Tiền Nhiệm Vô Song

Lượt đọc: 4691 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 427
Mọi việc đều phải làm theo luật

❊ ❊ ❊

Thử hỏi một nhân vật có thân phận địa vị như thế xuất hiện, làm sao mọi người không kinh ngạc, làm sao có thể không bất ngờ cho được.

Người nhà họ Lục cũng rối rít hành lễ theo, Lục Sơn Ẩn cũng nhìn con gái mình đầy vẻ ngạc nhiên.

Lục Hồng Yên ít nhiều cũng cảm thấy bất ngờ, từ việc Lưu Niên xuất hiện, nàng đoán ra được vài điều. Vương gia nói sẽ lo liệu hậu sự, không ngờ lại mời được vị này ra mặt.

Cho dù vị này không đến, nàng cũng không thể nào khai ra những điều không nên nói, nhưng Vương gia vẫn đưa vị này đến, rõ ràng là không muốn nàng chịu khổ, trong lòng nàng khẽ dâng lên chút ngọt ngào.

Đối mặt với sự hành lễ của mọi người, Lưu Niên đón nhận một cách thản nhiên. Đôi mắt sáng ngời lướt nhìn xung quanh, cười nói: "Người của Đô Vụ Ty, người nhà Lạc Thần Quân, còn có cả người của Linh Sơn, cùng lúc kéo đến nhà một thương nhân, đúng là chuyện thú vị. Cho nên, ta đặc biệt đến xem thử, ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc đây là chuyện gì thế?"

Mọi người nhìn nhau, rồi lại nhìn kẻ khác.

Lưu Niên nhìn chằm chằm vào Hoắc chấp sự, người sau lập tức chắp tay giải thích: "Nhà họ Lạc đến báo án, nói tiểu thư nhà họ Lục là Lục Hồng Yên là nhân chứng trong một vụ án cố ý giết người..." hắn cung cung kính kính kể lại sự việc một lượt.

"Ồ, hóa ra là vậy." Ánh mắt Lưu Niên dán vào Lục Hồng Yên, đánh giá từ trên xuống dưới, "Một người đẹp nhường này, mà lại có thể dính líu đến chuyện như vậy."

Lục Hồng Yên khom người hành lễ.

Ánh mắt Lưu Niên chuyển hướng, lại nhìn chằm chằm vào đám người Linh Sơn, hỏi: "Nói như vậy, đám người Linh Sơn các ngươi, cũng là vì chuyện này mà đến?"

Kẻ đứng đầu Linh Sơn chắp tay nói: "Bẩm Đốc sứ, phụng lệnh Hà Tổng giám, mời Lục Hồng Yên đến Linh Sơn hỗ trợ xác minh một số tình tiết."

Lưu Niên gật đầu, lại nhìn sang Lạc Sương: "Đô Vụ Ty đến bắt nhân chứng thẩm vấn, Linh Sơn mời người đi hỗ trợ xác minh, ngươi chạy tới đây là có ý gì?"

Khóe miệng Lạc Sương giật giật, "Hỗ trợ chỉ chứng."

Lưu Niên cười nói: "Vậy sao? Không biết có phải tai ta bị điếc không, vừa nãy ở ngoài ta nghe thấy tiếng quát tháo đòi bắt người, đòi áp giải người đi, chắc hẳn là ngươi nhỉ?"

Sắc mặt Lạc Sương biến hóa bất định, đắn đo không biết nên trả lời thế nào.

Nụ cười của Lưu Niên trở nên trầm xuống, "Tại sao không trả lời?"

Lạc Sương đành gồng mình lên nói: "Là ta."

Lưu Niên chậc lưỡi nói: "Vậy thì lạ thật, trong thành Tiên Đô, mọi việc đều do Đô Vụ Ty quản lý xử lý, ngươi lấy quyền hạn gì mà dám xông vào tư gia bắt người?"

Lạc Sương nghiến răng, "Người chết là đệ đệ của ta, ta vì đau lòng mà mất kiểm soát, nói sai lời."

"Tâm trạng thì có thể hiểu được." Lưu Niên lại nhìn sang Hoắc chấp sự, "Lạc cô nương vì đau lòng mà mất kiểm soát, còn ngươi cũng đau lòng đến mất kiểm soát sao? Việc Đô Vụ Ty xử lý, từ bao giờ đến lượt người ngoài không có quyền chấp pháp vào chỉ đạo rồi?"

Hoắc chấp sự thầm khổ sở, lại không tiện nói là do cấp trên truyền lệnh, mà người nhà họ Lạc cứ khăng khăng đòi đi theo, chỉ có thể sợ hãi nói: "Ti chức biết tội, là ti chức sơ suất."

Lưu Niên thản nhiên nói: "Hãy cẩn thận một chút, Tiên luật là trên hết, mọi việc đều phải làm theo luật, không được để tình cảm ngoài vòng pháp luật can thiệp! Nếu thật sự cậy vào quyền chấp pháp trong tay mà làm xằng làm bậy, thì một nhà thương nhân cỏn con sao chịu nổi sự dày vò của các ngươi? Nếu ai cũng như các ngươi, chẳng phải Tiên Đô sẽ đại loạn, Tiên Giới sẽ đại loạn sao?"

"Vâng." Hoắc chấp sự chắp tay nói: "Ti chức xin ghi nhớ lời dạy của Đốc sứ."

Thế nhưng Lạc Sương đang lúc mất đệ đệ, lòng đầy bi phẫn, những lời Lưu Niên nói nghe thì giống như quy tắc, nhưng mọi người ở đây đều không phải kẻ khờ, nghe thế nào cũng thấy như đang chống lưng cho nhà họ Lục. Nàng không nhịn được mà nói: "Ý của Đốc sứ là, chuyện này cứ vậy mà bỏ qua sao?"

Lưu Niên đột ngột lạnh mắt liếc sang, "Ngươi nghe thấy tai nào ta nói bỏ qua?"

Lời này vừa thốt ra, Cao Nguyên Đồng thầm kinh sợ, biết lời của phu nhân mình đã khiến vị này không vui, vội đưa mắt ra hiệu cho vợ.

Lạc Sương chẳng hề để ý, người đang trong cơn xúc động, tiếp tục nói lời thiếu suy nghĩ, "Đô Vụ Ty phá án, lại xuất hiện ở đây với thân phận Đốc sứ để nói chuyện, vốn dĩ đã là không công bằng!"

Với thân phận của nàng, cũng không đến mức không dám nói nửa lời trước mặt đối phương. Dù sao ông nội nàng cũng là một phương Chủ thần, nàng không tin chỉ vì đường hoàng lý lẽ đôi câu mà Giám Thiên Thần Cung có thể làm gì được nàng.

Sắc mặt Lưu Niên hơi trầm xuống, "Ngươi có thể hỏi ông nội ngươi xem, lời ta vừa nói có chỗ nào không công bằng? Ngươi có thể hỏi ông nội ngươi xem, Linh Sơn, Đô Vụ Ty cùng nhà họ Lạc ngươi cùng nhúng tay vào việc bắt người này, sự tình kỳ lạ, Giám Thiên Thần Cung ta có quyền can thiệp hay không! Lạc cô nương, ngươi chạy đến đây chỉ đạo Đô Vụ Ty bắt người, ngược lại lại cho là mình có lý sao? Ngươi thực sự muốn tới Giám Thiên Thần Cung một chuyến đấy à?"

Lạc Sương còn muốn nói gì đó, Cao Nguyên Đồng không chịu nổi nữa, sợ nàng lại nói ra những lời quá quắt, vội vàng kéo tuột nàng ra sau lưng, chắp tay tạ lỗi cười nói: "Đốc sứ, nhà nội vì chịu nỗi đau mất đệ đệ, tâm trí không ổn định, nói năng không giữ miệng, mong Đốc sứ đừng chấp nhặt với nàng."

Lưu Niên lạnh lùng liếc nhìn hai vợ chồng một cái, rồi nhìn sang đám người Linh Sơn, "Về bảo với Hà Tổng giám, người đã ở ngoài Linh Sơn, Đô Vụ Ty đã nhúng tay vào thì theo quy tắc, Đô Vụ Ty phải chịu trách nhiệm thẩm vấn."

Kẻ đứng đầu Linh Sơn im lặng một chút, gật đầu nói: "Được."

Khi đến đây mời người, họ cũng không ngờ sẽ gặp phải tình huống này, đã là Đô Vụ Ty nhúng tay vào, Linh Sơn quả thực không tiện chạy ra ngoài phạm vi Linh Sơn để tranh giành.

Lưu Niên quay sang người tùy tùng nói: "Linh Sơn, Đô Vụ Ty, nhà họ Lạc cùng lúc can thiệp vào chuyện này, sự việc có ẩn tình, để tỏ sự công bằng, hai ngươi hãy đi cùng Đô Vụ Ty, giám sát Đô Vụ Ty thẩm án công chính, đề phòng kẻ bất chính!"

"Tuân lệnh!" Hai người phía sau cùng chắp tay nhận lệnh.

"Ngươi..." Lạc Sương nghe vậy thì sốt ruột, cuộc thi Ngũ Hành có thể dốc toàn lực chiến đấu, nếu xảy ra tai nạn thì không cần chịu bất kỳ trách nhiệm nào.

Muốn báo thù cho đệ đệ, phải tìm mọi cách cạy miệng Lục Hồng Yên, giờ người của Giám Thiên Thần Cung trực tiếp can thiệp giám sát, nếu Lục Hồng Yên chết cũng không thừa nhận, lẽ nào còn có thể bức cung sao? Nàng tất nhiên là không muốn như vậy.

Thấy nàng lại muốn nói, Cao Nguyên Đồng nắm chặt lấy cánh tay nàng, dùng sức bóp mạnh, không cho phép lên tiếng.

Lưu Niên quay đầu nhìn nàng, "Giám Thiên Thần Cung nắm giữ quyền giám sát các giới của Tiên Đình, chẳng lẽ Lạc cô nương có ý kiến về điều này?"

Cao Nguyên Đồng vội nói: "Đốc sứ, nhà nội không có ý đó."

Lạc Sương mặt đầy bi phẫn, thật sự là dám giận không dám nói, lần này nàng thực sự thấu hiểu thế nào là bị người ta dùng quyền thế áp bức.

Lưu Niên cười lạnh một tiếng, làm ngơ, quay người liếc nhìn đám người Linh Sơn nói: "Đây không phải nơi các ngươi nên ở, về đi. Chỗ nào cần đi thì đi hết đi, đừng tự ý làm phiền dân chúng." Nói xong nàng tự mình rời đi trước.

Đám người Linh Sơn nhìn nhau, cũng rời đi ngay tại chỗ.

Sau khi chắp tay tiễn biệt, Hoắc chấp sự đứng thẳng người đối mặt với vợ chồng Cao Nguyên Đồng, cười khổ nói: "Hai vị, thứ lỗi, xin về cho, Hoắc mỗ phải làm việc công đây."

Ý là, không phải tôi không cho các người mặt mũi, các người cũng thấy rồi đấy, còn có người của Giám Thiên Thần Cung ở bên cạnh giám sát, tôi cũng không còn cách nào khác.

Cao Nguyên Đồng kéo cánh tay vợ, cưỡng ép lôi Lạc Sương đang mặt đầy bi phẫn rời đi.

"Lục cô nương, phiền cô hợp tác nhé!" Hoắc chấp sự lại đưa tay mời, thái độ đã rất khách khí.

"Được." Lục Hồng Yên mỉm cười gật đầu. Đến nước này, nàng đã có thể khẳng định chắc chắn rằng người của Giám Thiên Thần Cung đúng là viện binh mà Vương gia mời đến, chỉ là không hiểu Vương gia đã mời kiểu gì mà lại khiến Lưu Niên đích thân ra mặt. Điều này chẳng khác nào ban cho nhà họ Lục một lá bùa hộ mệnh, các ban ngành ở Tiên Đô muốn động đến nhà họ Lục đều phải cân nhắc hậu quả. Nàng quay người lại khom người với Lục Sơn Ẩn: "Cha, con đi trước ạ."

"Ừ." Lục Sơn Ẩn gật đầu, thấy Giám Thiên Thần Cung ra mặt, ông cũng coi như yên tâm rồi.

Hoắc chấp sự phất tay ra hiệu, để thuộc hạ đi cùng Lục Hồng Yên trước.

Sau khi không còn người khác, Hoắc chấp sự quay người lại gần Lục Sơn Ẩn, nói nhỏ: "Lục hội trưởng, chúng ta quen biết nhiều năm, ông có mối quan hệ này mà tôi chưa từng nghe ông nhắc đến bao giờ nhỉ?" Ý là chỉ Giám Thiên Thần Cung, giữ lại riêng cũng là vì muốn nói chuyện này.

Nhà họ Lục kinh doanh, đứng vững ở Tiên Đô, mối quan hệ với Đô Vụ Ty sao có thể không quan tâm, hai người có thể coi là chỗ quen biết cũ.

Cấp trên hạ lệnh, nhà họ Lạc can thiệp, hắn cũng không còn cách nào khác mới buộc phải đi chuyến này.

Lục Sơn Ẩn đưa tay ra, quản gia lập tức nhét đồ vào tay ông, ông nhận lấy, nhét một tờ ngân phiếu vào tay áo Hoắc chấp sự, "Đại nhân, chuyện của tiểu nữ, mong ngài chiếu cố nhiều hơn!"

"Ông làm cái gì vậy?" Hoắc chấp sự lập tức đẩy tay trả lại, nói nhỏ: "Ông có mối quan hệ này thì còn cần tôi chiếu cố sao? Ông yên tâm, Giám Thiên Thần Cung đã đích thân ra mặt giám sát rồi, không ai dám làm bậy đâu, cũng chỉ là đưa đi hỏi vài câu thôi, không bao lâu là về được. Ông và tôi là bạn cũ nhiều năm, không cần khách sáo thế này." Hắn lại ấn trả lại tờ ngân phiếu, "Lục huynh, có vài chuyện ông cũng biết đấy, Tiên Đô này quyền thế tụ họp, tình hình phức tạp, sơ sẩy một chút là dễ đắc tội người, chúng tôi làm việc nhiều khi cũng không làm chủ được mình, nhưng Giám Thiên Thần Cung không quản mấy chuyện này, đôi khi thực sự khiến người ta đau đầu, lần sau có chuyện gì mong được giúp đỡ đôi lời."

Lục Sơn Ẩn cạn lời, vị này trước kia không ít lần nhận hối lộ, hôm nay lại không nhận, vả lại nhà họ Lục lấy đâu ra quan hệ với Giám Thiên Thần Cung, ông uyển chuyển nói: "Cũng không thân với Giám Thiên Thần Cung lắm, không thân."

Không thân? Hoắc chấp sự nhìn ông đầy ẩn ý, không thân mà chỉ cần một lời là Lưu Niên đích thân tới? Hắn ra vẻ như đã hiểu rõ mọi chuyện, cười nói: "Hiểu rồi hiểu rồi, Giám Thiên Thần Cung tuần tra các giới, sao có thể tư lợi. Ông và tôi là bạn cũ, mọi thứ không cần nói cũng hiểu. Lục huynh yên tâm, chuyện của thiên kim, tôi sẽ giúp ông để mắt, có tin tức gì sẽ báo ngay cho ông."

Lục Sơn Ẩn thầm dở khóc dở cười, đã thấy đối phương cứ nhất quyết hiểu lầm như vậy, ông đành ậm ừ: "Vậy thì làm phiền rồi."

"Không nên để người ngoài đợi lâu, xin cáo từ, không cần tiễn." Hoắc chấp sự chắp tay, cười lớn bước đi.

Lục Sơn Ẩn nhìn tờ ngân phiếu trong tay, quay người đưa trả lại cho quản gia, chắp tay đứng đó trầm tư không nói gì...

Ra khỏi cửa đã ngồi vào trong xe, Lạc Sương đầy bụng tức giận, trút lên đầu chồng: "Ta lý lẽ rõ ràng, tại sao lại ngăn ta?"

Cao Nguyên Đồng thở dài: "Nàng không biết cô ta là người thế nào sao? Chỉ riêng việc nàng can thiệp vào Đô Vụ Ty xử án ở đó, cô ta đã có thể trực tiếp bắt nàng đi thẩm vấn một trận tử tế rồi, đến lúc đó dù ông nội có nói gì cũng chẳng được. Cô ta đã ra mặt rồi, cánh tay sao có thể vặn lại đùi, việc gì phải chịu thiệt thòi đó?"

Xe khởi hành, Lạc Sương nghiến răng quay đầu nhìn nhà họ Lục, oán hận nói: "Nhà họ Lục, đợi đấy xem ta khiến ngươi tan xương nát thịt thế nào!"

Cao Nguyên Đồng lập tức cảnh cáo: "Giám Thiên Thần Cung bày rõ ra là đang đứng về phía nhà họ Lục, đằng sau Giám Thiên Thần Cung là ai, không phải nàng không biết, tình hình chưa rõ, nàng tuyệt đối đừng làm càn!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:400
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.