Bách Lý Hồng Trang chậm rãi đi tới, dừng bước không xa nơi Mặc Vân Giao đang ngồi, sau đó cũng ngồi xuống đất.
Khi Mặc Vân Giao chú ý tới Bách Lý Hồng Trang đã đến, đôi mắt vốn không chút gợn sóng kia mới khẽ dao động đôi chút.
“Vân Giao, huynh vẫn ổn chứ?” Bách Lý Hồng Trang từ tốn hỏi.
Mặc Vân Giao quay đầu, nhìn chằm chằm Bách Lý Hồng Trang một hồi lâu, đáy mắt hiện lên vẻ phức tạp.
“Có phải nàng đã biết được chuyện gì đó rồi không?”
Hiện tại, điều duy nhất hắn có thể khẳng định là Bắc Thần đã khôi phục lại một phần ký ức, nhưng với Hồng Trang, hắn không thể chắc chắn.
Chỉ là, thực lực của Hồng Trang lần này đột nhiên tăng tiến nhiều như vậy, có lẽ cũng là vì phong ấn đã được giải khai.
Đáy mắt Bách Lý Hồng Trang xẹt qua một tia do dự, đoạn gật đầu: “Ta biết cũng không nhiều, chỉ biết các huynh kiếp trước là huynh đệ, hơn nữa vì một số chuyện mà xảy ra xung đột.”
Ánh mắt Mặc Vân Giao hơi ngưng lại, chỉ qua phản ứng hiện tại của Hồng Trang, hắn đã biết nàng vẫn chưa khôi phục ký ức.
Nếu như nàng đã khôi phục ký ức, chắc hẳn sẽ không phải thái độ này.
“Hắn nói cho nàng biết như vậy sao?” Khóe môi Mặc Vân Giao nhếch lên một độ cong, nhưng đáy mắt lại không hề có chút ý cười nào, “Vậy hắn có nói cho nàng biết, hắn rốt cuộc đã cướp đi thứ gì từ tay ta không?”
Bách Lý Hồng Trang hơi sững lại, gương mặt góc cạnh sắc sảo của nam tử lúc này không dưng lại nhuốm một tầng sát khí, khác hẳn với vẻ lạnh nhạt thường ngày. Lúc này, hắn giống như vừa mất đi thứ mình yêu quý nhất, vẻ phẫn nộ và đau khổ ấy hiện rõ mồn một.
Nàng rất ít khi thấy Vân Giao như vậy, nhưng vào khoảnh khắc này, nàng cảm thấy một sự chấn động chưa từng có.
Xem ra, thứ Bắc Thần cướp đi quả thật vô cùng quan trọng đối với Vân Giao.
“Vân Giao, chuyện năm đó của các huynh, ta cũng không rõ lắm.” Giọng Bách Lý Hồng Trang dịu dàng như nước chảy róc rách, mang theo sức mạnh an ủi lòng người, “Nay đã trôi qua nhiều năm như vậy, có lẽ hiện tại mọi thứ đã khác rồi.”
“Ta hiểu chuyện này không xảy ra với ta, ta cũng không có lập trường để mong huynh buông bỏ.”
“Ta chỉ hy vọng, huynh có thể nghĩ thoáng hơn, đừng quá làm khó bản thân mình.”
Chuyện năm xưa đã không cách nào truy cứu, mà hiện tại bọn họ đều đã có được một kiếp sống mới, rất nhiều chuyện đã trở nên hoàn toàn khác biệt.
Tâm cảnh con người thường sẽ thay đổi theo thời gian, những chuyện năm đó cảm thấy vô cùng quan trọng, bây giờ có lẽ đã chẳng còn quan trọng đến thế nữa.
“Hiện tại không giống như vậy…”
Mặc Vân Giao lặp lại lời Bách Lý Hồng Trang vừa nói, đột nhiên, đôi con ngươi đen láy thâm sâu của hắn lóe lên một tia sáng.
Hắn đột ngột vươn tay nắm lấy cánh tay Bách Lý Hồng Trang, nhìn chằm chằm nàng hỏi: “Hồng Trang, nếu như ta gặp nàng trước Bắc Thần, quyết định của nàng liệu có thay đổi không?”
Nếu như, hắn có thể gặp nàng sớm hơn một chút.
Nếu như, hắn có thể sớm bày tỏ tâm ý, ở bên cạnh nàng.
Vậy thì… kết cục của tất cả chuyện này liệu có khác đi không?
Có lẽ, người đang ở bên cạnh Hồng Trang lúc này chính là hắn.
Chỉ tiếc là, hắn luôn bỏ lỡ, dù là kiếp trước hay kiếp này, hắn luôn phạm phải sai lầm như vậy.
Hành động đột ngột của Mặc Vân Giao nằm ngoài dự liệu của Bách Lý Hồng Trang. Trong đôi mắt kia chứa đựng quá nhiều sự khẩn thiết, khiến lòng người không khỏi dấy lên vài phần không đành lòng.
Từ khi quen biết đến nay, Vân Giao gần như chưa bao giờ hỏi nàng vấn đề này một cách mạnh mẽ như vậy.
Hắn giống như một vị quân tử khiêm nhường, vẫn luôn không gây ra cho nàng quá nhiều phiền toái, nhưng cũng chính vì vậy, trong lòng nàng mới càng thêm nợ hắn.