“Đừng khóc, cười một cái đi!”
Gã đại hán tóc đỏ một tay cầm Phược Long Tác đã gỡ ra, một tay ôm lấy nữ tử áo vàng, cười nói: “Đừng khóc, đừng khóc nữa, bao nhiêu năm trôi qua rồi, ngươi và ta vẫn còn tồn tại trên đời, chưa từng ngã xuống, đã là chuyện may mắn vô cùng, ngươi nên vui lên mới phải.”
Nữ tử áo vàng nghe vậy, khóc càng dữ dội hơn.
Ba ngàn năm trước, trên đỉnh núi Lôi Công Lĩnh ở Nam Hoang, lần đầu gặp Ngũ gia, câu đầu tiên Ngũ gia nói với nữ tử áo vàng chính là “Đừng sợ, cười một cái đi!”
Mà nay nữ tử áo vàng lại nghe được Ngũ gia nói câu này một lần nữa, vậy mà đã là ba ngàn năm sau, tâm cảnh này, thật sự khó mà diễn tả.
Nàng nức nở khóc một hồi lâu mới ngừng tiếng bi thương, hành lễ với Dương Dịch đang đứng bên cạnh: “Tam thái tử, Ngũ ca đã nói cho ta biết chuyện của người, nếu không nhờ Thái sư ra tay cứu giúp, e rằng tới nay Ngũ ca vẫn còn chịu khổ ở Linh Sơn, nô gia thật sự vô cùng cảm kích!”
Dương Dịch thấy nữ tử áo vàng này nhỏ nhắn xinh xắn, ăn nói nhẹ nhàng khẽ khàng, tựa như thiếu nữ mười sáu tuổi vùng sông nước Giang Nam, nhất thời sững sờ đứng tại chỗ, thật sự không thể liên tưởng nàng với con Hoàng Long đáng sợ đã đại náo lòng sông mấy ngày trước.
Thấy nàng hành lễ xong mới phản ứng lại, cười nói: “Tiền bối khách khí rồi, hai vị hôm nay trùng phùng, có thể gọi là hữu tình nhân chung thành quyến thuộc, vãn bối thật sự cảm thấy vui mừng thay cho hai người.”
“Ta lần này đã ra khỏi Linh Sơn, nhất định phải chiêu tập nhân mã, đấu với lũ trọc tặc Phật môn kia một phen.”
Hắn nhìn sợi Phược Long Tác trong tay hết lần này tới lần khác, hừ hừ cười lạnh: “Ta bị Như Lai nhốt ở Linh Sơn ba ngàn năm, dù sao vẫn được hưởng sự cúng bái của Phật tử trên đời, muội tử của ta bị xuyên xương đuôi, khóa ở lòng sông, quanh năm không thấy mặt trời, nỗi khổ phải chịu còn lớn hơn ta nhiều, sợi xích sắt này ta nhất định phải giữ lại, ngày sau tìm được Hàng Long La Hán, ta nhất định sẽ dùng sợi xích này xuyên qua xương tì bà của hắn, cũng khóa hắn ba ngàn năm!”
Lúc nói chuyện hắn nghiến răng nghiến lợi, đúng thật là hận thấu xương những kẻ trong Phật môn: “Ba ngàn Tỳ Kheo, năm trăm La Hán, chư Phật chư Bồ Tát lớn nhỏ của Phật môn, nhiều người như vậy, ta không tin bọn chúng thật sự không đi lại trong nhân gian!”
“Sau này ngàn vạn lần đừng để ta gặp phải, gặp một tên ta giết một tên, giết không được thì cầm tù, cầm tù không được thì phong ấn, sớm muộn gì cũng gom đủ con số ba ngàn, nếu không sao tiêu tan được mối thù vợ chồng ta bị nhốt ba ngàn năm!”
Dương Dịch thấy hắn oán khí khó tiêu, cũng không khuyên can, chỉ cười nói: “Ngũ gia, nay vợ chồng các người đã đoàn viên rồi, ta còn việc phải làm, xin cáo từ.”
Toan Nghê và Hoàng Long tha thiết giữ lại, nhưng Dương Dịch kiên quyết muốn đi, hai bên đành phải chia tay.
Sau khi cáo biệt Hoàng Long và Toan Nghê, Dương Dịch thầm nghĩ: “Đã tới biên giới Mật Châu, cách Trung Châu cũng không còn xa, chi bằng về nhà luôn vậy, đáng tiếc cha không nói cho mình biết người nhận lá thư thứ ba tên là gì, xem ra lá thư thứ ba này không gửi được rồi.”
Hắn đang nghĩ tới chuyện này, bỗng nhiên trong ngực nóng lên, lá thư thứ ba còn lại đột ngột bay ra khỏi ngực hắn, chém hư không một nhát trên không trung, hư không lập tức bị chém ra một đường nứt, giống như một cánh cổng dẫn tới nơi không biết, phía sau cánh cổng tối om, nhìn không rõ ràng.
Phong thư vừa mới chém vỡ hư không phát ra ánh sáng nhạt, không ngừng rung động bên trong cánh cổng, dường như đang triệu gọi Dương Dịch mau mau tiến vào.
“Thủ đoạn của lão cha mình càng ngày càng khó dò!”
Dương Dịch lầm bầm một câu trong lòng, bước một bước ra, đã tiến vào trong cánh cổng hư không này, đợi sau khi hắn tiến vào, cánh cổng đang mở trên không trung bỗng chốc khép lại, cảnh tượng trước mắt thay đổi lớn, một cảm giác âm u không nói nên lời dâng lên trong lòng Dương Dịch, chỉ trong chớp mắt, Dương Dịch đã biết, mình đây là tới một không gian khác rồi.
Lúc này hắn đã là cảnh giới Tiên Nhân, theo lý mà nói, sự vật tầm thường sẽ không gây ra tổn hại gì cho hắn, nhưng hắn vừa mới tiến vào không gian này, đã có cảm giác xao động như linh hồn bị xé rách, nguyên thần xuất khiếu.
Cảm giác này sau khi lại gần phong thư phát sáng thì đột ngột biến mất, nhưng một khi rời xa, lại có cảm giác kỳ dị như hồn phách rời khỏi cơ thể, đầu óc choáng váng, đau đớn không chịu nổi.
“Nơi này thật kỳ quái!”
Dương Dịch thầm kinh hãi: “Dường như có một loại lực đạo có thể kéo linh hồn con người ra khỏi thân thể, đây rốt cuộc là nơi nào?”
Xung quanh quỷ khí âm u, thấp thoáng có tiếng khóc than rên rỉ truyền đến, Dương Dịch vận đủ mục lực nhìn ra xung quanh, phát hiện mình đang ở bên cạnh một con đường lớn trải đầy bạch cốt âm u, trên con đường này, đang có từng đợt quỷ ảnh bán trong suốt bị mấy kẻ giống sai dịch áp giải đi trên đường.
Dương Dịch giật mình: “Đây... đây là nơi nào? Còn thực sự có quỷ hồn quỷ sai ư?”
Lúc đang kinh ngạc, mấy tên sai dịch áp giải quỷ hồn trên đường lớn đã phát hiện ra phong thư cứ bay lượn lờ phát ra ánh sáng trên không trung, đồng thời cũng nhìn thấy Dương Dịch đang đứng dưới phong thư.
“Là kẻ nào tới U Minh Giới của ta?”
Một tên sai dịch mặc áo trắng cầm gậy dẫn đầu quát Dương Dịch: “Ngươi là người nào?”
“U... U Minh Giới?”
Dương Dịch thốt lên: “Đây chính là U Minh Giới sao? Sao mình lại tới đây?”
Tên sai dịch mặc áo đen cầm một sợi xích sắt màu đen bên cạnh quát lớn: “Ngươi là đệ tử nhà nào? Dám tự ý xông vào U Minh! Mau bắt ngươi tới trước mặt Đại vương nhà ta để thẩm vấn kỹ càng!”
Lúc nói chuyện, sợi xích sắt trong tay lao thẳng về phía cổ Dương Dịch, “Theo ta đi!”
Sợi xích này vừa chạm vào cổ Dương Dịch, một cảm giác như linh hồn bị xé rách đột ngột dâng lên, Dương Dịch giật mình, vội vàng né tránh: “Vị huynh đài này, ta tới đây là để gửi một phong thư, không phải cố ý xông vào U Minh.”
Sai dịch áo trắng hỏi: “Gửi thư? Gửi cho ai?”
Dương Dịch ấp úng nói: “Không giấu gì hai vị, tới giờ ta vẫn chưa biết người nhận thư là ai.”
Sai dịch áo đen chửi: “Ngươi lừa quỷ à!”
Hắn quát lớn một tiếng: “Tả hữu, cùng ta bắt lấy u hồn này!”
Lúc nói chuyện sợi xích trong tay trong chớp mắt đã tới trước mặt Dương Dịch, “Theo ta đi thôi!”
Mấy tên sai dịch bên cạnh cũng cầm xích sắt, thước sắt, gậy sắt, cùng nhau vây công Dương Dịch.
Dương Dịch giải thích hồi lâu, đám sai dịch này vẫn không nghe.
“Hổ không phát uy, ngươi tưởng ta là mèo bệnh chắc?”
Thấy đám sai dịch này không chịu buông tha, Dương Dịch không nhịn được nữa, tay khẽ vẩy, Phương Thiên Đại Kích đột ngột xuất hiện trong tay, chém mạnh về phía đám quỷ sai đang vây công mình, “Cút!”
Cây đại kích này của hắn là do Kim Sa Lôi Vân trong thiên kiếp hóa thành, dương cương bạo liệt không tầm thường, vừa xuất hiện ở U Minh Giới, tựa như một bát nước lạnh đổ vào chảo dầu sôi, cả không gian đều chấn động, đại kích trong tay hắn còn chưa chạm vào mấy tên sai dịch, bọn chúng đã không chịu nổi, thân hình đột nhiên nhạt đi vài phần, hóa thành khói xanh lượn lờ, bỗng chốc tan chảy.
Mấy tên sai dịch thấy vậy, sợ tới mức hét toáng lên, tè ra quần, hoảng loạn tán loạn bỏ chạy.