"Ta nghe nói mấy vị tông sư đều có ý định thu bọn họ làm đồ đệ, chỉ tiếc thực lực của bọn họ quá mạnh, căn bản là không cần thiết."
"Đúng vậy, ta thấy không phải bọn họ bái sư, nói không chừng chẳng bao lâu nữa sẽ có người phải bái bọn họ làm thầy đấy."
Trên mặt Lê Hạo và Khâu Hạo tràn đầy vẻ tán thưởng, những lời nói ra nghe như xuất phát từ tận đáy lòng.
Dáng vẻ khoa trương đầy ngưỡng mộ đó đã thu hút không ít sự chú ý, khiến cho nhiều trận pháp sư khác không khỏi nhíu mày.
Mọi người đều là những trận pháp sư thiên tài đến từ các châu khác nhau, không ai chịu thừa nhận trận thuật của mình lại thua kém đối phương.
Tuy rằng trước đó có nghe đồn Hội trưởng Công hội trận pháp sư Minh Diệu Thành lần này định giới thiệu hai người trẻ tuổi khá ưu tú cho mọi người biết, bởi vì họ đã nắm giữ được phương pháp sửa chữa một trong số các loại trận pháp.
Ban đầu họ cũng khá mong đợi, nhưng sau khi nghe cuộc trò chuyện của hai vị trận pháp sư kia, thái độ của mọi người cũng không khỏi thay đổi.
"Như vậy thì hơi quá ngạo mạn rồi, cũng chỉ là hai kẻ vô danh tiểu tốt, dù có biểu hiện xuất sắc đến đâu, thì làm sao có thể ngang hàng với tông sư?"
"Lời đồn mà các ngươi truyền đi quá phóng đại rồi, thật là khoác lác."
Tuy nhiên, Lê Hạo và Khâu Hạo lại tỏ vẻ rất nghiêm túc, giống như những người hâm mộ cuồng nhiệt của Đế Bắc Thần, ra sức biện bạch.
"Các người không hiểu bọn họ nên mới nói vậy thôi. Tin tức này trong công hội chúng ta đã lan truyền từ lâu rồi, đợi sau khi bọn họ đến nơi, các người sẽ hiểu bọn họ ưu tú đến mức nào."
Nghe thấy những lời này, nam tử bên cạnh không nhịn được mà cười nhạo lên tiếng.
"Trước đây nghe nói Kim tông sư ở Minh Diệu Thành của các ngươi có trình độ trận thuật cực cao nên lần này mới mộ danh mà đến, không ngờ các ngươi lại thích phô trương đến vậy, thật khiến người ta thất vọng."
"Ngươi nói chuyện kiểu gì vậy? Những gì chúng ta nói đều là sự thật, căn bản không phải phô trương!" Khâu Hạo nhấn mạnh.
Nam tử kia cười lạnh một tiếng: "Ta từ trước đến nay chưa từng nghe nói đến trận pháp sư nào lợi hại như các ngươi mô tả cả, khoác lác cũng vừa phải thôi, hy vọng lát nữa khi bọn họ đến sẽ không khiến chúng ta thất vọng."
"Đúng vậy, thổi phồng danh tiếng thế kia mà cũng dám nói, không sợ thổi quá đà rồi bể sao."
Mọi người lắc đầu ngao ngán, đối với Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang – hai người còn chưa xuất hiện – đã tràn đầy ác cảm.
Chỉ cần nhìn vào lời lẽ của hai kẻ trước mắt này, liền có thể tưởng tượng ra hai người trẻ tuổi kia ngày thường ngạo mạn và phô trương đến mức nào.
Thiên Hành Châu vốn là nơi tập trung nhiều người mới, không có nội hàm như các châu khác, xem ra giờ phút này còn phù hoa hơn so với tưởng tượng của mọi người.
Khâu Hạo và Lê Hạo nhìn vẻ bất bình và giận dữ trên khuôn mặt mọi người, trong mắt cũng dần lan tỏa ý cười đắc thắng.
Chỉ cần những lời đồn thổi này cũng đủ khiến Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang không còn đường lui. Lát nữa e rằng chẳng cần bọn họ ra mặt thì cũng sẽ có người chủ động gây khó dễ cho hai người kia.
Đến lúc đó, một khi bọn họ biểu hiện sai sót, sẽ bị tất cả mọi người truy vấn không buông.
Muốn nhân cơ hội này tạo danh tiếng trong giới trận pháp là điều không thể, nói không chừng còn rơi vào cảnh bị người người châm chọc giễu cợt...
Đến lúc đó đừng nói là muốn đứng vững gót chân, sợ rằng ngay cả một chỗ đặt chân cũng khó.
Bách Lý Hồng Trang và hai người còn lại hoàn toàn không biết rằng bản thân dù chưa xuất hiện, nhưng đã nổi danh tại Công hội trận pháp sư, và có biết bao người đang chờ đợi sự xuất hiện của họ.
Theo bước chân đi tới, cuối cùng họ cũng nhìn thấy Công hội trận pháp sư ở ngay phía trước.
"Hóa ra phía trước chính là nơi đó." Trên mặt Chung Ly Mục và những người khác lộ ra nụ cười. Nơi này hắn cũng từng ghé qua trước đó, chỉ là chưa từng đi sâu vào trong nên không biết Công hội trận pháp sư lại tọa lạc ở ngay đây.