Ban đầu chính là gia gia dạy họ trận pháp, chỉ là từ khi tới Tiên Vực, hắn dồn nhiều sự chú ý vào tu luyện hơn, nên không bỏ ra quá nhiều tinh lực để nghiên cứu trận pháp.
Vốn dĩ hắn cho rằng mọi người đều giống hắn, cho đến tận bây giờ, hắn mới hiểu ra rằng thực ra chỉ có một mình hắn là như vậy...
“Các người làm thế nào để vừa tăng tu vi nhanh như vậy mà vẫn nghiên cứu trận thuật được?”
Chung Ly Mục sắc mặt phức tạp, vốn dĩ hắn cảm thấy mình cũng coi như là một thiên tài, thế nhưng hiện tại, quả thực ở cùng một chỗ càng lâu, hắn lại càng thấy bị đả kích.
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang không khỏi nhìn Đế Bắc Thần một cái, tính ra thì họ cũng coi như là đi đường tắt.
Dù sao, hiện tại Bắc Thần căn bản không cần tốn quá nhiều thời gian để nghiên cứu, chỉ riêng việc khôi phục ký ức đã đủ để trận thuật của hắn nâng lên mấy tầng cấp...
“Chung Ly, Bắc Thần ở phương diện trận thuật vốn dĩ luôn có thiên phú rất cao, chỉ điểm một chút là thông suốt.” Bách Lý Hồng Trang an ủi, “Lúc trước Bắc Thần còn nhận được truyền thừa của một vị đại sư, cho nên tiến bộ về trận pháp mới nhanh như vậy.”
Trong lòng Chung Ly Mục lúc này mới dễ chịu hơn một chút, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu, chênh lệch như vậy thật sự là đả kích người khác.
Tuy nhiên, suy nghĩ của hắn vốn dĩ rất đơn giản, chịu đả kích cũng chỉ là trong chốc lát, rất nhanh đã khôi phục như thường.
“Ta thấy như vậy cũng tốt, khỏi để tên kia kiêu ngạo.” Trong mắt Chung Ly Mục lộ vẻ hưng phấn, “Các người nhất định phải cố gắng, tuyệt đối không được để tên đó đánh bại.”
“Yên tâm đi.” Đế Bắc Thần đáp.
Ánh mắt Đông Môn Hân đảo quanh một vòng, Kim tông sư nói có thể tìm một người giúp đỡ, kẻ bên cạnh hắn tuy rằng được, nhưng trình độ trận thuật cũng không coi là mạnh.
Giờ đây hắn đã không dám khinh thường hai người Đế Bắc Thần nữa, nên người giúp đỡ này đương nhiên cũng không thể tùy tiện chọn lựa.
Suy đi tính lại, ánh mắt Đông Môn Hân cuối cùng dừng lại trên người Liên Thù Huệ.
Tuy ngày thường hắn nhìn người phụ nữ này không mấy thuận mắt, nhưng không thể không thừa nhận, người phụ nữ này vẫn có chút bản lĩnh.
Hai người họ liên thủ, trình độ tất nhiên sẽ mạnh hơn nhiều so với việc đi tìm người khác.
“Liên Thù Huệ, cô có dám cùng ta lập đội không?” Đông Môn Hân hỏi.
Nghe thấy lời của Đông Môn Hân, Liên Thù Huệ cũng có chút kinh ngạc, hai người họ vốn không hợp nhau, không ngờ tên này lại mời cô giúp đỡ.
Chân mày hơi nhíu lại, Liên Thù Huệ rơi vào do dự.
Lúc này, giọng nói cười nhạt của Dương tông sư lại vang lên: “Thù Huệ, nếu Đông Môn Hân đã mời con, con thử cùng cậu ta một lần cũng tốt, coi như là luyện tập.”
Liên Thù Huệ nhìn Dương tông sư đang cổ vũ mình, sau đó gật đầu: “Vâng.”
Cô hiểu ý của sư phụ, thử thách như vậy thực chất đối với bản thân mà nói có tác dụng nâng cao rất tốt.
Bất luận kết quả cuối cùng tốt hay không, chỉ cần có thể tự mình thử tu bổ kết giới, có lẽ sẽ cảm nhận được nhiều thứ hơn, có lẽ sẽ có ích không nhỏ cho thuật luyện đan.
Đông Môn Hân thấy Liên Thù Huệ đồng ý, nhất thời cũng thở phào nhẹ nhõm, nỗi bất an trong lòng tiêu tan đi vài phần.
“Được, chúng ta bắt đầu thôi!”
Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần sau khi bắt đầu không vội vã bắt tay vào chế tạo trận pháp, mà là cẩn thận quan sát kết giới trước mắt.
Cảm giác này giống như trong kết giới khổng lồ có một cái lỗ thủng rất sâu, muốn tu sửa triệt để, thì phải nhìn từ tầng bên trong cùng.
Hiểu rõ kết cấu trận pháp xung quanh, phán đoán chủng loại và kích thước trận pháp cần lấp đầy, còn phải chú ý đến tình hình dung nhập xung quanh, tuyệt đối không được xảy ra bất kỳ sai sót nào.