Không phải, bọn họ không tấn công những thành thị khác của chúng ta, cũng không có tế sống.
Tư Đức Dung cười khổ nói:
- Mà là bọn chúng đều chạy rồi, tất cả đều chạy cả rồi, bỏ lại những tín đồ kia, toàn bộ chạy hết rồi!
Tô Dương liếm liếm môi mình, nhìn chằm chằm Tư Đức Dung hỏi:
- Bọn chúng chạy đi đâu?
- Bọn chúng chạy về Tây Bắc, bọn họ bỏ thành thị đã chiếm cứ, bỏ những tín đồ kia, tất cả trốn hết.
Tư Đức Dung nhỏ giọng nói:
- Là nhân viên tình báo chúng ta tận mắt nhìn thấy, chúng ta vẫn còn đang xếp thêm mấy gián điệp vào Thú Thần Giáo, khi bọn họ qua lại với thành viên Thú Thần Giáo, cũng để lại tin tức cho chúng ta, nói cho chúng ta biết nguyên nhân Thú Thần Giáo rút lui khỏi phương Bắc.
- Nguyên nhân là gì? Chẳng lẽ là phía sau bọn họ xảy ra vấn đề?
- Không phải!
Tư Đức Dung lắc đầu:
- Các trưởng lão Thú Thần Giáo nghe nói Tô tướng quân tới, liền quyết định tạm thời rời khỏi phương Bắc...
Tư Đức Dung có thể cảm nhận lửa giận của Tô Dương, có thể cảm nhận được sát khí lạnh thấu xương trên ngươi Tô Dương.
Hắn biết Tô tướng quân nhà hắn rất tức giận.
Tư Đức Dung nuốt nước miếng đánh ực, thận trọng bổ sung:
- Bọn hắn dường như bị Tô tướng quân ngài dọa sợ!
“Rầm"
Cả tòa nhà Tổng quân bộ phương Bắc đều rung lên.
Rất nhiều quân nhân, nhân viên văn phòng đang ở trong Tổng quân bộ đều bị động tĩnh này làm cho hết hồn. Ngay sau đó, bọn họ nghe được tiếng rống giận của Tô Dương:
- Đám rác rưởi đáng chết này, sao bọn chúng dám?
Những quân nhân trong tòa nhà Tổng quân bộ bàn tán ầm ĩ:
- Sao vậy?
- Hình như là tiếng của Tô tướng quân!
- Hình như dáng vẻ Tô tướng quân rất tức giận!
- Là ai chọc giận Tô tướng quân sao?
Tô Dương tức giận thật sự là không biết đánh đi đâu.
Ngàn tính vạn tính hắn cũng không tính tới đám con rùa Thú Thần Giáo kia lại trực tiếp chạy trốn. Hắn chờ ở Bắc Băng Thành cũng hơn mười ngày. Còn muốn lấy Thú Thần Giáo ra để hoạt động gân cốt, lấy Thú Thần Giáo ra lập uy, kết quả bọn chúng lại chạy hết.
Thật sự là nhiệt huyết đều nuôi chó!
Tư Đức Dung nhìn cái bàn công tác bị một chưởng vỗ thành mảnh vụn, không nhịn được xoa mồ hôi trên trán, hắn cảm giác lúc Tô tướng quân nổi giận thật đáng sợ.
Tô Dương cắn răng nói lần nữa:
- Chết tiệt, sao bọn chúng dám trốn chứ?
Bọn chúng không trốn chẳng lẽ ở đó đợi tướng quân ngươi giết?
Tư Đức Dung yên lặng nói trong lòng. Đương nhiên hắn không dám nói ra. Tô Dương đang nổi nóng, hắn không muốn đụng rủi rO.
Nghiêm túc suy nghĩ, Tư Đức Dung phát hiện Thú Thần Giáo trực tiếp rút khỏi phương Bắc cũng không phải là không có lý do.
Bọn họ hình như thật sự không có phần thắng với Tô tướng quân.
Rút khỏi phương Bắc, đối với Thú Thần Giáo mà nói quả thật là một quyết sách tốt.
Chẳng qua lúc đó khi Tô tướng quân tới Bắc quân bộ, bộ phận tình báo bọn hắn chưa từng nghĩ tới phương diện đó mà thôi. Sau ba mươi giây, cơn giận của Tô Dương hơi hạ xuống.
- Vậy chúng ta còn có thể xử Thú Thần Giáo sao?
Tô Dương vẫn còn có chút nhớ mãi không quên đối với Thú Thần Giáo. Nếu không làm một ít chuyện, hắn không cam lòng.
- Phỏng chừng rất khó, trừ khi chúng ta có được phê chuẩn của Tây Bắc quân bộ, liên thủ với bọn hắn, vào trong Tây Bắc.
Sau đó tấn công sào huyệt Thú Thần Giáo.
- Thôi được rồi!
Tô Dương khoát khoát tay, trực tiếp bác bỏ đề nghị của Tư Đức Dung.
Vị Thú Thần kia của Thú Thần Giáo, trước khi thăm dò ra lai lịch của nó, Tô Dương không muốn hành động thiếu suy nghĩ. Đoán chừng Liên Bang cũng có ý như vậy.
Tô Dương hoàn toàn muốn giết người, nhưng không có nghĩa là hắn không sợ chết. Hắn tình nguyện đợi tiếp tục phát triển, chờ sau này nắm chắc lại đi dò xét Thú Thần Giáo một chút.
- Bồ đi, chuyện tấn công tổng bộ Thú Thần Giáo cần Tổng quân bộ hạ lệnh, chúng ta không thích hợp hành động thiếu suy nghĩ, trước hết ngươi phải quan tâm chặt chẽ động tĩnh của Thú Thần Giáo.
- Rõ, tướng quân.