Tô Dương gật đầu.
Hắn bắt đầu suy nghĩ, chuyện này có phải là do Tần Bằng Trình sắp xếp hay không hay chỉ là trùng hợp. Không thể trách Tô Dương quá mẫn cảm, chính là sự tình hắn suy tính tương đối nhiều.
Tô Tiểu Tiểu đột nhiên hỏi:
- Ca ca, chẳng lẽ ngươi muốn làm gì đó?
- Sao ngươi lại nghĩ ca ca như vậy?
Tô Dương cạn lời:
- Ngươi yêu ai thì liên quan gì đến ta? Chỉ cần đừng ngốc nghếch đi đến bước cuối là được!
- Vậy là tốt rồi, ta hiểu!
Nghe được Tô Dương trả lời, Tô Tiểu Tiểu thả lỏng một chút, Nàng luôn luôn tin tưởng ca ca, nếu ca ca nói mặc kệ, vậy chắc chắn ca ca sẽ không xía vào. Nàng rất sợ ca ca coi thường bạn trai nàng.
Không có biện pháp, ca ca của nàng thành tựu quá lớn, ngay cả đạo sư của nàng khi nhắc tới ca ca cũng sẽ bày ra vẻ mặt tôn kính.
Rất nhiều người sau khi biết nàng và ca ca là người một nhà xong thì sau khi ở chung với nàng đều cảm thấy giống như bị áp lực đè nặng.
Về đến phòng, Tô Dương ngồi ở trên ghế sa lon, khẽ nhíu mày giống như đang suy tư điều gì. Liễu Mộng Vân thấp giọng hỏi:
- Đang nghĩ đến chuyện của Tiểu Tiểu?
- Ừm!
- Ngươi muốn nhúng tay à?
- Nhúng tay?
Tô Dương lắc đầu:
- Không phải, dù cho có thể thì ta cũng sẽ không nhúng tay.
Nhưng ta muốn biết chuyện gì đã xảy ra, muốn xem coi liệu sau lưng chuyện này có sự nhúng tay của Tần gia không?
Tô Dương là một người sáng suốt, hắn vẫn ủng hộ muội muội của mình yêu đương.
Dù muội muội mình có bị người ta đùa giỡn, chỉ cần đối phương không vượt qua giới hạn, muội muội mình không bị thương tổn gì, thì Tô Dương cũng sẽ không truy cứu.
Chỉ là Tô Dương không hy vọng có thế lực gì nhúng tay vào.
- Vậy ngươi dự tính thế nào?
- Ta đi hỏi Tần tướng quân một chút!
Phương pháp xử lý của Tô Dương cực kỳ trực tiếp, hiện tại hắn cũng đủ tư cách đi hỏi thẳng mặt Tần Bằng Trình rồi.
Liễu Mộng Vân gật đầu:
- Biện pháp này cũng không tệ, ta cũng không muốn Tần tướng quân trở thành người dùng thủ đoạn bỉ ổi để có thể được làm thông gia với Tô gia.
- m!
- Cùng nhau đi vậy!
Liễu Mộng Vân nói:
- Hiện tại Tô Tiểu Tiểu cũng là muội muội ta.
- Được!
Sắc trời đã tối, Tân Bằng Trình mới vừa rời khỏi Tô gia đương nhiên vẫn chưa ngủ.
Nghe được quản gia bẩm báo, Tần Bằng Trình tiếp đón Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân trong thư phòng.
Tô Dương đề cập sự tình của muội muội cùng Tân Hưng Hướng cho Tần Bằng Trình biết, Tân Bằng Trình cười ha ha nói:
- Thật ra ta cũng biết chuyện này, khi Tần Hưng Hướng qua lại với Tô Tiểu Tiểu, đã có người bẩm báo với ta rồi nhưng ta cũng không ngăn cản... Nếu Tần Hưng Hướng thật sự kết đôi với muội muội ngươi, ta nhất định sẽ rất vui mừng.
- Nếu muội muội ta vui thì ta cũng không có ý kiến gì.
Tô Tiểu Tiểu là muội muội của Tô Dương hắn, Tô Dương vẫn sẽ lấy yêu thích của muội muội làm chủ.
Hắn không thích bất luận kẻ nào nhúng tay vào phương diện tình cảm của hắn, hắn cũng không muốn tình cảm của muội muội hắn bị người khác nhúng tay.
- Tô tướng quân, ngươi nghĩ được như vậy cũng rất tốt!
Tần Bằng Trình cười nói:
- Đứa nhỏ Tần Hưng Hướng này ta cũng biết, hắn cũng rất ngay thẳng và có tâm nhãn, cũng không hư hỏng hay ngu ngốc, hắn tuyệt đối sẽ không làm gì gây thương tổn em gái ngươi.
Tô Dương hỏi Thất Thải Mê Huyễn Điệp một cái, Thất Thải Mê Huyễn Điệp nói cho hắn, xem xét từ sóng linh hồn có thể thấy Tần tướng quân không nói dối.
Biết được tin tức này, Tô Dương trong lòng thả lỏng một ít.
- Vậy thuận theo tự nhiên đi!
- Ta cũng nghĩ giống vậy.