Bắc quân bộ năm đó hành động hơi chậm một chút, mặc dù có nhằm vào Thú Thần Giáo nhưng cũng không thể khiến Thú Thần Giáo bản địa bị thiệt hại nặng. Trong những năm Tô Dương rời khỏi tây nam bộ, Thú Thần Giáo có thời gian nghỉ dưỡng, thực lực khôi phục. Thời gian gần đây, bọn họ lại bắt đầu ngu ngốc manh nha.
Bên Tây Quân Bộ, năm đó có Tô Dương trợ giúp, thế lực Thú Thần Giáo khôi phục rất chậm, còn Bắc quân bộ lại không được tốt như thế. Sau khi phát hiện Thú Thần Giáo trắng trợn tuyên dương giáo nghĩa, chiêu mộ tín đồ, công chiếm thành trì, Tuyết Thiên Thành giận tím mặt, không để ý thân thể già yếu, suất đội muốn tiêu diệt Thú Thần Giáo, không ngờ lại bị mấy Đại Trưởng Lão Thú Thần Giáo vây công, tổn thất nặng nề.
Tô Dương đang chờ Tư Đức Dung báo cáo.
Mấy ngày kế tiếp, Liễu Mộng Vân cùng Giai Tư, Hạ Na bắt đầu chính thức tiếp nhận quyền lực của tướng quân Tuyết Thiên Thành. Dù đám Tô Dương chỉ mới đến nhưng cũng không có ai dám đâm chọc trước mặt Tô Dương và Liễu Mộng Vân, không người nào dám không phối hợp với Liễu Mộng Vân!
Lô Dương cùng Tuyết Thiên Thành phối hợp, Liễu Mộng Vân và Giai Tư liên thủ, chỉ gần ba ngày đã nắm quyền điều hành Bắc quân bộ.
Năng lực của Liễu Mộng Vân không cần nói nhiều. Lúc còn bé đã trợ giúp phụ thân quản lý Trân Bảo Các, nhiều năm phụ Tô Dương xử lý các sự vụ, kinh nghiệm cùng thủ đoạn quản lý đều trên Tô Dương.
Còn như Giai Tư, thiên phú phương diện quản lý cũng không kém hơn Liễu Mộng Vân bao nhiêu. Dù sao thiên tư bất phàm, còn từng đảm nhiệm quốc chủ Thủy quốc.
Hạ Na tuy còn ít tuổi nhưng cuộc sống lang bạc kỳ hồ cũng khiến nàng trưởng thành sớm hơn rất nhiều bạn cùng lứa tuổi, năng lực của nàng có thể không bằng Liễu Mộng Vân và Giai Tư nhưng vẫn xử lý được một chút tạp vụ đơn giản, giúp đỡ làm chân chạy cho hai vị tỷ tỷ.
Ngay lúc Bắc quân bộ đi lên quỹ đạo, Tô Dương bắt đầu rảnh rỗi.
Toàn bộ phòng làm việc rộng rãi chỉ có mình Tô Dương cùng Mặc Y. Trong góc phòng đặt một bộ ghế da và bàn gỗ màu đen, Tô Dương ngồi ở ghế thái sư, hai chân đặt trên bàn làm việc, có vẻ vô cùng thản nhiên thích ý.
Nếu như không phải Mặc Y gắng gượng chen vào ghế thái sư với hắn thì hắn càng thêm thoải mái. Ghế bành rất rộng nhưng hai người ngồi, kể cả có một vị vóc người nhỏ nhắn xinh xắn, không chiếm nhiều diện tích nhưng vẫn có vẻ hơi chen chúc.
Tô Dương hơi hướng ra sau, co mông lại để cho mình thoải mái hơn, nhắm mắt lại nói với hệ thống.
"Hệ thống, ta muốn hạ thủ với Thú Thần giáo trong khu trực thuộc!"
"Ừm"
"Ngươi không nghe rõ sao? Ta muốn giết người! Ta muốn đánh Thú Thần Giáo!"
"Ô!"
"Ngươi ô cái gì mà ô!"
Tô Dương nói.
"Nhanh bố trí nhiệm vụ cho ta!"
Không sai, sau khi đảm nhiệm tướng quân Bắc quân bộ, quyền lực trong tay Tô Dương cấp tốc bành trướng, thủ hạ là mấy vạn bộ đội Ngự Thú Sư, hơn mười vạn quân đều do hắn quản lý.
Trở thành một người nắm quyền ở Bắc quân bộ, còn có quyền tự chủ, có thể nói, hắn bây giờ muốn giết ai thì người đó phải chết.
Bất kể là Kỳ Trân Lâu hay là một thế lực hoặc gia tộc nào đó, chỉ cần hắn muốn, chỉ cần hắn có thể tìm được lý do thích hợp, hắn có thể xử lý!
Đại đa số tình huống hắn đều không phải báo cáo với Tổng quân bộ! Quyền lực này khiến cho phần lớn con người đều phải say mê.
Nhưng Tô Dương không giống người khác, Tô Dương biết mình quản lý Bắc quân bộ rồi thì ý nghĩ đầu tiên chính là về sau chính mình có thể tự bố trí nhiệm vụ cho mình được không thôi?
Lúc còn ở Tây Nam, Đông Nam quân bộ, mỗi lần quân bộ có nhiệm vụ quy mô lớn, chỉ cần Tô Dương tham dự đều có thể thu được hệ thống nhiệm vụ. Tô Dương chỉ có thể bị động tiếp thu nhiệm vụ, hoặc là chủ động đi cướp nhiệm vụ, hắn đã bỏ lỡ rất nhiều nhiệm vụ bởi vì chúng bị các cao tầng phân cho những người khác chấp hành!
Hiện tại, ở Bắc quân bộ, trong phương diện phân phối nhiệm vụ, Tô Dương cực kỳ mạnh miệng!
Tự mình bố trí nhiệm vụ cho mình, nghĩ không cũng thấy...
"Đinh, phân phát nhiệm vụ: Bình định Thú Thần Giáo chỉ loạn phương Bắc!"
"Phần thưởng: Thưởng cho 3 điểm thiên phú!"
Nghe Đinh một tiếng, Tô Dương cũng biết, hắn đã đoán đúng...
Hệ thống luôn hành động như thế. Nhưng khi nghe đến phần thưởng, Tô Dương liền ngồi không yên.