Ba Lần Xuống Tóc

Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MƯỜI MỘT

❊ ❊ ❊

Ông Mẫn bảo Nhật Tín:

- Cậu nên đi lại Ân Đức. Chuyện xảy ra đến thế này chắc ông bạn tớ đã tếch về quê rồi. Càng hay! Lạ lùng cho bọn trẻ bây giờ. Dám mang xăng đến chùa tự thiêu để dọa bố. Cậu có nghĩ nó sẽ đốt thật nếu không bị can ngăn không?

Nhật Tín lưỡng lự:

- Em nghĩ đấy chỉ là động tác giả.

Ông Mẫn trừng mắt như nói với ai đó chứ không phải là Nhật Tín:

- Giả là giả thế nào. Một thằng nát rượu dám ẩy bố ngã xuống ao rồi ngồi cười ha hả thì có việc gì mà nó không làm. Thằng này là cái quái thai của lão Rãng. Tớ mà thế tớ chỉ cho một nhát để nhẹ nợ. Còn lão ấy nói với tớ thế nào, cậu biết không? Lão ấy bảo: Mình đẻ ra nó cơ mà. Lỗi của nó là lỗi của mình.

Ông Mẫn dừng lời, lắc lắc đầu, nói tiếp:

- Lão ta nói vậy mình đành chịu. Suy cho cùng nó là con mình chứ con ai mà có thể đổ vấy cho người khác được. Con dại cái mang mà. Thôi cậu đi đi cho được việc. Còn cả cái cô Tiểu May nhiều bí mật kia nữa. Cậu trẻ trai lại đẹp mã, lựa lời mà tán có khi ra khối chuyện.

Nhật Tín giật mình và buồn cười trước cách nói của ông Mẫn. Ai lại đi tán sư. Nghĩ vậy thôi nhưng cứ nhớ về Tiểu May là Nhật Tín lại có điều gì nôn nao khó tả. Đẹp nhường ấy, dịu dàng kín đáo nhường ấy sao bỗng nhiên lại đi tu. Có cảm giác Tiểu May sinh ra để được yêu, được chiều chuộng, được hưởng cái lộc trời ban cho mình. Vậy mà... Tự nhiên lại về nơi hẻo lánh này khép mình trong màu áo nâu sồng. Cuộc đời này ngoài những phần êm ả hiếm hoi do may mắn đem lại còn thì là đằng đẵng những vật lộn, bươn trải, được mất, buồn vui. Con người sinh ra đâu phải để tận hưởng mà là thử thách để chiến thắng những nghịch lý, cả những điều phi lí. Tiểu May lúc này đây phải chăng đang là sự biến ảo của số phận, mâu thuẫn của Hoá Công.

- Này, làm gì mà ngẩn ra vậy?

Ông Mẫn nâng chén rượu chạm cạch vào chén của Nhật Tín một cái và hỏi. Nhật Tín giật mình, nói chữa:

- Em cứ nghĩ mãi về ông Rãng. Sợ đi đợt này không gặp được sư thầy. Có thể cụ ấy đã về quê.

Ông Mẫn gật gật đầu:

- Cũng chả sao. Cứ cô Tiểu May mà hỏi là ra khối chuyện. Thật tiếc!

Ông Mẫn chẹp miệng. Đang đà, Nhật Tín hỏi tiếp:

- Tiếc gì ạ?

Ông Mẫn uống hết chén rượu rồi đập đập tay vào vai Nhật Tín:

- Tiếc cái gì à! Cậu cứ giả vờ. Giấu ai chứ chẳng giấu nổi Mẫn quân báo này đâu. Cứ đi đi. Xuống Ân Đức rồi khắc biết.

Hai anh em chia tay nhau ở quán phở đầu phố.

- Đi nhá, Nhật Tín.

- Có gì em sẽ điện báo cáo anh.

- "Vẽ".

Đợi ông Mẫn lật khật bước về phía phố khuất, Nhật Tín bước nhanh vào cửa hàng mỹ phẩm ngay cạnh. Anh hỏi mua một số đồ mỹ phẩm. Sau khi nhờ nhà hàng gói buộc cẩn thận Nhật Tín nhét sâu quà vào túi xắc du lịch rồi nhẹ nhàng mở máy xe. Thành phố lùi lại sau lưng anh nhà báo cả nghĩ và đa tình. Cuộc đời sư Thầy Rãng, cô Tiểu May vẫn như từng trang, từng trang chuyện in dài kỳ trên báo nó bắt anh phải lật mở và tò mò theo từng số một...

Cổng chùa Ân Đức đóng im ỉm. Chiếc khoá đồng buông lửng dưới hai khuy sắt. Sự lạ. Lần trước về, chùa chưa lúc nào bấm khoá như thế này. Nhật Tín đoán là sư Thầy Rãng không còn ở chùa. Có thể cả Tiểu May nữa. Anh bần thần nhìn ngó bốn xung quanh. Một cảm giác trống trải vây lấy Nhật Tín.

Một người đi chợ qua hỏi:

- Nhà bác hỏi nhà chùa phỏng?

- Dạ, thưa đúng ạ!

- Sư thầy về quê rồi. Ông cụ đi sau cái hôm thằng con đến quấy nhiễu ấy.

- Sáng hôm ấy tôi còn có mặt ở đây.

- Thì cũng phải vài hôm sau mới đi. Nhà Thầy còn phải thu xếp việc chùa chứ.

- Dạ cám ơn bác.

Người trả lời đi chưa được vài bước chân đã bị Nhật Tín đuổi theo hỏi tiếp:

- Xin lỗi bác, bác cho hỏi, thế còn cô Tiểu May ạ?

- Thế nhà bác là gì với chú tiểu?

Nhật Tín chưa biết nói sao thì người hỏi đã nói ngay:

- À à... tôi nhớ ra rồi. Bác là nhà báo về hôm trước phải không?

- Dạ, đúng ạ!

- Thế cứ chờ. Chú Tiểu đi đâu đó sẽ về ngay thôi.

Nhật Tín ngồi bệt trước cổng chùa. Anh đốt thuốc. Khói thuốc lơ đãng như suy nghĩ của anh. Ông Rãng đi vắng chùa còn mỗi Tiểu May. Dễ mà khó. Không biết Tiểu May có tiếp anh hay ngại. Một nữ tu trẻ và một nhà báo chưa già. Đã quen nhau nhưng đến độ thân mật thì chưa. Đi hàng bao nhiêu cây số về đây, quãng đường dài không đến nỗi mệt bằng nỗi lỡ thời cơ.

Tiểu May xuất hiện từ phía xa. Nhật Tín đã nhận ra dáng người và màu áo của cô. Khi Tiểu May đến gần, Nhật Tín nghĩ mãi về cách xung hô thế nào cho tiện sau mới đứng dậy chào:

- Nhà chùa đi công việc gì về thế ạ?

- Chào bác nhà báo. Tôi vừa qua xã trình lý do Thầy tôi có việc vắng mặt ở chùa ít bữa.

- Tôi tưởng sư ông đã báo cáo xã rồi.

- Dạ, đấy là Thầy tôi nói miệng. Lần này tôi báo cáo bằng giấy tờ với bác phụ trách hộ khẩu ạ!

- Nhà chùa chu đáo quá.

- Dạ, không dám.

Hai người chào nhau, nói chuyện với nhau, nhìn nhau. Cả đến lúc phải đánh mắt nhìn đi nơi khác mà Tiểu May vẫn chưa chịu mở khoá cổng chùa. Mãi sau, trống chếnh quá, Tiểu May bật nói:

- Thầy tôi về quê đã lâu rồi.

- Thầy có nói hôm nào trở lại chùa không ạ?

- Thầy chỉ dặn lúc nào yên việc nhà Thầy mới về...

- Thật tiếc...

- Bác cần gặp Thầy tôi lắm ạ?

Nhật Tín cười không trả lời. Anh nhìn Tiểu May như có ý hỏi sao nhà chùa kỹ tính thế? Đến nước này mà cô tiểu vẫn chưa chịu mở khoá cổng chùa.

- Bạch nhà chùa, quanh quất đây có quán nước nào không ạ?

Nhật Tín đánh liều nói câu thô vụng. Tiểu May sững người, mặt đỏ lên, bối rối:

- Ấy chết, tôi vô tâm quá. Xin lỗi bác...

Chiếc chìa khoá được lấy ra. Tiểu May lúng túng mở mãi mà không được. Nhật Tín đến gần, nhẹ nhàng nói:

- Nếu được phép, xin nhà chùa cho tôi mở giùm.

- ...

Bất chợt chùm chìa khoá rơi xuống đất. Hình như tiếng động rất to chả thế mà Tiểu May giật mình. Nhật Tín cúi xuống nhặt, vừa mở khoá anh vừa nói để cô bình tâm trở lại:

- Từ hôm Thầy về quê chắc Ni cô vất vả nhiều. Trước đây đâu có chuyện đi đóng về mở thế này phải không ạ?

- ...

Cổng chùa khẽ mở, rộng dần rồi áp sát cánh vào tận vách. Nhật Tín nhận ra khoảng sân nhà tổ lát gạch bát rộng thoáng bằng một nụ cười hiền. Anh biết, anh đang gây khó khăn cho Tiểu May. Sự khó tính bất chợt vừa rồi của cô khiến anh nhận ra điều này. Tiểu May càng vụng về trong việc tiếp khách bao nhiêu thì anh càng thấy mình có lỗi bấy nhiêu. Anh biết. Anh đang gây rối và bây giờ phải gỡ rối. Tiểu May thì vẫn lúng túng. Đúng ra là ngại ngùng. Không một lời mời, chỉ có ánh nhìn từ đôi mắt cô như có ý bảo: Mời bác vào chúa! Nhật Tín nhận ra dấu hiệu ấy, anh lặng lẽ đẩy xe máy vào sân nhà tổ.

Mọi cánh cửa nhà tổ đều được mở rộng, rất rộng. Tiểu May ý tứ đến từng chi tiết khi có khách nam giới đến chùa. Cả chén nước vối rót ra, cô đặt lên đĩa rồi khẽ đẩy đến trước mặt Nhật Tín với lời "mời bác nhà báo xơi nước" rồi rụt tay lại ngay khi tay Nhật Tín chưa chạm tới chén nước. Nhật Tín biết là khó khăn đang đến với mình. Cái túi quà đựng mỹ phẩm trong chiếc xắc du lịch của anh lúc này trở nên thô kệch, vô duyên. Mấy lần tay anh đã chạm tới nó, mà không dám lấy ra nói lời tặng nhà chùa. Anh đã sắp sẵn câu này: "Chẳng mấy khi được về chùa. Thật vui khi được biết Thầy và Ni cô. Tôi có chút quà mọn mong được Tiểu May vui lòng nhận cho. Tôi nghĩ... nhà chùa cũng rất cần làm đẹp...!". Bây giờ khi nhớ lại anh thấy nó thế nào. Cả cảm giác xấu hổ nữa. May mà túi quà vẫn nằm chết lặng trong xắc không thì anh sẽ chết theo về sự trâng tráo của mình mất.

- Xin phiền nhà chùa cho nghỉ lại đây...

- Chết...

- Tôi chỉ xin nghỉ ngơi chốc lát thôi ạ...!

- Bác ở lại chơi ăn bữa cơm chay, tôi sẽ nhờ các vãi nấu rồi về thành phố cũng chưa muộn - Tiểu May chống chế.

- Xin cảm ơn Ni cô. Tôi muốn đi ngay, sợ không kịp...

Nhật Tín nói lấp lửng. Anh không muốn cho Tiểu May biết ý định muốn lên thăm nhà ông Rãng. Cô tiểu nhìn nét mặt khách, ngầm đoán ra việc, hỏi ngay:

- Bác nhà báo định lên nhà Thầy tôi ngay ạ?

- Vâng. Tôi nghĩ thế hay hơn.

Tiểu May khẽ mím môi, mắt đăm đăm nhìn ra xa, giọng chậm, tiếng nọ nối tiếng kia:

- Tiếc quá. Giá Thầy tôi còn ở chùa để tiếp bác thì hay biết mấy. Giờ chỉ có mỗi tôi. Các vãi chỉ hương hoa, nhang đèn, tối ai về nhà nấy. Nhà chùa tôi không được chu đáo với bác, xin nhà báo tha lỗi.

- Ni cô lại khách khí rồi.

- Dạ. Tôi nói thật lòng đấy ạ!

- ...

Nhật Tín đứng dậy định đi. Tiểu May lưỡng lự chốc lát, rồi nhìn thẳng vào anh nói:

- Bác lên hôm nay thăm Thầy tôi e chưa tiện lắm!

- Sao thế ạ?

- Chuyện vừa xảy ra ở chùa chúng tôi chắc bác có biết. Bác đã được chứng kiến mà. Bây giờ chuyện nhà Thầy tôi đang rối... Bác lên, e Thầy không đủ tĩnh tâm để tiếp nhà báo đâu. Tôi cũng xin mạn phép Thầy được nói ra điều này. Có gì không nên xin bác chỉ bảo. Với Thầy tôi thì các bác nên gặp lắm. Cả đời Thầy... mà thôi...

- Xin nhà chùa cứ nói tiếp đi. Tôi vẫn đang nghe kia mà.

- Chuyện cũ của Thầy rồi các bác sẽ hiểu. Thầy có muốn giấu cũng chả giấu được. Nhiều người biết lắm. Lòng tốt như gỗ quý ấy có cần son phấn đâu. Riêng với tôi, như được Thầy sinh ra lần nữa, nuôi dạy lần nữa. Tiểu May tôi được sống lại, làm người lại là từ Thầy...

Tự nhiên Tiểu May ôm mặt oà khóc. Nhà chùa giấu nước mắt vào lòng bàn tay trắng xanh của mình. Nhật Tín đứng nhìn mà không biết làm sao để an ủi nước mắt của người tu hành. Anh biết, lúc này Tiểu May đang lục lại mình ngày chưa xuống tóc. Trong giọng nói của cô có vương vất nỗi đau trần tục. Nếu là người bình thường anh có thể ngồi xuống vỗ về an ủi. Còn đây là một nữ tu. Nhật Tín sợ mình vô tình có một động tác bất nhã nào đó e sẽ liên lụy. Cửa chùa rộng, đâu cũng có mắt nhìn vào. Nghĩ vậy Nhật Tín sợ.

- Xin Ni cô bình tâm. Việc thăm Thầy đành để khi khác. Tôi sẽ về lại thành phố. Tôi xin nghe lời nhà chùa.

Nhật Tín đẩy xe ra đến tận cổng chùa mới quay lại nhìn vào. Tiểu May vẫn đang gục mặt xuống đôi lòng tay mình. Sự kín bưng của một cảnh ngộ đã được ùa ra cùng với nước mắt. Phải chăng nó bắt nguồn từ sự có mặt nhiều khơi gợi của Nhật Tín hay vì một cái gì khác nữa. Biết vậy nhưng anh chẳng thể quay vào. Sự ra đi có lý này của Nhật Tín biết đâu lại là cái cớ để Tiểu May có thể bộc bạch hết lòng mình qua vị mặn mòi và nhiều đắng cay kia của đôi dòng lệ trẻ. Cái câu chuyện mà khổ nhân không còn muốn giấu nữa. Khi một người biết rồi sẽ có nhiều người khác biết. Mình được đồng cảm và an ủi đấy là điều Tiểu May mong nhất.

May xuống trường học. Đồng tiền mẹ cho, ở làng quê có vẻ nặng túi nhưng xuống đến thành phố tự nhiên nó nhẹ bỗng. Ở nhà ra ngõ có cái xin được, có cái mua rẻ như cho. Ở phố động đến cái gì là phải tiền cái ấy. Cuộc sống ngược xuôi chen chúc. Có người vào quán ăn hết hàng trăm đồng vẫn còn thấy ít. Có người mua một mớ rau muống chia đôi vẫn cảm thấy nhiều. Cuộc sống sinh viên ngoài nhiều sách vở ra thì mọi cái đều thuộc số ít. Tiền ít, đương nhiên. ít được ăn sáng, chuyện thường gặp. Bữa ăn ít món là cổ tích thường xuyên.

Rất ít đứa được học hành và sống đầy đủ theo ý nguyện là một hiện thực. Người giàu đâu đã nhiều. Kẻ nghèo hèn thì vẫn còn ê hề, chan chứa. May thuộc cái phần đa số phổ cập ấy.

Những ngày đầu, buổi sáng đến trường chỉ làm hớp nước lọc cho mát ruột, bữa trưa một nghìn cơm kèm bát nước canh, buổi chiều nấu lấy, tiền cơm rẻ hơn nên bữa ăn có thêm bìa đậu luộc chấm muối.

- May ơi, có phim Hàn Quốc, từ đầu đến chân như vừa được qua mỹ viện. Thằng cha đẹp giai đến ngút trời nhá. Mà thương quá đi thôi. Cỡ tranh xuất khẩu vậy mà lại bị ung thư thế có chán mớ đời không.

Lời một cô bạn cùng lớp khoe phim. May nghe, trầm trồ:

- Ghê nhỉ. Xem sướng mắt là cái chắc.

- Mày đi không tao mua vé hộ. Giá nội bộ hẳn hoi nhá.

May cười:

- Đợi lúc nào chiếu trên truyền hình xem một thể.

- Chờ đến mùa nghỉ mát giữa thế kỷ nhá. Bọn kinh doanh là ông tổ ba đời của cứt sắt đấy. Cứ chờ họ tung lên sóng có là cô tấm tái thế. Thôi đi đi. Tiền đâu, tao lấy vé cho.

- ...

- Ki thế?

- Quả thực...

Lúc ấy May nói như khóc. Vé xem phim hàng chục nghìn. Với số tiền ấy May có thể sống được vài ngày. Lại có lần May đang đi dọc hành lang kí túc xá thì có con bạn nhô ra kéo vào phòng, cả bọn mấy đứa con gái đang gần như tồng ngồng chỉ có mỗi cái xu chiêng, sơ-líp che người. Chúng đang tí tởn mặc thử chiếc váy liền áo mốt nhất mua ở cửa hiệu thời trang về. Đây là đồ của con bé giàu nhất phòng có bố làm ở tài chính. Nó mang váy về, khoe của, cả bọn thích phát điên và đòi được thử.

- May ơi, giờ đến lượt mày đấy!

- Tao chịu thôi!

- Sao? Sợ nó cắn à?

- Không phải, nhưng...

- Nhưng... Nhưng cái gì. Lo cái con khỉ ở công viên nó gãi đùi à.

- Thôi, chúng mày thử thế tao xem là được rồi. Tao có việc phải đi đây.

May định chạy nhưng không kịp. cả bọn con gái quỷ sứ đã đứng chắn ngang cửa:

- Lùi lại. Biết điều thì cởi quần áo ra.

- Sao phải làm vậy?

- Ngu lâu thế. Thử váy, hiểu không?

- Thôi mà. Tao đã nói rồi...

- Chúng mày đâu...

Thế là cả bọn xúm vào giằng giật May. Cô không đủ sức chống cự chỉ đủ sức kêu la:

- Ối ối... Tao van chúng mày, tao lạy chúng mày...

- Ngoan cố này! Ngoan cố này...

- Ái, ái, nhẹ tay thôi. Rách hết cả cổ áo của tao bây giờ. Gia tài chỉ có mỗi cái áo, cái quần này là có giá đấy. Nương tay cho con nhờ các mẹ ơi.

Cuối cùng thì May cũng tồng ngồng như bọn bạn. Cả bọn thốt lên:

- Đẹp quá chúng mày ơi...

- Cái gì?

- Cái con May ấy. Như người mẫu ý.

- Ăn đứt mấy ả chân giang chân sếu ở sàn diễn là cái chắc.

- Điệu đà chưa. Giấu mãi. Mặc vào đi cho các chị ngắm xem nào.

May miễn cưỡng mặc đồ hiệu. Màu vải sẫm, chất vải mịn như xoa lên da thịt May một thứ phấn hoa đặc biệt. Thân thể May được chuốt lại.

- Tuyệt không chúng mày ơi.

Cả bọn bạn lại rầm lên khen ngợi.

- Cái màu váy này với màu da của nó cứ như là sinh ra để có nhau ấy. Mày mà diện bộ này đi phố bọn đàn ông cứ gọi là rạp như cỏ.

- Ôi giời ơi... tao yêu mày quá May ơi.

- May ơi, cho tao thơm mày một cái nào...

Cả bọn lại xúm vào quanh May. Có đứa ôm May nhấc bổng lên. Có đưa hôn vào má cô chùn chụt. Có đứa nghịch ngợm lấy tay chọc ghẹo vào chỗ kín của May. Quỷ sứ cũng không bằng. May mà chúng là con gái đấy. Rút cuộc là chúng yêu May quá nên sinh ra sự quá trớn này...

- May ơi... mua một cái mà diện.

- Phải đấy. Mày mặc vào có khi nhà thời trang còn biếu thêm một cái nữa.

- Tao lấy đâu tiền mà mua.

- Đáng bao đồng tiền mà giãy. Giả vờ...

- Tao nói thật đấy. Từ giờ đến cuối tháng còn nhõn tám mươi nghìn năm trăm.

- Sao bảo u mày có mỏ vàng ở dưới nền nhà.

May cười tếu táo pha chút cay đắng:

- Có. Nhiều là đằng khác. Nhưng đào lên thì lại thấy toàn sắn là sắn.

Cả bọn cười òa còn May thì muốn khóc. Cô lặng lẽ trút khỏi mình bộ váy áo quý mà thấy tủi thân. Nghèo quá nên dù có đẹp mấy cũng chả là gì. Muốn đi xem chẳng có tiền mua vé. Muốn sắm quần áo đẹp, túi rỗng. Tất cả là tiền và tiền. Có tiền là có tất cả. Về ở phố được ít ngày May ngẫm ra bài học này. Nhiều người chê tiền, cho nó là không thuộc phạm trù của chân lý. May không đủ kiến thức đông tây kim cổ để luận định. Ai thế nào không biết chứ với May lúc này là tiền và tiền. May cần có tiền để phục vụ cho học hành, ăn uống, may sắm. Có tiền để không xấu hổ với bạn bè, để mọi người không nhìn mình dưới con mắt. Suy nghĩ này cứ lang thang theo May suốt năm học. Cho đến ngày gần nghỉ hè, đang lững thững đi trên đường May gặp một người. Người ấy đang ngồi vẽ cây trong công viên. Thấy May, người ấy buông bút chạy ra:

- Chào em!

- Hình như tôi đã gặp em ở đâu rồi thì phải.

- Xin lỗi, có khi chú nhầm...

- Nhầm làm sao được.

- Dạ... xin lỗi...

May định đi nhưng người hỏi đã vượt lên, rồi quay lại:

- Tôi nói nhé. Nếu đúng, em cho tôi hỏi chuyện tiếp. Nếu sai, em có thể vuỗi tay áo đi thẳng...

- ...

May nhìn thẳng vào người hỏi như có ý thách: Nói đi! Người hỏi chuyện vừa cười vừa nói:

- Ở hiệu thời trang Huyền Nhung, khoảng chín giờ sáng...

May chột dạ. Có như vậy. Người hỏi chuyện nhìn May, cái nhìn như muốn tung lưới bủa lấy cô:

- Em nhìn ngắm rất lâu bộ váy áo màu sẫm. Hình như bộ thời trang ấy có một ma lực gì đặc biệt lắm khiến em đăm đắm vào nó mãi, đến nỗi...

- Sao ạ? Chú nói tiếp đi...

Giọng của May dã mềm hẳn khi biết người hỏi chuyện không nói sai. Còn người hỏi chuyện đã tự nhiên hơn khi nối tiếp chuyện:

- Đến nỗi... Cái việc em say ngắm bộ áo váy ấy mà, đến nỗi có một người say ngắm em như bị thôi miên mà em không biết!

May mở to mắt ngạc nhiên, tò mò:

- Ai thế ạ?

- Bí mật!

- Chú đã nói gần hết chuyện rồi thì còn bí mật gì nữa ạ?

- Thông minh lắm cô bé. Tôi xin nói tiếp ngay. Có điều này muốn được thưa trước. Em nghe xong nhưng không được giận tôi mới dám nói.

- Xin chú cứ tự nhiên.

- Người bị em thôi miên là tôi đấy!

- ...!!!...???...

- Xin lỗi em vì câu nói đường đột này. Người xưa nói, trước cái đẹp gỗ đá cũng phải đổ mồ hôi. Em thông cảm, tôi là một hoạ sĩ. Mà nghề vẽ thì trọn đời cõng trên lưng mình cái đẹp rồi. Nói em đừng cười, đâu phải chỉ riêng bọn bôi bác như lũ chúng tôi mới có cái thói hư đáng yêu ấy...

- Chú nói chuyện hay quá.

- Còn một thói hư nữa, không muốn những người đẹp gọi mình bằng chú. Những từ ấy thuộc về phần già, còn bọn tôi luôn luôn muốn trẻ.

- Cháu còn suy nghĩ đã.

- Ô kê... Giờ cô bé đã tin những gì tôi nói chưa nào?

- Xác nhận là có việc ấy!

- Sinh viên hả. Học năm thứ mấy nào? Sao giọng nói cứ như sếp ấy. Em có tướng làm quan. Phụ nữ đẹp mà làm quan thì buồn lắm. Em biết vì sao không?

May lây vui với câu chuyện, lắc đầu. Người nói chuyện nhấn thêm:

- Thiệt về đường tình yêu. Ít được nghe thật, nói thật. Ngôn ngữ cung đình thường là ngôn ngữ khách sáo, bạn hiểu không? Mà tình yêu thì rất ngại những xã giao kiểu này. Người đẹp mà suốt ngày chỉ nhận được những lời thưa gửi thì chán biết nhường nào!

- May bật tiếng cười thú vị. Người kể thật có duyên, cũng sâu sắc nữa. Mới đầu tưởng chú ta, phải gọi là anh ta cho nó trẻ, xô bồ theo cách ghẹo gái giữa đường của một số đàn ông ít học. Giờ ngẫm ra không phải thế. Người này si mình theo đúng nghĩa của nó. Hơi già lại xí trai nữa, được cái miệng là duyên. Chả sao. Có cắn câu đâu mà ngại. Thử xem...

- Anh làm nghề vẽ này lâu chưa ạ?

- Cám ơn em hỏi thăm nhưng xin đính chính lại hai chữ. Em sửa giúp cho câu nghề vẽ thành hoạ sĩ được không ạ. Câu đầu có vẻ thương trường quá.

May lại cười. Lần này tiếng cười ròn hơn:

- Một hoạ sĩ kỹ tính.

- Khó tính thì đúng hơn.

- Cả hai là một.

- Chả sao! Tôi muốn mời em một li nước được không?

- Em xin phép. Giờ có việc bận.

- Xin em mười lăm phút vậy?

- Có gì thế ạ.

- Rất cần.

- Gấp vậy sao?

- Đây là phút xuất thần. Em có thể từ chối tôi không uống nước nhưng việc này thì không được. Nào, mời em ngồi giúp xuống chỗ cỏ xanh này. Thế, thế...! Em cứ tự nhiên như không có ai ở trước mặt, ở xung quanh đi. Thế, thế... Xoã giúp anh mái tóc ra. Gió... Kệ nó... được... được rồi... Tuyệt... nguyên vậy, nguyên vậy... Cảm ơn, cảm ơn...

May ngồi làm mẫu cho người hoạ sĩ vẽ. Đặt tay lên thảm cỏ mềm cô thấy hơi mát của lá non đang lan toả trong mình một niềm hãnh diện. Có ý thức về nhan sắc nên từ ngày về phố theo học, May càng thấy nó giá trị hơn. Lúc này đây cái ý thức ấy như càng có bậc khi được một anh hoạ sĩ mời ngồi làm mẫu.

- Tuyệt vời...

Người hoạ sĩ vất bút ra bãi cỏ, nâng bức kí hoạ lên trước mặt xuýt xoa. Cũng lúc ấy không kìm được tò mò May chạy vội đến xem. Như không còn tin ở mắt mình nữa May cho tay ôm chặt lấy mặt. Trên nền trắng của giấy là May đấy lại không phải là May. Nét vẽ như được lấy ra từ liễu, từ tóc. Những đường nét mềm mại như chẳng thể mềm mại hơn. Đôi chấm đen của đôi mắt nữa. Sao lạ lùng thế này?

- Đây là đôi viên kim cương đen anh nhặt được từ lộc trời ban đấy.

- Còn mái tóc này?

- Đây là liễu hay tóc nàng liễu rủ. Đố em đấy...

- Đẹp quá.

May rung động mà thốt lên câu này. Hoạ sĩ nhận ra vẻ chân thành ấy nhưng vẫn hỏi lại:

- Thật không em?

- Sao anh còn hỏi em nữa. Em nói rồi thôi...

- Cảm ơn em!

May thấy mi mắt mình rung rung. Biến đổi này cô thường có khi cảm thấy việc gì đấy mãn nguyện:

- Em phải cảm ơn anh mới đúng.

- Ta lại khách sáo với nhau rồi.

- Ai lại đi khách sáo với cái đẹp, phải không nào, chú hoạ sĩ.

- Lại chú...

- Em xin lỗi. Giờ em có việc. Quá mười lăm phút rồi.

- Đợi anh một lát.

Người hoạ sĩ lấy vội hai tờ một trăm nghìn nhét vào phong bì. May nhanh ý hỏi lại:

- Anh làm gì thế này...

May chưa dút lời người hoạ sĩ đã đặt chiếc phong bì vào tay cô, giọng xởi lởi:

- Không biết thế nào cho đủ. Gọi là có một chút gửi em. Rất mong em thông cảm.

- Sao anh lại đưa em tiền.

- Đơn giản là công việc. Ai cũng vậy. Quy định mà em. Cứ cầm lấy cho anh vui lòng.

- Nhưng công của anh cơ mà.

- Sao lại là công của anh. Nếu không có em anh làm sao có hoạ phẩm tuyệt vời này.

May láng máng hiểu ra ý nghĩa của chiếc phong bì. Tuy vậy cô vẫn để chiếc phong bì nằm vô cảm trong lòng tay mình. Đến lúc người hoạ sĩ phải tự tay nhét phong bì vào túi xắc của May, cô mới cảm thấy bớt lạ lùng hơn.

Hai người chia tay sau khi cho nhau biết tên, địa chỉ và số điện thoại. Người hoạ sĩ ấy có bút danh là Đông Vự.

Lần sau gặp nhau, Đông Vự mang xe đến đón Tiểu May ngay tại cổng trường.

Gặp lại người hoạ sĩ, May hỏi ngay:

- Em với anh chưa rõ về nhau lắm. Đi chơi thế này liệu có ảnh hưởng gì không?

- Em có tin lời mời của anh không?

- Em tin nhưng vẫn sợ...

- Chỉ là mời em đi xem phim thôi mà. Một bộ phim ăn khách của Hàn Quốc. Bộ phim mà em thích xem ấy...

- Thế thôi hả anh!

May vẫn ngây thơ hỏi và trả lời những câu thật thà như vậy. Ngay cả lúc ngồi trên xe rồi, Vự bảo May ôm lấy eo anh cho chắc May cũng ngại ngùng từ chối:

- Đường phố đông. Xe chạy nhanh. Em làm thế cho an toàn thôi mà.

- Nhưng em ngại...

Vự đành phải nhượng bộ. Xe chạy từ từ. May lại hỏi tiếp:

- Liệu tan phim, về đến trường có khuya lắm không anh?

- Sẽ đưa em về trước mười một giờ.

- Thế là tốt rồi. Em cám ơn anh.

Ngồi xem phim ở rạp lớn, màn ảnh rộng, khí mát điều hoà dìu dịu làm May thích thú vô cùng. Lần đầu tiên May vào xem phim ở cái rạp chiếu bóng hiện đại thế này, cô thấy như mình vừa được bước sang thế giới khác. Nhìn hình ảnh trên phim, theo dõi chuyện phim có lúc cô trầm trồ, có lúc cô khóc sụt sịt. Đông Vự vẫn lẳng lặng ngồi bên cạnh, ngay ngắn, nghiêm túc. Mới đầu May có ý nép một bên, nghiêng một bên cho xa anh nhưng cảm thấy Đông Vự ngoan như một chú học trò cô đã ngồi ngay ngắn trở lại. Họ như thế trong gần hai tiếng phim.

Ra khỏi rạp, đồng hồ chỉ chưa đến mười giờ đêm. May bước vội như sợ ai trông thấy. Vự cũng phải đi nhanh cho kịp. Hai người như lạ lúc cách nhau lại như gần lúc sóng đôi. Sắp đến chỗ gửi xe May bảo Vự:

- Em đợi anh ở gốc cây ngã tư kia nhá.

- Đứng đây đợi anh không được hay sao. Anh chỉ lấy xe một tí tẹo rồi ra.

- Không! Em đi đây.

May đi như có ai đuổi đằng sau. Vự nhìn theo cho đến lúc May dùng lại dưới gốc cây ngã tư anh mới yên tâm vào lấy xe. Khi Vự vừa ra đến nơi May giục:

- Nhanh lên anh không muộn.

- Còn sớm mà em.

- Kệ nó. Sớm tí nào hay tí ấy.

Vự nhíu mày rồi nhếch miệng cười thua cô bé khó tính. Anh nằn nì:

- Bây giờ mới hơn mười giờ một tị. Anh muốn mời em ăn một chút gì cho ấm bụng.

May hồn nhiên:

- Em ăn rồi mà. Giờ vẫn còn no.

- Hay là ta uống cái gì vậy.

- ...

- Chả nhẽ chỉ có xem phim rồi về. Đây đến trường em chỉ mười lăm phút xe là cùng.

- Em đồng ý nhưng chỉ mười lăm phút thôi đấy.

Lại mười lăm phút. Vự lắc đầu nói vui:

- Chỉ xin người đẹp mười bốn phút ba mươi giây thôi. Sai anh xin dựa cột, được không nào?

Biết là Vự nói vui, May cười rồi ngoan ngoãn theo anh vào quán nước. Vự gọi một chai bia. Với May, tự chọn một cam vắt. May vừa uống nước vừa nhìn Vự. Đôi mắt thiếu nữ ngây thơ muốn tìm sau cái khuôn mặt sạm nắng, tóc rậm, râu rậm kia có cái gì thần bí không mà vẽ được bức tranh đẹp đến thế. Vự biết May muốn hỏi mình điều gì đó nên nói luôn:

- Em đang có gì thắc mắc về anh phải không?

Đúng là giọng thầy bói nhưng đây là bói đúng.

- Anh quái thế, đọc được cả suy nghĩ của người khác.

- Tại đôi mắt của May đấy.

- Bịa nào.

- Thật mà!

May ngồi ngay ngắn lại, vẻ nghiêm túc:

- Đừng giận em nhé trước khi em hỏi câu này.

- Đứa nào giận em đứa ấy đi Châu Quỳ.

- Thật nhé!...

Im một lát May nói tiếp:

- Nghề của anh đẹp thế lại nhiều hoa tay nữa sao tên anh lại là Vự...

Vự ngửa cổ cười. Anh uống một hơi bia dài, đặt cốc mạnh xuống bàn, giải thích:

- Ở quê anh tên là Đống. Bố mẹ toàn réo thằng Đống, cu Đống mà gọi. Bạn bè khi cãi nhau bảo anh là đống nọ, đống kia. Bực mình, khi đi học vẽ anh lấy tẩy xoá bỏ dấu sắc đi cho thành Đông. Hai năm cuối đi vẽ thuê quảng cáo cho nhà hàng nhiều được ăn nhậu liên miên, người phì ra bạn bè gọi là Đông bự. Hoạ sĩ mà mang tên này thì xấu ngang Thị Nở thế là anh tẩy xoá chữ B thành chữ V. Từ đấy Đông Bự thành ra Đông Vự. Tên nghe vui tai mà lại lạ, anh lấy làm bút danh luôn.

May ngẩn mặt ra từ chuyện của Vự rồi liên hệ ra chuyện của mình.

- Em thì lại khác anh. Mẹ đẻ em đặt ngay tên May. May là may mắn ấy mà. Ngẫm lại cứ thấy hay hay. Thi đại học đỗ. Đến trường có nhiều bạn tốt. Buồn nỗi cuộc sống sinh viên phải lo toan nhiều thứ quá. Không biết rồi may mắn có còn may mắn nữa hay là lại làm thân cỏ may bên bờ đường.

Vự đặt tay mình lên tay May:

- Nhìn em anh biết. Tướng mạo này sẽ chẳng bao giờ phải chịu khổ cả. Vất vả chỉ là chốc lát. Em luôn luôn có quý nhân phù trợ.

Nghe xong câu nói của Vự, May mới ý tứ rút tay mình ra khỏi tay anh. Lúc này cô nhận ra thời gian hẹn đã quá đến mười lăm phút. May cuống quýt đứng lên:

- Muộn quá rồi anh.

Vự đứng dậy theo, bình thản:

- Yên tâm đi em. Xin hứa sẽ đưa người đẹp về ký túc xá trước mười một giờ.

Chiếc xe lao nhanh trong phố vắng. Lúc này chả cần bảo May vẫn phải ôm eo Vự vì cô có cảm giác chóng mặt vì tốc độ xe cứ loang loáng, loang loáng.

Khi xe còn cách nơi ở một quãng xa May đập tay vào lưng Vự:

- Cho em xuống đây thôi anh Vự.

- Lát nữa. Em xuống đây, đi bộ bao giờ mới đến nhà.

Chiếc xe lại lao đi, nhanh hơn. May ngồi như muốn giấu mặt vào lưng áo Vự. Gần tới nơi ở Vự tạt xe vào bên đường rồi từ từ đỗ sát gốc cây xà cừ cổ thụ:

- Đỗ đây được chưa. Xin mời quý bà xuống xe và cho nhà em xin tiền xe ôm.

- Phải gió cái nhà anh này.

May định đi luôn nhưng đã bị tiếng gọi của Vự giật lại. Cô nhìn anh giọng rất nhỏ:

- Còn bảo em gì nữa. Khuya quá rồi, cho em về.

- Chỉ một phút thôi.

- Nhanh lên...

Vự mở cốp xe lấy ra một gói nhỏ hình chữ nhật có dán giấy hoa bên ngoài.

Anh đưa cho May và bảo:

- Anh có chút quà nhỏ, rất nhỏ, chả đáng gì lắm xin tặng em. Thực ra là cảm ơn em mới đúng.

- Vì lý do gì.

- Bức tranh!

- Anh cho em tiền rồi thôi.

- Em nói gì mà lạ? Giữa anh và em không có từ cho. Lần trước là anh biếu em, trả công em, hiểu chưa. Lần này là anh tặng em, cảm ơn em!

- Làm vậy, em khó nghĩ quá.

- Chuyện vặt ấy mà May. Chẳng đáng một nụ cười nhỏ của em ban cho anh lúc anh ngồi vẽ. Nào cầm lấy đi cho anh vui lòng, ơ kìa...

May quay ngoắt đi. Vự phải thét lên:

- Không cầm anh vứt đi đây này.

May dừng lại. Vự tiến lên. Nét mặt Vự bừng bừng như thể đang say bia:

- Em ác thế. Muốn anh nổi cáu phải không. Em mà không nhận anh sẽ lao cả người anh và xe xuống cái hố nước cho mà xem.

Vự hùng hổ dắt xe lao đi. May đứng chắn ngang:

- Thôi em thua. Đưa đây. Chỉ một lần này thôi đấy ông Trương Phi nhá.

Vự thở phào:

- Cảm ơn em vô cùng. Thôi về đi không muộn...

- Tạm biệt anh!

- Một giấc ngủ ngon, một giấc mơ đẹp!

- Cảm ơn anh...

May len lén bước vào sân khu tập thể. Đã vắng lắm. Sân không một bóng người. Các khu nhà nhiều phòng tắt đèn. Lúc này quá mười một giờ rưỡi đêm. Lần đầu tiên May đi chơi về muộn như thế này. Trước khi vào phòng ngủ cô lặng lẽ ra phòng vệ sinh. Trong ánh đèn sáng trưng của ngọn điện về khuya May mở gói quà của Vự tặng ra xem. Trước mắt cô là bộ váy áo thời trang mà hôm ở hiệu Huyền Nhưng cô đã say ngắm không chán mắt. Trước đó nữa cô đã được bạn cho thử vừa như in và được khen là bộ váy áo ấy được làm ra như để cho riêng May. Có đứa còn quá lời rằng chiếc váy áo ấy được ngôi hoa hậu là nhờ vào hình thể và sắc đẹp của cô. Riêng May sau đó đã bị cái màu vải có mốt thời trang ấy bỏ bùa. Đã nhiều lần cô đến cửa hàng ấy để nhìn ngắm. Cũng nhiều lần May nằm mơ được mặc tấm váy áo ấy đi hội. Sau những lần mơ ấy là dâng lên sự tiếc nuối ngao ngán về cái nghèo, về cảnh túi rỗng. Bây giờ thì chẳng còn là mơ nữa. Nó đang hiển hiện trước mắt May đây. Nó đang dịu dàng ấm nóng trong tay May đây. Làm sao có thể ngờ được cái anh chàng hoạ sĩ nhìn trộm mình ấy lại thông minh và tế nhị đến mức này.

Đêm ấy hầu như May không ngủ. Cô nhắm mắt mà chập chờn mộng mị. Bộ váy áo ấp trên ngực cô đây như đang hồi hộp thở. Và sáng hôm sau khi bạn bè vừa mở mắt, vén màn nhìn ra đã thấy từ cánh cửa phòng mở toang May đang từ từ đi vào. Màu sẫm sang trọng của vải vóc, màu trắng dịu dàng của da thịt, màu hồng của son môi, vẻ mềm mại óng mượt của dầu gội đã tạo nên một chân dung thiếu nữ hoàn hảo, hấp dẫn và đài các từ May.

- Trời ơi, May đấy à! Chúng tao mơ hay tỉnh thế này.

- Ái, đau.

- Mơ hay tỉnh.

- Tỉnh.

- Ái... không véo nữa.

- May?

- Gì...

- Đằng ấy từ cõi nào về thế?

- Bí mật.

- Trúng sổ số à?

- Phét. Cô này có mua vé số bao giờ đâu.

- Đêm qua mày về lúc nào chúng tao không biết.

- Hơi khuya chút. Lỡ xe buýt ấy mà.

- Nào thôi, nói đi. Từ đâu ra?

Bạn bè vây lấy May. Họ tíu tít hỏi han, so sánh. Bộ váy áo của May hôm nay có vẻ sang và đắt tiền hơn bộ váy áo của cô bạn hôm nọ cho thử.

- Cái cúc nó cũng khác. Đường viền đăng ten này nữa này. Hàng Ý hàng Pháp không biết chừng. Nhiều tiền không?

- Bí mật.

Loáng thoáng đôi ba ánh mắt nghi ngờ nhưng chỉ là để bụng. Lũ con gái là vậy. Tò mò vốn tính, nói đằng sau cũng thường xuyên nhưng hỏi nhau trước mặt lại ít khi. May đoán ra chuyện này, nói ngay:

- Chúng mày sẽ không phải xấu hổ về tao đâu mà sợ. Vẹn nguyên, vẹn nguyên...

- Một đứa láu lỉnh, vặn vẹo:

- Tin được không? Hoàn toàn thơm tho, sạch sẽ?

- May đứng dậy, ưỡn ngực:

- Xin thề.

- Khám...

Cả bọn xúm vào May. Đứa ngửi tóc, đứa ngửi mồm. Có đứa còn hít hà trên áo... Một đứa vỗ vai May nói lớn:

- Công nhận. Zin trăm phần trăm. Không có mùi đàn ông nào.

- Nhỡ nó kỳ cọ sạch rồi thì sao?

- Nỡm ơi. Mày dốt thế. Cái mùi đàn ông là cái mùi khó sạch nhất khi đồng đội của mình vô tình quệt vào đấy cô em ạ.

Một cô tếu táo:

- Chả nhẽ vật nó ra khám cả cái kia.

Bạn đùa dai, đùa quá, May tím mặt. Cơn giận bùng lên:

- Chúng mày đểu nó vừa vừa chứ.

-Sao?

- Chúng mày tự hỏi nhau ấy!

- Đùa mà cũng giận à?

- Đùa đâu đùa kiểu ấy!

- Kiểu gì? Nói đi.

- Chúng mày nói thế khác nào tao vừa đi làm điếm về. Cả bọn ngớ ra rồi cùng xịu mặt. Cả lũ ân hận về kiểu đùa dai, đùa phũ của mình. Kiểu giận này như rơm cháy chóng tàn. May phải bật cười khi mấy đứa cứ lân la lại gần:

- Bỏ qua nghe May! Bỏ qua nghe...

- ...

- Bọn tao một trăm phần trăm không có ý ấy. Vui quá hoá dốt. Đùa nhiều thường là thiếu sáng suốt. Chúng mày, xếp hàng ngang, khoanh tay lại xin lỗi chị May đi nào.

Cả bọn răm rắp xếp hàng ngang rồi khoanh tay, giọng tếu táo như bầy trẻ con ở nhà mẫu giáo:

- Chúng em xin lỗi chị May ạ! Chúng em xin lỗi chị May ạ!... Xin lỗi chị May ạ!...

Vừa đúng ba lần như thế thì May bật cười:

- Thôi nào lũ quỷ. Không đùa kiểu trẻ con nữa. Hôm nay ngày nghỉ, tao chiêu đãi chúng mày bữa bún ốc. Đứa nào đi chợ cùng tao rồi về cùng làm ăn cho được nhiều... Hôm nay ngày nghỉ cho uống cả bia với nem chạo nữa...

- Hoan hô... Hoan hô...

Cả bọn vỗ tay reo to. May vui đến ứa nước mắt. Hai trăm nghìn Vự tặng hôm nào vẫn còn nguyên trong túi áo đây. May sẽ lấy ra chiêu đãi các bạn. Có thể còn kéo nhau đi hát ka-ra-ô-kê nữa. Còn chuyện bí mật kia, rồi sau sẽ có dịp nói. Việc tốt đẹp như vậy làm sao không kể cho các bạn nghe...

Từ hôm ấy, May chuyển sang một lối sống khác, vẻ chân quê của cô sinh viên miền đồi đã thành thị dần qua quan hệ, tiếp xúc với đời sống chốn phồn hoa. Một lối ngoặt như tiền định đang đợi cô phía trước mà sau này cô chẳng thể ngờ...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.