Thúc Kỳ không khỏi ngẩn ra, nghi hoặc nhìn nữ tử trước mắt. Ý tứ này cậu ta không phải không hiểu, chỉ là có chút không dám tin mà thôi.
"Nếu ta không phải thực lực không đủ, lại không còn cách nào khác, thì cũng sẽ không làm như vậy."
Trước kia đối mặt với Cừu Lỗi, cậu ta vốn chẳng hề có chút hảo cảm nào với gã đó.
Chẳng qua, đó là người duy nhất cậu ta gặp được từ Châu Lệ chủ thành, lại chịu để ý tới cậu, không nghi ngờ gì chính là lựa chọn tốt nhất.
Cậu ta ngoại trừ cố hết sức làm gã vui vẻ để bản thân có chỗ đứng chân tại Châu Lệ chủ thành, căn bản không còn lựa chọn nào khác.
"Hiện tại đã có cách khác rồi." Bách Lý Hồng Trang nói.
"Tốc độ của Viêm Minh chắc sẽ không chậm, Mông Ô vừa chết, tin tức này sẽ lập tức truyền về."
"Nói không chừng bây giờ bọn họ đã nhận được tin, đã phái người đến rồi." Bách Lý Hồng Trang nói.
Sắc mặt Thúc Kỳ biến đổi: "Vậy phải làm sao đây? Thích Tam Nương có bảo vệ chúng ta không?"
"Không đâu." Bách Lý Hồng Trang khẳng định.
"Chúng ta dù sao cũng đang ở trong tửu lâu của bà ta, bà ta không bảo vệ chúng ta sao?"
"Mông Ô chẳng phải cũng đang ăn cơm trong tửu lâu của bà ta đó sao? Ngươi xem bà ta có bảo vệ hắn không?"
Bách Lý Hồng Trang khẽ cười một tiếng, thái độ trước đó của Thích Tam Nương đã thể hiện rất rõ ràng rồi.
Không ra tay bảo vệ Mông Ô, nói cách khác, khi bọn họ gặp nguy hiểm, Thích Tam Nương cũng sẽ không ra tay, bà ta đã hoàn toàn tách mình ra khỏi chuyện này rồi.
"Vậy sao ngươi còn có thể bình tĩnh như thế? Ngươi không sợ bọn họ tìm đến gây phiền phức à?"
Thúc Kỳ thiếu chút nữa là phát điên, cô nương trước mắt này thực sự là không theo lẽ thường nha!
Chuyện đã nước đến chân rồi, sao trong mắt cô nàng vẫn giống như không có chuyện gì to tát vậy?
"Nơi chúng ta ở cách Thiên Chi Tháp một khoảng cách nhất định, nếu giờ phút này đi tới, rất có khả năng còn chưa đến được Thiên Chi Tháp đã bị người của bọn chúng đuổi kịp rồi."
"Ở bên ngoài tửu lâu, chúng ta hoàn toàn xa lạ với mọi thứ, còn bọn chúng lại rất rõ địa hình."
"Một khi giao thủ, bất lợi của chúng ta sẽ rất rõ ràng."
Bách Lý Hồng Trang dừng một chút, lại nói: "Mà ở trong tửu lâu này, bọn chúng dù có phá cửa xông vào, số lượng người cũng có hạn."
"Hai lựa chọn, ngươi chọn cái nào?"
Thúc Kỳ ngẩn ra, lúc này mới hiểu được thâm ý của nàng, không khỏi nói: "Ta chọn ở lại nơi này."
"Tuy nhiên, bọn họ đã biết ngươi giết Mông Ô, nhất định cũng hiểu rõ thực lực của ngươi, người phái đến lần này e rằng thực lực sẽ càng mạnh hơn, ngươi có tự tin không?"
Thúc Kỳ cẩn thận đánh giá Bách Lý Hồng Trang một phen, lúc này mới nhịn không được hỏi: "Lam cô nương, tại hạ có thể mạo muội hỏi một câu, thực lực của ngươi là gì không?"
"Cửu phẩm đỉnh phong." Bách Lý Hồng Trang nói.
Nghe vậy, Thúc Kỳ không khỏi trừng lớn mắt. Trước đó cậu ta chỉ biết thực lực của Bách Lý Hồng Trang rất mạnh, cho đến giờ phút này biết được thực lực chân chính của nàng, mới hiểu tại sao nàng lại bình tĩnh như vậy.
"Cửu phẩm? Còn là đỉnh phong?"
Thúc Kỳ nuốt một ngụm nước bọt. Trong mắt những người như bọn họ, cửu phẩm cảnh đã là cao thủ đỉnh cao rồi.
Nhưng ở Châu Lệ chủ thành lại không giống vậy, cửu phẩm cảnh ở đây không được tính là cao thủ thực sự, bởi vì giữa cửu phẩm sơ đoạn và cao đoạn có sự chênh lệch vô cùng to lớn.
Ở đây, trở thành cao thủ cửu phẩm sơ đoạn không khó, nhưng muốn trở thành cường giả cửu phẩm cao đoạn, đó mới là một con hào khó lòng vượt qua.
Còn về phần đỉnh phong... cậu ta thậm chí còn không dám nghĩ tới.
Cậu ta hoàn toàn không ngờ tới cô nương trước mắt này chính là cửu phẩm cảnh đỉnh phong trong truyền thuyết?
Cường giả đỉnh phong nha!
Vậy còn sợ cái gì nữa?
Trừ phi đối phương cũng phái ra cường giả đỉnh phong, bằng không chẳng phải dễ như trở bàn tay là giải quyết xong rồi sao?