Khí chất Liễu Mộng Vân băng lãnh, khí thế cường thịnh, người bình thường nhìn nàng cũng đã sợ huống chỉ là một nha đầu nhỏ bé này.
Nhưng lời này của nàng đã lọt vào tai Liễu Mộng Vân.
Nhìn ánh mắt đây chờ mong của tiểu nha đầu, Tô Dương vẫn vươn tay nhận hai con ốc biển.
- Cảm ơn, ốc biển rất đẹp, ta rất vui!
Nghe được lời của Tô Dương, tiểu nha đầu đang khóc đã cười rồi.
Tô Dương vừa cười vừa xoa đầu tiểu nha đầu, lấy ra một túi chứa mười cân thịt khô nhét vào tay nàng:
- Túi đồ ăn vặt này, ngươi lấy đi!
Đây là thịt khô bí truyền của thành chủ Chúc Bân Nam Cảng Thành, thịt Vương Giả cấp Hung thú ướp hơi cay, dinh dưỡng dồi dào, có công hiệu cường thân kiện thể.
Tô Dương nếm qua, loại cay này người thường cũng có thể chịu nổi.
- Cái này...
Tiểu nha đầu vừa nhìn thấy túi thịt khô thì đã nuốt nước miếng một cái.
- Đây là đáp lễ, ngươi phải nhận lấy, nếu ngươi không nhận thì ta cũng sẽ không nhận hai con ốc biển xinh đẹp này!
- Ta nhận vậy!
- Về với mẹ ngươi đi!
- Vâng!
Nhìn tiểu nha đầu cầm thịt khô quay về trong đám người, Tô Dương cầm ốc biển chậm rãi đi vào phòng làm việc Thành Chủ Phủ.
Túi thịt khô kia tương đối trân quý nhưng người bình thường căn bản không nhận ra.
Tô Dương cũng không tin có người nhận ra đó là thịt Vương Giả cấp Hung thú, trong mắt cao thủ thì thứ thịt này chả có giá trị gì.
Hơn nữa Tô Dương cũng không tin có người nào dám đoạt lễ vật hắn tặng, trừ phi là ngứa đòn!
- Lưu Ngôn thượng tá, về sau Đại Tiều Thành phải nhờ ngươi rồi!
- Tô tướng quân, ty chức nhất định sẽ dốc toàn lực thủ vệ Đại Tiều Thành!
Lưu Ngôn đứng trước mặt Tô Dương trả lời.
- Vậy hẹn gặp lại!
Tô Dương cười phất tay một cái.
- Hy vọng lần sau có thể gặp lại mọi người!
Đây coi như là lời chúc chân thành nhất của Tô Dương.
Lưu Ngôn nói nhỏ:
- Chúng ta luôn chào đón Tô tướng quân trở về!
Lưu Ngôn nói chân tâm thực lòng. Chí ít hắn phục tùng Tô Dương!
Phong Phó Thành Chủ cũng nói:
- Tô tướng quân, về sau hãy thường trở lại thăm một chút!
Thời điểm Tô Dương mới vừa được điều chuyển đến Đại Tiểu Thành, Phong Phó Thành Chủ không thích lắm nhưng trải qua khoảng thời gian này, kỳ thực hắn cũng rất muốn làm cộng sự với Tô Dương, hiện tại Tô Dương và Liễu Mộng Vân phải đi, hắn lại có chút không nõ.
Bên Trân Bảo Các, Tịch Dao và Bách Thương cũng tới đưa tiễn.
Tịch Dao nhìn Tô Dương cũng nói theo:
- Tô tướng quân, về sau ngươi trở về có thể tới Trân Bảo Các ngồi một chút, Trân Bảo Các chúng ta lúc nào cũng hoan nghênh ngươi.
- Ta biết rồi, về sau có cơ hội chắc chắn ta sẽ tới Trân Bảo Các!
- Chúng ta nói rồi đấy nhé!
Tịch Dao cười nói. Tô Dương ly khai, nàng cũng có chút thương cảm. Đáng tiếc phương Bắc không phải phạm vi thế lực của Trân Bảo Các, bằng không nàng nhất định sẽ xin điều nhiệm đi qua.
- Vậy gặp lại sau!
Tô Dương một tay kéo Liễu Mộng Vân, một tay kéo Hạ Na, Liễu Mộng Vân dẫn theo Giai Tư.
Lưu Nhãn, Phong Uyển Kiệt, Đồng Quân Hạo, Hà Diệu, Bách Thương, Tịch Dao vẫy tay chào Tô Dương, Tô Dương dẫn Liễu Mộng Vân cùng hai tâm phúc biến mất trước mắt mọi người.
Tô Dương chạy tới Chương Hải Thành đợi nửa ngày, chính thức chào tạm biệt Tiền Hải Long, lại về Thịnh Kinh thành đợi một ngày, chủ yếu là tham khảo những chuyên liên quan tới trị liệu người bị thương cùng Thi Phàm Mộng.
Về sau nếu như không có chiến sự, cách mỗi một tháng Tô Dương sẽ trở về Thịnh Kinh thành một chuyến, tiến hành cứu trị các thương binh nặng. Mà nhiệm vụ của Thi Phàm Mộng chính là sắp xếp thương binh, ổn định lại bệnh tình, chọn lọc những người nguy nan để Tô Dương xuất thủ.