“Thật sao?” Người canh giữ nhịn không được lại hỏi thêm lần nữa.
Ánh mắt Hàn Thần Dương chuyển sang Bách Lý Hồng Trang, ở ngoài cửa còn không sao, một khi đã vào trong thì tình hình hoàn toàn khác biệt.
“Thật…”
Ngay lúc Bách Lý Hồng Trang lên tiếng, bên cạnh đột nhiên xuất hiện hai bóng người, cắt ngang lời cô.
“Thật cái gì mà thật?”
“Loại lời này mà các người cũng tin sao?”
Bách Lý Hồng Trang liếc mắt nhìn qua, phát hiện nam tử trước mắt chính là Ngao Sâm và Mịch Hạ đã bị bắt đi mấy hôm trước, trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên.
Xem ra, Ngao Sâm hẳn là đã phải trả cái giá không nhỏ mới có thể tiếp tục ở lại Thiên Chi Tháp?
Hàn Thần Dương nhìn thấy sự xuất hiện của Ngao Sâm cũng không hề ngạc nhiên: “Ngao Sâm, trả cái giá lớn như vậy mà vẫn có thể nghênh ngang xuất hiện ở đây, không biết minh chủ Viêm Minh của các người mà thấy thì sẽ nghĩ gì nhỉ?”
Vừa nhắc tới chuyện này, sắc mặt Ngao Sâm liền âm trầm đi vài phần.
Lần trước hắn bị Hàn Thần Dương chơi một vố, trực tiếp bị đuổi ra khỏi Thiên Chi Tháp.
Cho dù Viêm Minh đã giúp hắn xuất ra không ít tài nguyên, bản thân hắn cũng phải trả cái giá không nhỏ, thậm chí vì chuyện này mà bị quở trách rất lâu, nay mới vất vả lắm mới quay lại được.
Mà kẻ đầu sỏ gây nên tất cả chuyện này… lại chính là tên gia hỏa trước mắt!
“Hàn Thần Dương, ngươi cũng chỉ có mỗi bản lĩnh dùng loại thủ đoạn nhỏ nhen này để đối phó ta thôi!” Ngao Sâm lạnh giọng nói.
“Dù là mưu lớn hay mưu nhỏ, đó đều là thông minh, vẫn còn hơn khối mấy tên ngu ngốc.”
Hàn Thần Dương hoàn toàn không để tâm đến lời Ngao Sâm nói, đáp trả lại cũng không hề nhượng bộ.
Sắc mặt Ngao Sâm lạnh đi, Hàn Thần Dương luôn luôn là bộ dạng cà lơ phất phơ như thế này, dường như chuyện gì đối với cô ta cũng đều không quan trọng, cái vẻ mặt mặt dày mày dạn này khiến hắn nhìn thấy cực kỳ khó chịu!
“Không phải ngươi không biết gì về đan dược sao? Chẳng lẽ hôm nay lại muốn ở đây chơi ta một vố nữa?”
Ngao Sâm hồ nghi nhìn hai người, chuyện lần trước xảy ra vốn dĩ đã rất quỷ dị, hôm nay hai tên này xuất hiện ở đây cũng tỏ ra rất kỳ quái.
Chẳng lẽ lại là cái bẫy gì sao?
“Không có thực lực thì đừng có cố quá sức, nếu như vào trong đó, nhỡ đâu chọc giận những tiền bối kia, cái mạng nhỏ cũng chẳng còn đâu!”
Nói xong, Ngao Sâm mới nhìn sang người canh giữ trước mắt.
“Ta muốn vào trong.”
Người canh giữ hiển nhiên quen biết Ngao Sâm, sau khi nghe thấy lời này liền trực tiếp mở cửa lớn cho Ngao Sâm vào.
Mịch Hạ bên cạnh trêu chọc liếc nhìn hai người một cái, rồi mới đắc ý vênh váo đi theo Ngao Sâm vào trong.
“Mịch Hạ đang thị uy với cô đấy.” Hàn Thần Dương nói.
“…” Bách Lý Hồng Trang liếc mắt, “Đó là đang thị uy với cô đấy.”
“Chậc.” Hàn Thần Dương nhún vai, hiển nhiên chưa từng để chuyện đó trong lòng.
“Tại sao Ngao Sâm có thể vào được?” Bách Lý Hồng Trang không nhịn được hỏi.
“Cái này thì cô không biết rồi.” Hàn Thần Dương nói, “Tên Ngao Sâm này tuy rằng chỗ nào cũng kém hơn ta, nhưng thuật luyện đan của hắn không tệ, mấy năm trước đã được một vị tiền bối coi trọng và thu làm đệ tử.”
“Vị tiền bối này chính là Luyện dược sư Tiêu Uy sống ở ba mươi tầng trên, hắn đã từng theo Luyện dược sư Tiêu Uy tham gia mấy lần Đan dược đại triển rồi.”
“Nhớ hồi hắn mới được thu làm đệ tử, đã vì chuyện này mà phách lối một thời gian dài, hiện tại những luyện dược sư ở ba mươi tầng trên này chắc cũng có không ít người biết hắn.”
Bách Lý Hồng Trang có chút kinh ngạc: “Hắn vậy mà lại có một chỗ dựa như thế này?”
“Đúng vậy.” Hàn Thần Dương thở dài, “Ta thấy Luyện dược sư Tiêu Uy cái gì cũng tốt, chỉ là nhãn quang có chút không tốt, cô thấy sao?”
Bách Lý Hồng Trang: “…”