“Nếu ngươi không muốn đi theo ta, có thể chọn rời đi, ta sẽ không ra tay với ngươi.”
Bách Lý Hồng Trang khẽ mỉm cười, nàng cảm thấy người tên Thúc Kỳ này khá thú vị.
Trong tình huống đó mà có thể vô thức chắn trước mặt mình, chắc hẳn là rất giống muội muội của hắn, nếu không cũng không thể nào làm ra chuyện lỗ mãng như vậy.
Nghe thấy lời này, Thúc Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm.
“Lam cô nương, ta không muốn rời khỏi đây. Ta làm việc trong thành chủ phủ cũng không lâu, lần này tới đây cũng không muốn rời đi, tất cả những chuyện đó đối với ta mà nói thật sự chẳng là gì cả.”
Thúc Kỳ nghiêm túc giải thích, thật ra thái độ của hắn đối với việc này vốn đã bày tỏ từ trước rồi.
“Vậy thì tốt.” Bách Lý Hồng Trang nói.
Cho đến khi xác định Bách Lý Hồng Trang không hề vì chuyện này mà có bất kỳ thành kiến nào với mình, Thúc Kỳ mới hoàn toàn trút được gánh nặng trong lòng.
“Ta thật không ngờ lại trùng hợp đến vậy, cô nương mà Trúc An bắt về trước đó lại chính là ngươi?”
Thúc Kỳ hơi khó hiểu, “Với thực lực của ngươi, sao có thể bị bắt về được chứ?”
“Nếu không bị bắt về, sao có thể tiện tay cướp sạch kho báu của thành chủ?” Bách Lý Hồng Trang cười nhẹ.
Thúc Kỳ ngẩn người, lập tức hiểu ra ngay.
Thì ra Lam cô nương căn bản là thuận nước đẩy thuyền đi một chuyến đến thành chủ phủ, hoàn toàn xem thành chủ phủ như hậu hoa viên nhà mình, tùy ý dạo một vòng, sau đó mang theo chút đồ đạc rời đi.
Khổ cho thành chủ còn phái người đi khắp nơi tìm nàng, tìm không thấy thì thôi, nếu thực sự tìm được, thì thành chủ phủ kia mới gọi là xong đời thật sự.
“Cô nương, vậy chẳng phải ngươi quen biết Nhung Hoành sao?”
Biểu cảm của Thúc Kỳ thay đổi, hắn nhớ rất rõ chuyện này, nghe đồn Lam cô nương chính là xuất hiện cùng với Nhung Hoành.
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, “Ngươi quen biết hắn?”
“Ta quen chứ!” Thúc Kỳ gật đầu, “Ta và Nhung Hoành cũng coi như có chút giao tình, không giấu gì cô nương, ta thật ra biết hắn rất hận Trúc An, chỉ là vẫn luôn không tìm được cơ hội. Không ngờ lần này Lam cô nương ra tay, lại giúp Nhung Hoành giải quyết được nan đề lớn nhất.”
Trong mắt Bách Lý Hồng Trang thoáng qua vẻ ngạc nhiên, nàng đúng là không ngờ Thúc Kỳ ngay cả chuyện này cũng biết, vậy nghĩa là hắn thật sự quen biết Nhung Hoành. Nếu không, không thể nào biết được tình hình như vậy mà vẫn không đem nói cho thành chủ.
“Nói như vậy, chúng ta thật sự là có duyên.”
Thúc Kỳ cười hì hì, “Từ sau khi chuyện đó xảy ra, Nhung Hoành giống như bốc hơi khỏi nhân gian vậy, cả Kinh Hác Thành đều không tìm thấy dấu vết của hắn. Lam cô nương, ngươi có biết Nhung Hoành đã đi đâu không?”
“Hắn hiện tại đang ở một nơi có thể yên tâm tu luyện, không cần lo lắng sẽ có người gây bất lợi cho hắn, nhưng nếu ngươi muốn gặp lại hắn, thì e là không dễ dàng đâu.”
Nghe vậy, Thúc Kỳ hơi sững người, trong mắt liền hiện lên một tia hâm mộ.
Nhìn tình hình này, rõ ràng là vị cô nương này đã sắp xếp cho Nhung Hoành một nơi vô cùng an toàn.
Có cường giả như vậy che chở, lại có thể yên tâm tu luyện, thì đúng là một bước lên mây rồi!
“Chỉ cần hắn bình an vô sự là được, lần này ta đến Châu Lệ chủ thành xông xáo cũng là buộc mạng mình trên thắt lưng, không biết còn có thể quay về được hay không.”
Ngay khi Thúc Kỳ vừa dứt lời, ngoài cửa sổ bỗng truyền đến một chút động tĩnh.
Trong chớp mắt, ánh mắt của cả hai đều có sự thay đổi.
“Có người đến!”
Sắc mặt Thúc Kỳ thay đổi, vội vàng nhìn qua.
Quả nhiên, có người đang cố gắng nhảy thẳng vào từ cửa sổ này.
“Là người của Diễm Minh đến rồi!” Thúc Kỳ vội nói.