Trước kia, quan hệ của Lý Diệu Thái và Điền Thanh vô cùng tốt, chỉ là kể từ sau khi Lý Diệu Thái tử trận, Điền Thanh liền từ bỏ giao lưu thi đấu.
Từ sau khi đó, nàng cũng không gặp lại Điền Thanh mấy lần.
Tuy nhiên, lúc trước từ thủ đoạn hạ độc của Điền Thanh, nàng đã phát hiện ra manh mối của Hoa La.
Ngày bắt đầu bái sư Hoa bà bà, nàng đã từng hứa rằng nếu tìm được Hoa La, nhất định sẽ giúp Hoa bà bà báo thù.
Chỉ là, sau đó sự việc quá nhiều, chuyện này liền bị trì hoãn.
Dù sao, thực lực lúc trước cũng chưa đủ, lại phải đối mặt với sự uy hiếp của Lý gia, đó không phải là thời cơ tốt nhất để tìm Điền Thanh.
Hiện nay thực lực của nàng đã khác xưa, nếu như lại gặp được Điền Thanh, biết đâu có thể thuận theo manh mối mà tìm ra tung tích của Hoa La.
Nghe vậy, Ôn Tử Nhiên và những người khác nhìn nhau, ngược lại không có ấn tượng gì.
“Vừa rồi chúng ta tới đây chỉ gặp được Lãnh Vân Hàn và bọn họ, tuy nhiên ta nghe nói lần này gặp không ít tu luyện giả của Thiên Tinh Học Viện, có lẽ Điền Thanh nằm trong số đó cũng không chừng.” Bách Lý Ngôn Triệt nói.
Ôn Tử Nhiên khẽ gật đầu, “Tên Điền Thanh đó luôn không hợp với chúng ta, cho dù hắn thực sự tới, thì cũng không thể nào chào hỏi chúng ta đâu.”
Đế Bắc Thần đương nhiên biết ý nghĩ của Bách Lý Hồng Trang, nói: “Chúng ta trở về xem thử.”
“Được.”
Khi mọi người quay lại chỗ đóng quân liền nhìn thấy Lãnh Vân Hàn hai người đang đợi, thấy họ xuất hiện, trong mắt Lãnh Vân Hàn hai người cũng dâng lên một tia vui mừng.
“Lại gặp mặt rồi.” Lãnh Vân Hàn nói.
Đế Bắc Thần gật đầu, “Không ngờ lần tái ngộ lại là ở tình cảnh như vậy.”
Trước kia họ từng hẹn ước sẽ gặp lại trong chiến trường yêu vật, cùng nhau săn giết yêu thực yêu vật, có lẽ còn có thể so tài một phen.
Chẳng ngờ, họ gặp nhau nhanh như vậy, lại là lúc chiến trường yêu vật xảy ra biến động lớn thế này.
“Các ngươi quả thật là phúc lớn mạng lớn, lúc trước ta nghe nói người của Lý gia và Công Tôn gia đều đi truy sát các ngươi còn thay các ngươi đổ mồ hôi hột.”
“Thiên la địa võng như thế mà vẫn có thể chạy thoát, các ngươi thật là lợi hại.”
Lôi Hạo vẫn dáng vẻ thân thiết như cũ, vừa mở miệng đã nói đến chuyện hắn quan tâm nhất.
Lúc trước khi tin tức này truyền về, sự chấn động của Thiên Tinh Học Viện không hề nhỏ hơn Minh Diệu Học Viện.
Hai đại gia tộc phái nhiều cao thủ như vậy, bất cứ ai cũng hiểu đây là cục diện chắc chắn phải chết, lúc đó hắn không nhịn được mà thở dài, khó khăn lắm mới gặp được đối thủ lợi hại như vậy, không tránh khỏi có chút tiếc tài.
Sau đó khi biết những tên này vẫn còn sống, hắn chỉ có thể nói có lẽ là "tai họa để lại ngàn năm", nếu không thì ai mà nghĩ thông suốt được trong tình huống đó làm sao mà rời đi được?
Quan trọng nhất là, những tên này gần như chẳng tổn thất gì, toàn bộ đều rời đi...
“Đa tạ đã quan tâm.” Bách Lý Hồng Trang có chút bất đắc dĩ nói.
“Ta nghe nói thực lực gần đây của các ngươi có tăng tiến, bây giờ đã nâng cao tới cảnh giới nào rồi?” Lôi Hạo lập tức trở nên hứng thú, hắn so với lúc trước cũng có chút tăng tiến.
Tốc độ như vậy với tu vi hiện tại của hắn đã coi như là không dễ dàng gì rồi.
Lãnh Vân Hàn bất lực nhìn Lôi Hạo, tên này dạo gần đây cứ gặp ai cũng khoe khoang.
“Ta không có tăng tiến quá lớn, sắp đến lục phẩm rồi.” Đế Bắc Thần nói.
Lôi Hạo: “...”
“Hồng Trang tăng tiến lớn hơn.”
“Bách Lý cô nương, ngươi đột phá tới cảnh giới nào rồi?” Lôi Hạo không muốn nói chuyện với Đế Bắc Thần nữa, tên này cứ thản nhiên nhẹ nhàng là có thể làm người khác tức chết.
Bách Lý Hồng Trang: “Ta bây giờ là ngũ phẩm cảnh.”
“Thật hay giả vậy? Ta nhớ lúc trước ngươi mới chỉ tam phẩm cảnh, nhanh vậy đã ngũ phẩm cảnh rồi?”
“Hồng Trang cách lục phẩm cảnh cũng không xa đâu.” Ôn Tử Nhiên bồi thêm một câu.