Gặp gỡ Tứ Ngôn chắc là vào tháng này của năm ngoái.
Khi đó cái tên của anh ấy trên Qidian vẫn chưa gọi là Tứ Ngôn, mà là Bại Loại Ngưu Đạo Đức.
Những năm đầu luôn xem bản lậu, bảo là vì tôi mà xem bản chính, tôi có thể nói gì đây?
Mỗi tác giả đều có phong cách riêng, mỗi người đều có những fan hâm mộ trung thành, người có thể kiêm dung khẩu vị của các loại độc giả suy cho cùng là thiểu số. Tôi rất khó làm được điều đó, sách của tôi có lẽ vừa vặn hợp với khẩu vị của anh ấy.
Người Thượng Hải, có một văn phòng luật sư, đây không phải là người làm nghề luật sư đầu tiên trong số độc giả của tôi.
Lần đầu gặp mặt, là vào một ngày mưa phùn lất phất, cũng ở Thượng Hải.
Anh ấy không giống người Thượng Hải, ngược lại giống người phương Bắc hơn.
Ngày đó tôi rất bận, đến việc cập nhật chương bình thường cũng không lo nổi, anh ấy biết tin tôi đang ở Thượng Hải liền yêu cầu gặp mặt.
Thật sự rất bận, tôi đã từ chối, anh ấy nhiệt tình hỏi ở đâu, tôi đành nói cho anh ấy địa chỉ khách sạn.
Rất không khéo là, tôi phải tới đài Đông Phương tham gia tổng duyệt hoạt động, thời gian không do tôi sắp xếp. Khi anh ấy tìm tới nơi, tôi đã bị xe van của đài truyền hình tới đón đưa đi mất rồi, giữa đường tôi nhắn tin bảo anh ấy đừng tới nữa, anh ấy lại đòi địa chỉ.
Cứ thế, một người bị đưa đi không biết là tới đâu, một người thì chạy theo phía sau.
Vòng vèo mãi, khi quay lại khách sạn, những người bạn cùng khóa ở Học viện Văn học Lỗ Tấn đã hẹn trước lại tới, bạn học ở Thượng Hải làm chủ xị.
Đã tới giờ ăn đêm, địa điểm ăn đêm nằm ngay gần khách sạn, chúng tôi ngồi xuống chưa được bao lâu thì Tứ Ngôn cũng tới.
Trên người anh ấy rõ ràng có dấu vết bị nước mưa làm bẩn, mang theo hơi ẩm ướt tới, cười ngây ngô ngượng ngùng gia nhập cuộc vui.
Trong bữa tiệc, anh ấy tỏ vẻ ngượng ngùng, cảm thấy làm phiền chúng tôi, may mà có người bạn xuất thân là ảo thuật gia chuyên nghiệp dùng ảo thuật làm nóng bầu không khí, khiến cho nhân viên trong tiệm cũng đứng ngoài vây xem.
Sau đó khi anh ấy rời đi, tôi đứng dậy tiễn anh ấy xuống lầu, anh ấy bất ngờ rẽ vào quầy lễ tân thanh toán, tôi vội vàng kéo anh ấy lại, bảo rằng đã có người mời, không cần thiết.
Mãi mới kéo được anh ấy ra ngoài, nhìn anh ấy đi xa rồi tôi mới quay lại lầu trên tiếp tục nhập tiệc.
Khi tiệc tùng kết thúc, người bạn xuống thanh toán, chạy quay lại cười ha hả bảo, không những không mất tiền, mà còn kiếm được chút tiền.
Hóa ra Tứ Ngôn đã quay lại trả tiền trước rồi, khiến người ta cạn lời.
Trò chuyện đôi chút về đời sống thường ngày với Tứ Ngôn, thì ra anh ấy là người như thế này:
Sáng thức dậy vệ sinh cá nhân xong thì tới tiệm điểm tâm quen thuộc ăn sáng, sau đó đưa con gái đi học, lại tới đơn vị uống trà, sau bữa trưa chợp mắt một lát, tỉnh dậy lại tiếp tục uống trà, rồi đi đón con gái tan học, sau bữa tối thì ra ngoài dạo chơi, về nhà rất muộn. Từng là một người chỉ lo bữa này không lo bữa sau...
(Gặp chút sự cố, mọi người đừng bực bội, cứ coi như không có chuyện gì xảy ra. Ngồi xuống, lăn lộn một vòng, cầu vé tháng.)