“Hàn Thần Dương, ngươi lại dám chơi ta một vố!”
Ngao Sâm sau khi hiểu rõ ngọn ngành sự việc thì vô cùng phẫn nộ, giơ tay liền đánh về phía Hàn Thần Dương.
Việc này hắn suy nghĩ rất lâu vẫn không hiểu rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, không ngờ mấu chốt lại chính là ở đây!
Hàn Thần Dương một tay chặn đòn tấn công của Ngao Sâm, ý cười trên mặt lại càng thêm đậm.
“Binh bất yếm trá, ta chơi ngươi một vố thì đã sao?”
Mịch Hạ rõ ràng cũng không ngờ tới tình huống sẽ như thế này, lúc vừa nghe tin này nàng quả thực có chút hoang mang, cũng do dự một lúc.
Nhưng nghĩ kỹ lại, địa vị của Ngao Sâm trong Diễm Minh không hề thấp, bản thân lại có thực lực.
Nếu hôm nay nàng không tới, vậy thì giữa nàng và Ngao Sâm hoàn toàn không còn hy vọng nữa, cho dù nàng có tiếp tục ở lại Thiên Chi Tháp, e là cũng chẳng có ai đối đãi chân thành với nàng.
Nhưng nếu nàng bằng lòng hy sinh như vậy vì Ngao Sâm, nàng tin Ngao Sâm nhất định sẽ tin tưởng nàng.
Ngay cả khi thật sự rời khỏi nơi này, thì ở lại Diễm Minh cũng là một lựa chọn không tồi.
“Ngươi thực sự thích Hàn Thần Dương?”
Trong giọng nói của Mịch Hạ lộ ra một tia thăm dò, dường như có chút không dám tin.
“Không đúng... hắn thực sự thích ngươi?”
Bách Lý Hồng Trang khẽ nhướn mày liễu, nhìn nữ tử trước mắt, chỉ cảm thấy mọi chuyện chắc hẳn không đơn giản như vậy.
“Việc này dường như không liên quan gì đến ngươi.”
Vẻ tò mò trong mắt Mịch Hạ lập tức tan biến, hóa thành sự không vui.
“Hàn Thần Dương không thể nào để mắt tới ngươi, ngươi chẳng qua chỉ là món đồ chơi bị hắn lợi dụng mà thôi.”
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang khẽ cười một tiếng, “Hắn đã có thể để mắt tới ngươi, chẳng lẽ lại không thể để mắt tới ta?”
Câu nói này có thể nói là không chút khách khí, Mịch Hạ trực tiếp bị câu này chặn họng không nói nên lời, chỉ giận dữ trừng mắt nhìn nàng, nhưng lại không hề ra tay.
Dù sao thì thực lực của nàng không thể nào là đối thủ của tu luyện giả tầng năm mươi chín.
Nếu chọn ra tay vào lúc này, thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Chỉ là, Bách Lý Hồng Trang lại cảm thấy thái độ này của Mịch Hạ có chút không đúng lắm.
Nàng ta quá khẳng định... khẳng định Hàn Thần Dương không thể nào để mắt tới nàng.
Nhưng bây giờ rõ ràng thứ hạng của nàng còn cao hơn Hàn Thần Dương, chẳng lẽ chỉ vì Dạ Cung?
Thực lực của Dạ Cung và Diễm Minh ngang tài ngang sức, cho nên bao năm qua sự cạnh tranh giữa hai bên mới kịch liệt như vậy, rốt cuộc là chỗ nào không đúng?
Bách Lý Hồng Trang rơi vào trầm tư, xem ra trong chuyện này hẳn còn có một số việc nàng không biết, Mịch Hạ biết không ít chuyện đấy...
Bên cạnh, Hàn Thần Dương và Ngao Sâm đánh nhau kịch liệt, Bách Lý Hồng Trang thì lặng lẽ đứng một bên, hoàn toàn không có ý muốn ra tay.
“Chủ nhân, người không giúp sao?”
Tiểu Hắc nhìn bộ dạng không chút lay động của chủ nhân nhà mình, không khỏi nghi hoặc hỏi.
“Không cần giúp, dù sao bọn họ cũng không phân thắng bại được.”
Tiểu Hắc: “???”
Nó quay mắt nhìn kỹ lại, quả nhiên thực lực hai người ngang ngửa nhau, trận giao thủ này cũng không phân định được ai thắng ai thua...
“Ta không động thủ, ngược lại còn giúp được nhiều hơn một chút.”
Tiểu Hắc lúc này mới chú ý tới những người bên cạnh Ngao Sâm đang chằm chằm nhìn chủ nhân nhà mình, đã chuẩn bị tư thế phòng thủ.
Mấy người bọn họ tuy cũng ở tầng năm mươi chín, nhưng người ở tầng năm mươi chín đông như vậy, khoảng cách giữa thứ hạng của họ với người đứng đầu chắc chắn không nhỏ.
Bọn họ không động thủ, Lam Y Huyên chưa chắc đã động thủ, nhưng một khi bọn họ ra tay, thì Lam Y Huyên cũng không thể ngồi yên không quan tâm.
Cân nhắc kỹ lưỡng thực lực giữa bọn họ và Lam Y Huyên, vẫn cảm thấy không ra tay thì tốt hơn...