềnh thác của mình. Đúng ra, đó là hai món lộc lớn trời ban cho anh. Trước đây là hội hoạ và bây giờ là em. Từ lúc có em, cây cọ của anh như có xương, có thịt hơn. Mẫu vẽ của anh như có hoa quả, mùa màng đến ở. Gặp em là anh gặp cái đẹp. Anh tôn thờ nó. Thiêng liêng lắm May ạ. Em cho phép anh cầm tay em, nhìn đôi mắt em lâu lâu một chút được không. Trước đây anh cũng đã từng nhìn, từng cầm nhưng đấy là một đời sống khác. Một đời sống nghệ thuật riêng lẻ. Nó đầy cảm xúc nhưng cũng lắm lạnh lùng. Anh chỉ có em khi cầm cọ vẽ còn sau đó chỉ là anh với một khoảng trống trắng rợn như bãi tha ma. Anh nói thế, em có hiểu, có thông cảm với anh không?

May vẫn im lặng. Cô không lắc đầu nữa mà cảm thấy đôi mắt mình đang nóng lên. Nước mắt May như được khơi nguồn đang ứa ra. Anh ấy phải xin mình kia ư. Một cái cầm tay, một nét nhìn, trước đây khi vẽ anh có làm nhưng rụt rè làm sao. Con người có khuôn mặt như gốm nung ấy sao trước một cô gái quê như mình lại e lệ đến thế. Anh ấy tìm hiểu tính tình, ham muốn của mình và chiều hết thảy. Từ thú thời thượng xem phim Hàn Quốc đến bộ váy áo đắt tiền. Lần nào đứng làm mẫu anh cũng cho tiền. Thường là hoạ sĩ hay yêu cầu người mẫu khoả thân cho mình vẽ. Với anh thì hoàn toàn không. Đã nhiều lần May sợ điều đó sẽ đến, cô sẽ khó nghĩ, khó xử. Dù sao, May cũng đã sống bằng nghề làm mẫu vẽ cho anh. Đời sống của May dễ chịu hơn là do tiền của anh trợ cấp. Lần nào đưa tiền cho May anh cũng nói em còn đáng nhiều lần hơn thế. Mới đầu May còn cho là anh khách sáo sau dần cô cảm thấy chân thành.

Một lần Vự mang đến cho May năm trăm Đô. Anh nói:

- Phần của em đấy.

May ngơ ngác:

- Sao lại là của em?

- Tiền anh bán tranh.

- Anh bán tranh?

Ánh mắt May hơi trĩu xuống:

- Những bức anh vẽ May à? Sao anh lại bán em?

Vự bàng hoàng:

- Em nói gì?

- Anh bán những bức tranh anh vẽ về em phải không?

- Không! Không! Anh có điên đâu mà lại đi bán những báu vật ấy.

Và Vự đã giải thích cho May hiểu. Nhân một chuyến đi biển, vào một chiều lạnh, gió hanh hao, cát trắng rợn, hiu hắt và cô đơn quá anh đã lấy giá vẽ ra ngồi giữa bốn bề vắng vẻ mà tạo nên bức tranh cô đơn của mình. Bức tranh ấy đã được một cô khách người Tây mua. Cô ta bảo, cô ta cũng trống trải như bức tranh ấy. Trước sự đồng cảm sắc sảo của người khách yêu tranh nọ, bức tranh mới đầu Vự định bán trên nghìn đô nhưng anh đã lấy theo giá chẵn, một nghìn để kỷ niệm. Vự nói bức tranh này anh vẽ tại một vùng biển lạ. Lúc vẽ, anh toàn nghĩ tới May. May là phần mẫn cảm ấy để giúp Vự hoàn thành bức tranh cô đơn của mình.

- Anh cầm lại đi. Ai lại đi lấy tiền của anh như thế này.

- Sao lại là tiền của anh?

- Anh vẽ. Một mình anh!...

- Nhưng không có em trong nỗi cô đơn vô cùng ấy thì làm sao anh có được bức tranh này...

May cười khúc khích, giọng trêu đùa:

- Em còn bé nữa đâu mà anh nỡ nói lừa em. Ai có công người ấy hưởng. Giá thử có em trong tranh của anh chẳng hạn.

- Những tranh ấy thì sao anh có thể bán. May biết không, chỗ ở của anh, những ngày đi vẽ biển ấy, anh chỉ treo một bức tranh vẽ em thôi. Em biết đó là bức nào không? Bức ký hoạ đầu tiên hôm gặp em ở công viên ấy. Hôm lên đường, bởi tính hay quên, anh đã ghi vào bảng nhớ mang bức vẽ của May đi. May biết vì sao anh phải làm thế không?

Thường những câu hỏi kiểu này May chỉ đăm đắm mắt nhìn và lắng tai nghe. Cô biết người hỏi cũng là người muốn trả lời. Là con gái, lớn lên, về trường May tiếp thu thêm một nét duyên dáng của phái nữ đó là sự im lặng. Và chẳng cần đợi lâu phần phái mạnh đang ngồi bên cô đây phải thốt lên lời:

- Nhớ em vô cùng May ạ! Anh nghĩ làm sao mình có thể xa May được. Thật kinh khủng.

- Kinh khủng?

- Đúng vậy. Sự cô đơn kinh khủng! Em thử tưởng tượng xem. Một mình anh với cát và biển, cả gió và phi lao nữa. Cát chẳng cho anh điều gì mới mẻ ngoài sự ồn ã của những dấu chân phàm tục lê theo những lời mời chào, chèo kéo, bỗ bã thật và nhân từ miệng. Bãi biển đầy người ở giữa nắng nôi mà sao chỉ toàn cát là cát. Nóng bỏng và rời rạc. Cây phi lao thì vô hồi vô tận phù hoạ với sự nhốn nháo của đời sống thường nhật. Biển vĩ đại nhưng nông sâu khôn lường và thăm thẳm những bí mật. Biển ở ngay dưới bước chân mình mà lại xa ngoài tầm tay với. Căn phòng anh ở, ngước mắt là gặp em, mở cửa ra là gặp biển. Với anh, chuyến đi biển lần ấy là một sự trốn chạy khỏi sự cô đơn, khỏi những ràng buộc thô thiển và ngạo ngược, khỏi niềm khao khát vô cùng về cái đẹp và sự vỗ cánh nhưng không sao với tới được. Em thấy không. Khi trong ta không còn gì để mất nữa thì cô đơn đã đạt tới độ viên mãn. Anh đã tìm về với biển mong phá tan đi cái sự đầy đặn giả dối kia mà tìm lại sự cồn cào của mình trong sóng nước. Anh không toại nguyện. Biển của ngày anh về là đại dương chờ bão. Nước như không còn là nước nữa khi nó xanh đặc và câm lặng. Có cảm giác như ai đổ nước điếu xuống biển. Lúc ấy biển là một gã cô đơn khổng lồ. Anh đã vô duyên khi tới biển chỉ gặp lại mình.

- Chả lẽ chuyến đi biển ấy của anh là một chuyến lưu đày?

Sau hồi lặng phắc nghe Vự nói về biển ngoan ngoãn như một cô trò nhỏ nghe thầy giảng bài May mới dám hỏi một câu. Câu hỏi ấy không của đứa học trò mà là của kẻ đồng cảm. Vự nghe và gật đầu rồi lại lắc:

- Chỉ đúng một phần. Phần đầu!

- Còn phần cuối!

- Phần cuối ư? Biết nói thế nào với May được nhỉ? Nó là bức tranh Cô đơn anh vẽ và đã bán nó đi cho một cô khách nước ngoài như một giải thoát. Là nó đấy nhưng không không phải là nó. Hay là cái này. Một căn phòng đóng kín. Máy điều hoà cổ lỗ chạy như xe leo dốc. Một mùa đông giả dối ngay cạnh một mùa hè cay nghiệt. Gã đàn ông giàu mơ mộng ấy từ chối mở cửa ra ngoài. Chịu cho cái hơi thở mướt mát và hôi rình của cái đồ làm lạnh thô kệch kia bao phủ quanh mình mà trùm tấm chăn kín người, chỉ để hở hai lỗ mắt. Hắn nhìn và nhìn. Chỉ nhìn thôi. Đói mà không được ăn. Khát mà không được uống. Căn phòng lúc ấy là mộ địa hay sa mạc, chốn âm ti hay là một cõi vô vị nào đấy. Trốn biển, trốn cát và nắng hắn rúc vào trong phòng để tự trốn mình mà không trốn được. Cái cõi hắn muốn đến kia vẫn xa vời vợi. Hắn chỉ biết nhìn và nhìn. Đói không được ăn, khát không được uống...

May ngây người trước những tự sự văn hoa nhưng có vẻ máu thịt này của Vự. Chưa hôm nào cô nghe anh nói nhiều và hay như lần này. Phải chăng vì sự từ chối không nhận tiền của May hay vì cô còn nông nổi chưa hiểu hết vẻ trầm sâu của bức tranh Cô đơn. Rất tiếc Vự đã bán nó đi. Bán nó như một sự cứu rỗi. Và lúc này đây, anh đến với May. Đến để tìm lại, làm lại?

- Bức tranh là một kỷ niệm hay sự hoá thân. Em nghĩ, cả hai điều đó đều đúng với anh. Thật tiếc vì anh đã bán.

- Anh không cần tiền. Hoàn toàn không. Anh có thể bán vài ngày cơ bắp vung vẩy những cây cọ rởm cho bọn nhiều tiền, háo sắc và thích rùm beng để lấy tiền làm những điều cốt nhục cho mình. Anh nói rồi đấy. Đó là một sự giải thoát. Thật ra là anh chạy trốn.

- Còn năm trăm đô này?

Vự cười cay đắng:

- Nó chỉ là mớ giấy lộn. Anh thề đấy!

- Em không hiểu.

- Thân nhau lắm anh mới làm chuyện này. Giấy lộn còn có thể bán cho mấy cô đồng nát kia mà. Mình nghèo. Tiền bán giấy lộn mà độ nhật cho nhau cũng quý chứ em. Thì ra sự chạy trốn của anh cũng có giá. Anh muốn chia xẻ sự vô nghĩa này với em. Đấy không phải là một sự xúc phạm. Đừng nghĩ khác về anh.

Ai đó nói, phút khó khăn nhất của cuộc đời, cùng cực nhất của những giá trị sống con người thường phát tiết anh hoa. Đó là những trầm tích được khơi dậy, những quặng quý đến thời lộ thiên. Đông Vự đã ánh lên điều ấy và vội để mất. Hội hoạ thật lạ lùng và tàn nhẫn. Những bức tranh đẹp và ấn tượng như thế sao lại bán đi, sao lại nỡ để mất. Trong trường, thầy giáo dạy, có những cái vô giá tiền không sánh nổi sao ta lại mang nó đi đổi lấy bằng tiền. Nhưng con người luôn là con người. Cái cao siêu lắm khi chỉ có trong ý tưởng. Vự của May đây vẫn mộc mạc và vụng về như vậy trước con gái. Anh tài hoa trong cảm xúc mà sao với May lắm lúc người anh cứ ngây ra như đất đắp, gỗ tạc. Buồn cười... Chuyện gái trai là vậy chăng. Nếu thế thì kỳ lạ thật, May nghĩ vậy. Cô đã thôi ý định cứng rắn "không nhận tiền" của mình và mềm mại lại trong cách ứng xử:

- Em nhận. Nhưng em chỉ giữ hộ...

- ...

- Và có một điều kiện...

- Anh nghe đây.

- Lần sau những bức tranh quý ấy anh không được bán. Em được biết đấy là phút xuất thần của người nghệ sĩ, có đúng không anh. Vậy thì nó là vô giá.

Vự cười, vẻ ngượng:

- Anh không nghĩ nó đến thế.

- Em sợ người mua tranh thấy được cái vô giá của tranh còn người bán tranh thì không?

- Đừng đánh giá anh cao đến vậy. Riêng tình cảm của anh với em, em có thể cho điểm cao hơn anh vẫn thấy chưa đủ.

May khum ngón tay giữa cốc vào trán Vự. Lần đầu tiên cô làm thế với anh:

- Nịnh em khéo thế. Lần này em tha còn lần sau là em phạt đấy.

Họ chia tay nhau trước cửa nhà kí túc. Dưới bóng cây. Hai người ý tứ đứng về phía bóng sẫm của lá in xuống. May mường tượng giây phút Vự ôm chầm lấy mình. Chưa có chuyện ấy. Trong đôi mắt của hai người có gì đó đang vần vụ lên nỗi khát thèm trai gái, May đọc ra điều ấy và tự nguyện chờ đợi nhưng Vự vẫn lẳng lặng không nhúc nhích. Mãi sau anh mới cầm lấy đôi bàn tay May, mới đầu còn run run sau đó là nắm chặt:

- Anh về nhé. Cám ơn nhiều.

Và rồi như lẽ tự nhiên của tình trai gái, Vự và May đã đến với nhau, cho nhau hết thảy trong một ngày vui điền dã đẹp trời. Sớm ấy, May khoả thân bên một đoạn suối vắng. Thân thể cô nhoà nhạt trong nước mát. Vự dựng giá vẽ, tay cầm cọ. Mặt anh nghển ra nhìn May. Người anh bị sắc đẹp của May bó hết gân cốt không làm sao có thể vẩy bút được:

- Làm sao thế anh. Vẽ em đi chứ!

- Anh không thể.

Nhìn mặt Vự, May biết. Cái màu đỏ tím trên mặt kia, đôi mắt dại đờ kia phải chăng là dáng vẻ nghệ sĩ đã chìm đi cho sức vóc của một đàn ông trỗi dậy. Ngay cả May cũng vậy, khi cầm tay anh, hứa nhận lời với anh sớm mai đi chơi, và hôm nay ngồi sau xe ôm lưng anh ấp bộ ngực nóng hổi của mình vào anh, cô đã náo động hết cả thân thể và tự nghĩ, liệu sớm nay có đủ sự kiên nhẫn để khoả thân ngồi cho anh vẽ. Và anh nữa. Thì đây...

- Vự ơi, không vẽ nữa. Xuống đây với em.

Như chỉ chờ có thế, Vự vứt bút xuống bãi cỏ, cởi nhanh quần áo để lộ ra một cơ thể vạm vỡ như gỗ mộc vừa được bào nhẵn anh oà xuống dòng nước sâu rồi lội ào về phía May.

Họ ôm chầm lấy nhau, trong nước. Chỉ có da thịt trai gái đang lúc nóng hổi và nước suối dịu dàng ve vuốt và che chở. Tóc nhoà trên nước, mặt ngập vào mặt. Đôi môi họ như cánh hoa mềm khép nụ. Mười ngón tay họ như kẻ leo núi cao mạo hiểm bám diết vào nhau. Cứ thế, cứ thế nước cuốn quýt lấy họ, mơn man họ, đồng loã với họ. Và mái tóc ướt nhoè của May lắc lư. Bộ mặt của Vự như được sóng dựng lên, hổn hển. Từ trong nước, ở phần đau đáu nhất của cơ thể họ đã tìm đến nhau, chạm vào nhau và lặn sâu trong nhau.

- Anh! Đừng...

Vự ôm ghì lấy May:

- Em...

- Em sợ...

- Không...

Hai đứa lịm đi bên nhau. Dưới tán cây xanh, những con chim quen mách lẻo im hót. Cái giá vẽ chỏng trơ bị ngã bởi bước chân chạy vội của Vự va phải giờ vẫn chỏng trơ như thế. Chỉ có nước suối là xao động vô hồi vô tận.

Nhìn mặt nước mà cảm thấy nó như đang đặc lại, xoắn vào nhau...

Vự hà một tiếng dài trên mặt nước. Thời gian lúc trước như ngừng nghỉ giờ chao động trở lại. May úp mặt vào ngực Vự nức nở:

- Em sợ...

- Còn anh... Anh hạnh phúc.

Tiếng Vự như nức nở trên mái tóc May. Anh bế cô lên bờ lấy tấm lụa hồng choàng cho hai người. Rồi cứ thế anh rung rung May trên tay mình như ru em bé. Mắt May nhắm nghiền. Cô thiêm thiếp như muốn ngủ rồi bỗng mở choàng mắt ra vì thấy có những giọt nước nóng rơi xuống mặt mình.

- Anh khóc đấy à?

- Anh ân hận?

Vự ôm chặt May hơn:

- Anh sợ em ân hận thì có.

- Anh có biết lúc này em nghĩ gì không?

Vự lắc đầu. Anh lắc đi lắc lại nhiều lần. Gương mặt anh như tấm gương nhận diện đu đưa trong mắt May.

- Đừng nghĩ gì khác ngoài hai đứa. Hôm nay là ngày Trời cho lộc chúng mình.

- Em sợ Trời cho có lúc Trời lại đòi.

- Nói gở nào. Mãi mãi là thế này được không May.

- Còn nhiều cái khác nữa chứ.

- Đó là chuyện ngày mai. Còn hôm nay là thế này.

- Em bằng lòng...

Tiếng bằng lòng của May nhẹ như gió thoảng qua. Cùng với nụ cười từ cặp môi đã ửng hồng trở lại gương mặt May nõn nà như trái cây vừa độ chín. Nhìn gương mặt ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấy làm sao lòng trai có thể lắng yên. Cả cơ thể Vự vừa gặp lửa giờ bừng nóng trở lại. Họ thổn thức bên nhau những ngôn ngữ không lời. Và trên thảm lá khô gần bờ suối dưới bóng cây dạ hương đang mùa non biếc như rau diếp họ lại lẫn vào nhau, chậm chạp, suôn sẻ và mãn nguyện, không thảng thốt, lập cập như lúc ban đầu. May bị vùi trong lá rừng bởi hơi người và hơi đất.

May đã yêu Vự như một tín đồ cuồng nhiệt. Cô cho anh tất cả không hề do dự, tính toán. Nỗi lo sợ nhanh chóng tuột khỏi vai cô khi lừng lững bên mình là một chàng hoạ sĩ, một đàn ông hoàn thiện. Sự trong trắng của tuổi tác và thân thể đã cho cô một sức mạnh chân thành để yêu và để tin. Từ bản năng sống của mình May tin Vự là một con người tốt. Cô đồng ý để Vự đến ở căn hộ do mình tự thuê lấy. Đồng ý sống với Vự như vợ chồng trước hàng xóm mặc dù chưa cưới xin. May vẫn theo học đều đặn khi biết mình có nghén. Bạn bè khuyên May nên cưới đi cho xong chuyện, May nói:

- Anh Vự bảo đến Tết tổ chức. Ông ấy chưa muốn cưới ngay vì nhà đang có tang.

- Thật vớ vẩn. Thế sao không biết tìm cách tránh đi để đến nỗi ễnh bụng ra...

- Yêu hết mình mà. Tao chả có kinh nghiệm gì. Tới lúc biết thì đã ễnh được ba tháng rưỡi rồi.

- Khó nhỉ. Bây giờ cho ra thì tội lắm.

- Chúng mày nói cái gì.

- Nói cái chuyện nạo thứ của nợ ấy ra í.

May sầm mặt trước bạn bè về lời khuyên này:

- Chúng mày là quỷ hay là người. Tao là tao không bao giờ làm cái chuyện thất đức ấy. Đến đâu thì đến.

- Đợi dắt con về ra mắt mẹ à!

- Chả sao. Con vẫn con mình. Chồng vẫn chồng mình. Bây giờ con ngoài giá thú còn được nữa là...

- Ghê thật. Ai cho mày sức mạnh mà tự nhiên cứng rắn đến thế.

May vênh mặt nói với bạn bè:

- Tình yêu!

Ai cũng tin và mong cho May đúng cho dù không ít nghi ngờ xì xầm trong đám bạn bè. Họp hành có thể góp ý, học hành có thể san sẻ, bảo ban. Riêng chuyện trai gái nào ai biết ngăn ai. Tất cả đều cùng lứa, đang tuổi tìm, tuổi yêu. Có ai ra mắt tập thể như kiểu điểm danh mỗi buổi sáng đâu. Đằng này mỗi đứa một đường, một ngõ. Nhìn đến chai mặt nhau, hỏi đến có sẹo ở mồm, ghét vẫn ghét, không ưa vẫn không ưa. Chỉ một lần trú mưa, một phút mua kem hộ mà rồi có lúc thề sông hẹn biển. Trên đời này chẳng có lời thề nào nhiều như lời thề trai gái. Và cũng chẳng có đâu tự tay làm tan vỡ lời thề nhiều như chính họ. Rồi thì yêu chỉ để yêu còn lấy lại là chuyện khác. Kể cả ngủ chung với nhau một giường cũng cho là ngủ thử. Thật bất ngờ cho nhiều lối sống bây giờ cho dù người sinh ra họ, chỉ cách một thế hệ không hề sống như thế. Cái bất ngờ mà họ cho là tự nhiên và đúng mốt ấy đã đem đến cho họ những bất ngờ khác. Mối tình May và Vự là một bất ngờ ấy của số phận những đàn ông đàn bà thời nay tìm đến nhau.

*

Tại căn hộ tập thể do May thuê...

Một buổi trưa ngày nghỉ. Bữa cơm vừa dọn ra. Hôm nay có món cá chuối đồng nướng mà May đã kỳ công làm để chiêu đãi Vự. Dạo này anh ấy đi làm theo hợp đồng nhiều. Có hôm vẽ vời thế nào mà tới một hai giờ sáng mới về. Từ ngày dời bỏ cái tổ chim rộng không đầy mười mét vuông ở cái phố ít ai nhớ tên về đây ở với May người Vự có da có thịt hơn. Bộ râu, mái tóc có phần mượt mà hơn. Vẻ loang toàng của Vự cũng bớt dần. Là ông bố trẻ sắp có con phải khác chứ. Nhiều lần anh đã nói với May như thế. Những lúc ấy May hay nói đùa:

- Đã cưới xin gì đâu mà đòi làm bố con người ta.

Lúc ấy Vự chỉ biết cười trừ:

- Đã nhỡ yêu rồi thì nhỡ làm bố có làm sao? Một cái nhỡ vĩ đại đấy May ạ.

May sì mặt:

- Chỉ khổ em thôi. Nhưng đây tha cho.

Mọi lần thường như thế, hôm nay vẫn thế. Khi mâm cơm được dọn ra May ngọt ngào bảo:

- Nào xin mời ông bố nhỡ ra đây ăn cơm với mẹ con nhỡ nào. Hôm nay là nghỉ tay, nghỉ chân đấy. Vẽ vời suốt cả tuần rồi anh còn sờ mó đến cọ làm gì nữa...

- Nhớ nó quá. Vẽ phông vẽ màn thuê cứ thấy ngứa tay làm sao.

- Ơ kìa... em đã bảo mà. Nghỉ thôi, ông tướng.

- Anh nghỉ ngay đây.

Vự rời giá vẽ. Anh rửa tay nhanh rồi sà xuống mâm cơm. May rót cho Vự chén rượu thuốc:

- Từ nay anh chỉ được uống rượu này thôi nhé. Em lên tận thầy lang có tiếng cắt thuốc cho anh đấy. Nào, nâng chén lên cho em chạm bát chúc mừng.

Một tiếng cạnh rất nhẹ. Vự nâng chén rượu lên nhấp một ngụm nhỏ:

- Rượu ngon quá!

- Còn phải nói. Uống rượu bạn hiền ngon hơn hay với vợ hiền ngon hơn?

- Cả hai như nhau.

- Hay lắm. Anh không biết nịnh vợ. Nào đưa chén đây em thưởng cho li nữa. Nhưng không được say đâu đấy.

May rót thêm rượu cho Vự. Chén đầy mấp mé miệng. May trở lại nét mặt nghiêm túc như mọi lần khi muốn nói với Vự điều quan trọng:

- Có chuyện này em muốn nói với anh.

May chỉ xuống bụng mình. Sau làn áo mỏng là một khối tròn đã nhô lên rõ nét. Vự đặt tay lên khối tròn ấy xoa nhẹ:

- Con trai chứ gì. Anh biết rồi...

- Cái khác kia?

- Còn chuyện gì nữa nào mẹ nhỡ của anh!

- Anh ngừng uống rượu để nghe em nói đây. Dạo này anh có thấy người em xanh đi không?

- Phụ nữ có nghén ai chả thế.

- Còn một lý do nữa Vự ạ! Em sợ cứ kéo dài mãi thế này cho đến lúc con ra đời thì nhục lắm. Mình yêu nhau đàng hoàng, muốn lấy nhau hẳn hoi mà cứ chui chui, rúc rúc như kẻ vụng trộm thế này em thấy không được. Dù nhà anh có tang thật, anh chưa cho em về ra mắt bố mẹ thật nhưng em đã là vợ anh rồi...

Vự run run đặt chén rượu vào mâm. Nhìn vẻ mặt nghiêm nghiêm cùng giọng nói như đếm chữ, tính ý của May, Vự thấy sợ:

- Anh đã khất em đến Tết rồi mà.

- Muộn quá.

- Chả lẽ em không thông cảm cho anh. Chúng mình đều ở quê ra...

- Em biết. Chính vì thế hôm nay em mới nói ra để anh hiểu. Anh đã vậy, còn mẹ em, họ hàng chú bác nhà em. Anh chả từng chứng kiến bạn bè nó "đấu tố" em rồi đấy thôi.

- Cái quan trọng là mình có nhau.

May nhíu mày nhìn Vự:

- Và mọi người nữa.

- Tất nhiên là như thế rồi. Anh nghĩ...

Vự vẫn chống chế. May vào chuyện luôn:

- Mai đầu tuần mình đưa nhau đi đăng ký. Anh phải nghe em. Chúng mình cần sự hợp pháp. Với gia đình, ta cứ giấu đã. Tết này hai đứa về tạ tội với các cụ sau. Em nghĩ chả ai nỡ đang tâm mắng nhiếc kẻ yêu nhau...

- Anh vẫn thấy thế nào ấy. Còn bao nhiêu chuyện khác nữa. Phức tạp lắm May ạ!

May vẫn tiếp tục dồn Vự:

- Anh lo giấy tờ chứ gì. Mọi cái để em lo miễn là hợp pháp.

- Nhưng...

- Em thương anh em mới nói chuyện này.

- Nhưng...

Cánh cửa phòng bỗng nhiên bật toang như có một cái gì đó rất mạnh đâm vào. Vự và May giật mình quay ra. Hiện trước cửa là một người đàn bà mặt choắt, da đen, có đôi mắt trắng dã mở to và cặp môi chuối hột sùi nước bọt.

Chị ta nhìn chằm chằm vào Vự:

- Nhưng... nhưng cái gì. Anh lạ tôi lắm hả. Cái con này nó lạ tôi thì có chứ còn anh với tôi có còn lạ cái gì của nhau đâu.

May bủn rủn hết cả chân tay vội bỏ mâm đứng dựa vào tường miệng lúng búng:

- Chị... Chị...

- Câm cái mồm đĩ của mày đi rồi tao hỏi tội sau.

Người đàn bà mặt choắt tiến đến gần mâm cơm dùng bàn chân hất rất mạnh nó vào góc nhà. Vự đúng bật dậy chắn trước May trừng mắt nhìn người đàn bà:

- Cô làm cái gì thế này?

Người đàn bà hứ lên một tiếng to rồi chỉ thẳng tay vào mặt May thét lên:

- Mày cút khỏi nhà tao ngay. Cút!

- Nhà nào của cô mà cô đuổi.

Người đàn bà cười ré lên:

- Của chồng công vợ. Anh mua cái nhà này đón con đĩ đến ở thì nó là nhà của tôi, của tôi, hiểu không. Ới hàng phố ơi, đến đây mà chứng kiến chồng tôi nó mang tiền của tôi đi mua nhà cho gái đây này.

Vự xông lên bịt miệng người đàn bà lại. Lừa lúc ấy May định chạy ra cửa nhưng đã bị chị ta lao ra chặn lại:

- Mày đừng có mà bỏ trốn. Ở đấy cho bà luận tội. Mày có ra khỏi cửa cũng chả thoát được tay mấy đứa em của bà đâu. Biết điều thì ngồi im.

May đã nhìn thấy hai gã đàn ông đội mũ chụp tai và đeo kính đen lấp ló trước cửa. Cô biết nguy hiểm đang rình rập nên nín lặng. Còn người đàn bà vẫn sa sả như bắn súng tiểu liên cực nhanh vào mặt Vự:

- Anh thử hỏi lại anh xem. Anh đúng hay là tôi đúng. Bỏ vợ biền biệt hàng năm trời nay để đi đàn đúm với bọn đỏ mỏ này liệu có được không?

- Cô nói mà không biết ngượng à. Hơn sáu năm nay cô có còn là vợ tôi nữa đâu.

- Tôi lấy chó, tôi nằm ngửa cho chó nó đéo à mà không phải là vợ anh.

- Nhưng chúng ta đã đồng ý ly thân nhau rồi kia mà.

- Đấy là anh chứ không phải tôi. Anh bỏ chứ tôi không bỏ. Đời con gái anh đã cướp của tôi, bây giờ rau già cỏ héo thì anh đòi bỏ. Đạo đức của anh thế à. Nghệ sĩ hay là nghệ giềng mẻ hả cái đồ chó kia. Mày lừa bà, mày đục khoét gia đình bà rồi mày làm hại đời con gái của bà.

Vự uất ức, giậm chân:

- Không được nói láo. Im cái mồm nhọ của cô đi.

- Tôi không im đấy. Tôi nói cho mọi người biết cái thối của cái thằng mê gái phụ tình vợ. Còn đây nữa này, bà con xem.

Người đàn bà mặt choắt để ý thấy nhiều người quây đến nhòm ngó chuyện cãi lộn, chị ta lôi từ trong túi ra một tờ giấy gấp tư, mở rộng cho mọi người nhìn:

- Đây các bác, các anh, các chị xem. Tờ giấy đòi bỏ vợ của nó đây. Hàng dăm tháng nay em vẫn giữ để xem cái bộ mặt thật của nó như thế nào. May mà hôm nay em đã dò ra cái tổ con tò vò khốn nạn này. Hôm nay có mọi người đây em xin tuyên bố không có ly hôn, ly heo gì hết. Ly thân thì ly thân nhưng chồng vẫn là chồng. Luật pháp không ai đi bênh đứa phụ tình vợ.

Tờ giấy xin ly hôn của Vự bị xé thành từng mảnh nhỏ rơi vãi khắp phòng. Anh như người chết đứng giũa May và người đàn bà mặt choắt. Anh biết mình đang vào thế nan giải. Anh không dám phủ nhận mụ đàn bà nanh nọc kia không phải là vợ mình cho dù nhiều năm nay anh và con người ấy không còn một chút tình nào. Anh đã nhiều lần sống ly thân và xin ly hôn nhưng kẻ ác hiểm ấy vẫn ràng buộc anh, trói anh vào với thân phận của ả. Cả đến những ngày tháng gần đây nữa anh đã nhiều lần về gặp mụ, van xin mụ hãy buông tha mình mà mặt mụ vẫn lạnh tanh. Đời anh chỉ một lần sai lầm, một lần nông nổi mà phải trả giá. Cái giá đắt quá chừng. Đắt tới mức, giá lúc này có thể chết được anh cũng dám chết. May ơi, tình yêu một đời anh mong đợi và con nữa, một đời anh mong có, chả lẽ lúc này anh phải ra đi tay không. Chuyện ấy là không thể bởi vì anh đã bất chấp tất cả để có em và con. Em có biết anh hạnh phúc thế nào khi em có nghén thằng cu không. Quê anh người ta bảo vô sinh là vô phúc. Có em, rồi có con, tranh anh vẽ như được chắp cánh, ngày anh sống như đầy thêm sau những xơ xác trống vắng. Người đàn bà quỷ dữ của đời anh đây, em đã tường mặt nó rồi đấy, sẽ có lúc anh nói để em nghe. Còn lúc này đây xin em cho anh một cơ hội được một lần nữa giải quyết chuyện riêng của mình. May ơi, anh đã có tội vì giấu em. Tội anh càng nặng hơn khi để em phải chứng kiến cảnh này... Những lời tâm sự này từ đôi mắt như muốn rỉ máu của Vự nhìn May. May có nhìn lại. Không biết cô có hiểu điều Vự đang muốn nói mà sao đôi mắt ấy lại đang như muốn thiêu đốt anh thành tro bụi.

Người đàn bà mặt choắt vẫn giương giương bản mặt chiến thắng của mình. Chị kiêu hãnh nhìn May với cái nhìn của kẻ biết tha thứ và nhìn Vự với cái nhìn của kẻ được bạc.

- Các người nghe tôi nói đây. Có bà con hàng phố chứng kiến. Dại khôn cũng là chồng mình, vợ mình. Em có điều gì không nên không phải xin mọi người bỏ quá cho. Cũng vì muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình mình. Còn anh Vự nhìn thấy tờ giấy tôi xé rồi đấy. Chúng ta lấy nhau có tìm hiểu, cưới xin hẳn hoi. Tôi cả đời không phụ tình anh làm sao anh nỡ phụ bạc tôi. Còn chuyện nhỡ chán cơm thèm phở tôi cũng tha cho. Biết điều thì anh nên về nhà mà ở. Đừng có lang bang nữa. Có ai người ta khen anh bỏ nhà đi bao giờ. Còn cái con bé dại dột kia, lần này là lần đầu chị tha. Người khác có thể băm mày làm trăm mảnh cho vào lọ làm mắm. Chị thì chị tha. Nhớ gói ghém vật dụng, đồ dùng, tư trang của cá nhân rồi cuốn xéo khỏi đây ngay tắp lự. Chìa khoá nhà này trả chị. Ngoan ngoãn, biết điều chị sẽ cho tiền mà độ nhật.

Vự hầm hầm nét mặt nhìn người đàn bà mặt choắt:

- Cô nói xong chưa?

- Rồi và không đính chính.

Vự nhìn hàng xóm, nhìn May, cái nhìn rất lâu sau cùng mới nhìn trừng trừng vào kẻ đang đối thoại:

- Bây giờ đến lượt tôi nói, cô nghe cho thủng nhá. Thưa bà con, để xảy ra chuyện này tại đây là lỗi của tôi. May ơi, anh thật có tội lớn với em. Tội ấy của anh là vì muốn mãi mãi có em và có con. Còn với người phụ nữ này là không thể, không thể dù có phải chết...

- Anh ăn nói kiểu gì thế anh Vự. Anh muốn vợ anh phải nổi cơn tam bành lần nữa chăng?

Bằng một giọng cay đắng cùng cực, Vự nói trong rền rĩ:

- Vợ anh. Đúng là vợ anh thật. Nhưng trời cao quá trời đâu có thấu. Địa ngục hay sự đày ải. Vợ anh. Đúng là vợ anh thật. Tôi sẽ về với cô, nghe cho rõ đây, về để ra đi chứ không phải làm chồng. Còn nhà này là nhà thuê. Nhà đúng tên người con gái này, cô không có quyền.

- Tôi không tin.

- Xin hỏi mọi người.

Mọi người nhao nhao:

- Đúng cô May thuê đấy. Chúng tôi có chứng kiến.

Người đàn bà mặt choắt lắc đầu, vẩy tay:

- Chuyện nhỏ. Giờ anh có thể theo tôi về nhà được rồi. Còn con nhỏ này, nên nhớ, ngoài nụ cười chị còn biết dùng cả dao mổ lợn nữa kia đấy.

May ngoảnh mặt đi chỗ khác không thèm nhìn kẻ nói. Trong cô lúc ấy chỉ còn hận thù. Nhìn cái dáng cam phận của Vự cùng sự tung tăng đi lại của vợ anh ta mà May thấy muốn nôn oẹ về những điều mà cô đã từng chìm đắm, mê muội. Đúng ra là đã từng say đắm một cách trong sạch. Bây giờ thì nó đang vẩn đục lên đây. Tâm trạng cô lúc này khác nào cái vũng trâu đằm.

Người đàn bà có bộ mặt choắt lại khiêu khích. Giọng chị ta như ra lệnh cho May:

- Cô chỉ giúp tôi những chỗ có đồ dùng của Vự.

- Phòng chỉ có hơn hai chục mét chị có thể tự tìm.

- Tôi muốn cô chỉ giúp bởi cô đã từng sở hữu nó. Chẳng gì hơn thân thuộc.

- Xin lỗi. Phần ấy chắc chị biết hơn nhiều.

- Cô hơn tôi đấy. Hơn cái này này này.

Người đàn bà vỗ nhẹ vào bụng May khiến cô đổ người ra tí ngã vì bản năng tự vệ. Vự đã hét lên nhào đến nhưng đã bị cả hai người phụ nữ gạt tay xua đuổi.

Người đàn bà, vợ Vự nói:

- Không phải việc của anh.

Còn May:

- Anh đừng có đến gần tôi. Ghê tởm.

Người đàn bà sam soi vào mặt May sừng sộ:

- Mày nói gì. Bà báo đời cho mày biết, đứa con này sinh ra là không có tên cha đâu nhá. Bà vô sinh thật nhưng không bao giờ cho đứa con hoang vào nhà nhá.

Không ai hẹn ai, cả Vự và May đều nhắm mắt đau đớn. Họ như hai kẻ tội đồ đứng bên nhau. Người lên án họ đau đớn nhất là đứa trẻ đang hình thành trong bụng May kia. Nó là nỗi khát khao của cả hai. Cũng là nỗi đau đớn tột cùng cho họ nữa. Biết làm gì lúc này. Còn đứng vững tại đây là May đã gan góc lắm. Tư chất người con gái vùng sỏi đá trong cảnh mồ côi bố sớm đã cho May sự liều lĩnh này. Dám yêu, dám chịu và dám trả giá. Chính vì vậy mà cô đứng nhìn mụ đàn bà mặt choắt, cô vợ đặc biệt của Vự đang lục lọi, nhặt nhạnh những thứ của chồng mình rơi vãi trong nhà người tình với con mắt nhìn hài hước. Chị ta đang làm hề giữa một màn trò. Ở màn trò ấy, trên nền sàn gỗ như bị đóng đinh bằng nỗi vò xé khôn cùng, ân hận khôn cùng của chính cô đang bị một gã đàn ông và một mụ đàn bà giày xéo cho dù Vự có khuôn mặt của một oan hồn hơn một tội đồ và mụ vợ của anh ta là sự chắp nối của những đoạn thịt người đầy lông lá và ghẻ lở.

"U... ư... ư... ư" mụ ta đang hát hay đang rên. Nhìn đôi tay mụ ta nhặt từ chiếc quần lót đến cái áo sơ mi nhét vào trong va li, cả cái gạt tàn thuốc lá bằng gốm, đôi sừng hươu treo tường, đến cái cung gỗ như biểu tượng của sự dũng cảm mụ cũng vơ hết.

- Xin chị để lại trả tôi chiếc cung.

- Của cô?

- Dạ đúng. Cung này dùng bắn thú của một già làng Tây Bắc tặng tôi ngày tôi lên đấy thực tập.

- Không hư cấu, bịa tạc đấy chứ.

- Không tin, chị có thể nhìn thân cây cung với lời đề tặng.

- Khỏi cần. Đây. Con gái mà chơi cung có ngày nó bắn vỡ tim. Á a... "Tặng cháu gái cánh gỗ cứng cỏi và mềm mại này, nó sẽ giúp cháu vượt qua những thử thách...!". Ghê nhỉ. Vậy đây có là thử thách. Các người treo lên tường để dọa ai. Dọa tôi phỏng. Bây giờ thì biết ai dọa được ai rồi đấy.

Người đàn bà lại tiếp tục làm cái nhiệm vụ thu dọn của mình. May vẫn im lặng nhìn chị ta với đôi mắt vô hồn chứ không ánh lên vẻ hài hước như cũ. Vự thì như pho tượng đất vụng về đang bị nung trong lửa. Cả hai không còn giao cảm với nhau bởi giữa họ luôn luôn có bóng người đàn bà mặt choắt qua lại...

Người đàn bà ấy đóng nắp va li, thở dài. Lúc này chị ta mới nhận ra sự vô duyên trớ trêu của mình. Còn nhìn ai được giữa bốn bề trống rỗng ngoài nhìn chồng:

- Anh có thể xách giúp tôi chiếc va li để về được rồi đấy anh Vự ạ!

Vự nhìn May rồi nhìn vợ mình. Anh lặng lẽ như một kẻ không hồn nâng chiếc va li lên tay như nâng một trái núi. Rồi Vự đi, đi như một cái máy. Theo sau Vự là vợ. Họ vừa bước ra tới cửa May đã gọi giật lại.

- Còn gì nữa?

Người đàn bà mặt choắt vặn vẹo. May buồn bã, chầm chậm đưa chiếc khăn thêu thổ cẩm cho chị ta và nói:

- Cái này cũng của anh Vự. Anh ấy đã khóc đẫm hết khăn khi hoàn thành bức tranh sơn dầu lũ quét. Tôi đã giữ nó như một vật quý giờ trả nốt chị.

Người đàn bà cầm trên tay chiếc khăn, chị ta mỉm cười định nói câu gì đó xong lại thôi. Còn May, cô quay ngoắt lại đóng sầm cửa trước con mắt của hai người.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.