Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 7882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
756 Thân chính chẳng sợ bóng nghiêng

❊ ❊ ❊

"Thưa thầy Vương, tôi có một thắc mắc." Một vị lãnh đạo khoảng năm mươi tuổi ở hàng ghế đầu giơ tay nói.

"Mời ông nói." Vương Bảo Ngọc đưa tay phải ra hiệu.

"Tôi khi rảnh rỗi không có việc gì làm, ở nhà nghiên cứu bói quẻ, gieo được quẻ Thiên Phong Cấu, không biết điều này dự báo điều gì trong công việc?" Vị lãnh đạo già này hỏi.

"Chuyện này rất đơn giản, quẻ Thiên Phong Cấu tượng trưng cho việc nữ giới nắm quyền, nghĩa là trên đầu ông, có lẽ có một nữ lãnh đạo quyền thế." Vương Bảo Ngọc không hề che giấu mà nói thẳng.

"Ông Hà, thầy Vương đoán đúng thật đấy, ha ha!" Chưa đợi vị lãnh đạo già kia kịp nói, một vị lãnh đạo khác bên cạnh đã vỗ vai ông ấy cười xen vào.

"Vậy phải xử lý tình huống này thế nào?" Vị lãnh đạo già hỏi đầy hứng thú.

"Rất đơn giản, gió thổi khắp thiên hạ, âm mạnh dương yếu, thuận thế mà làm, không nên đối đầu." Vương Bảo Ngọc đáp.

Vị lãnh đạo già gật đầu liên tục, tỏ ra rất hài lòng với cách giải thích của Vương Bảo Ngọc. Lúc này, một vị lãnh đạo trung niên ở phía sau giơ tay nói: "Thầy Vương, bình thường tôi cũng xem Kinh Dịch, cũng từng gieo được một quẻ, là Sơn Địa Bác, xin hỏi đây là ám chỉ điều gì?"

"Sơn Địa Bác, tượng trưng cho một người nằm trên chiếc giường gỗ đã mục chân, cần phải cẩn thận các bệnh về tì vị." Vương Bảo Ngọc nói.

Vị lãnh đạo này cười cười giơ ngón cái về phía Vương Bảo Ngọc, tỏ ý Vương Bảo Ngọc nói không sai, chỉ nghe Vương Bảo Ngọc nói tiếp: "Cái gọi là Bác cực tất phục, Bĩ cực thái lai, sau khi bệnh tật qua đi, sự nghiệp của ông chắc chắn sẽ có khởi sắc lớn hơn."

Một vị lãnh đạo ngồi hàng ghế sau tiến lên phía trước vài hàng rồi ngồi xuống, giơ tay hỏi: "Thầy Vương, nếu tôi gặp vấn đề mà không biết giải quyết thế nào, lại không biết bói quẻ thì phải làm sao?"

Vương Bảo Ngọc cười ha ha: "Mọi người đều biết, việc hiểu ý nghĩa trong quẻ tượng của Kinh Dịch, có thể nói là sai một li đi một dặm, nắm vững môn kiến thức này rất khó, có người đọc mấy năm trời vẫn cảm thấy như thiên thư. Nhưng nó cũng tương đối đơn giản, chỉ cần làm được thân chính tâm chính, mọi vận hạn đều sẽ được giải quyết dễ dàng, thậm chí chẳng cần phải bói quẻ. Nếu ông không có hứng thú nghiên cứu môn học này, vậy thì cứ làm một người lãnh đạo tốt, là chẳng có vấn đề gì nữa cả."

Lại một tràng pháo tay vang lên, các vị lãnh đạo lần lượt giơ tay hỏi đông hỏi tây, bầu không khí vô cùng sôi nổi. Vương Bảo Ngọc không hề nao núng, đem hết vốn liếng ra, có hỏi có đáp, nói năng thẳng thắn. Vô tri vô giác, hai tiếng tiết học vậy mà kéo dài tới ba tiếng đồng hồ, các vị lãnh đạo vẫn tỏ ra chưa đã thèm.

Cuối cùng, Vương Bảo Ngọc tổng kết: "Thưa các vị lãnh đạo, nội dung chúng ta giảng hôm nay chỉ là để làm sáng tỏ ứng dụng thực tế của Kinh Dịch trong việc dự đoán. Tất nhiên, triết lý tự nhiên giản dị ẩn chứa trong Kinh Dịch mới là điều chúng ta nên nghiên cứu sâu hơn. Người nhân thấy nhân, người trí thấy trí, hy vọng mọi người có thể thông qua tiết học này mà thực sự hiểu về Kinh Dịch, có thể gạn đục khơi trong, thu được sự khai sáng."

Tiếng vỗ tay không dứt, Vương Bảo Ngọc phất tay lớn tuyên bố tan học. Các vị lãnh đạo lũ lượt kéo đến xin phương thức liên lạc của Vương Bảo Ngọc, nói rằng sau này muốn giữ liên lạc với thầy Vương, giao lưu nhiều hơn, kịp thời thỉnh giáo.

Bị các vị lãnh đạo vây kín mít, Vương Bảo Ngọc có cảm giác như mình trở thành ngôi sao, chỉ hận bản thân không in danh thiếp, đành phải viết phương thức liên lạc lên mặt sau của giáo án. Ban đầu còn chia cho mỗi người được nửa tờ giấy, sau đó là một phần tư, đến vị lãnh đạo cuối cùng rời đi thì mảnh giấy nhỏ cầm trên tay e rằng chỉ to bằng cục tẩy.

Vương Bảo Ngọc đang thu dọn đồ đạc thì thấy một người đi tới, chính là Khổng Tinh, chỉ thấy ông ta cười nói: "Tiểu Vương, à không, thầy Vương, ha ha, cậu đúng là thâm bất lộ, có bản lĩnh đấy. Cha tôi từng nói cậu là bậc thông tuệ Kinh Dịch, xem ra lời ấy chẳng sai chút nào!"

"Cục trưởng Khổng, ông nói vậy khách sáo quá rồi, cứ gọi tôi là Tiểu Vương đi. Ông là chuyên gia văn vật, sau này tôi còn phải thỉnh giáo ông nhiều. Tôi đâu biết giảng bài, chỉ là thuật lại suy nghĩ của mình, có sao nói vậy thôi." Vương Bảo Ngọc cười đáp.

"Tiểu Vương, thực ra bài giảng nên như thế này mới phải. Các vị lãnh đạo đa phần đều học thức uyên bác, không thiếu gì chút kiến thức giáo trình đó. Bất kể cậu nói đúng hay sai, các vị lãnh đạo đến nghe giảng cũng là hy vọng được thư giãn một chút, sau này lớp học ở Đảng trường cũng nên thay đổi hình thức đi thôi." Khổng Tinh rất nghiêm túc nói.

"Cục trưởng Khổng, ông không biết đâu, giảng bài cho các lãnh đạo, tôi thực sự căng thẳng đến đổ mồ hôi trán đấy!" Vương Bảo Ngọc thành thật nói.

"Ha ha, thực ra chẳng có gì đâu, lãnh đạo cũng là người, cũng có thất tình lục dục, hỉ nộ ái ố của con người, hy vọng lần tới vẫn được nghe bài giảng của cậu." Khổng Tinh vừa nói vừa chào tạm biệt Vương Bảo Ngọc, rồi cười ha hả rời đi.

Một lát sau, Thái Quảng Đức đầy vẻ phấn khởi bước vào, vỗ vai Vương Bảo Ngọc, cực kỳ khách khí nói: "Tiểu Vương, thật không ngờ, hiệu quả buổi giảng lại tốt đến thế. Vừa nãy tôi gặp các vị lãnh đạo đi ra, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi phong cách giảng bài của cậu, cứ hỏi dồn mãi là khóa tới khi nào mở. Hy vọng có cơ hội vẫn có thể mời cậu tới giảng bài."

Vương Bảo Ngọc khiêm tốn nói: "Đó là các vị lãnh đạo khách sáo, đề cao tôi thôi. Hiệu trưởng Thái, tôi thế này coi như hoàn thành nhiệm vụ mỹ mãn rồi chứ nhỉ!"

"Đương nhiên, đơn giản là vượt quá tưởng tượng. Tối nay đừng đi đâu, tôi mời cậu đi ăn, không được từ chối đấy nhé!" Thái Quảng Đức vui vẻ nói, còn dẫn Vương Bảo Ngọc đến phòng tài vụ, tiết học ba tiếng đồng hồ, nhất quyết đòi đưa cho Vương Bảo Ngọc hai nghìn tệ.

Từ chối không được, Vương Bảo Ngọc đành phải nhận lấy, trong lòng thầm nghĩ, người ta nói tri thức là lực lượng sản xuất, quả thật chẳng sai chút nào, số tiền kiếm được trong một buổi chiều này đã bằng cả tháng lương rồi.

Vương Bảo Ngọc trở về phòng của mình, giảng bài đến mức miệng khô lưỡi đắng, uống không ít nước. Vừa mới định nằm xuống nghỉ ngơi một lát thì có tiếng gõ cửa, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là Lý Khả Nhân.

Vương Bảo Ngọc mở cửa, Lý Khả Nhân đang cười hì hì đứng trước cửa, cười nói: "Nhóc con, không ngờ cậu còn hiểu mấy thứ tà môn ngoại đạo này đấy, chị vừa mới nghe nói, bài giảng của cậu thành công lắm."

Vương Bảo Ngọc chắp tay nói: "Đa tạ đại tỷ đề cao, chỉ là giảng thành công thế này, làm chị không được xem trò cười rồi, thật là xin lỗi nhé."

Lý Khả Nhân không vui nói: "Nhóc con nói năng kiểu gì thế, chị là chân thành chúc mừng cậu, cậu đừng có mà chó cắn Lữ Động Tân, không biết lòng tốt của người khác đấy nhé!"

"Đại tỷ, nếu chị đến để chúc mừng tôi, xin cảm ơn trước. Tôi mệt rồi, mời chị về cho!" Vương Bảo Ngọc vừa nói vừa định đóng cửa.

"Đợi đã! Nhóc con, đại tỷ có việc tìm cậu." Lý Khả Nhân nói rồi không đợi Vương Bảo Ngọc đồng ý đã xông vào.

Vương Bảo Ngọc lười biếng nằm nhoài lên giường, hỏi: "Việc gì thế ạ?"

Lý Khả Nhân cười hì hì véo tai Vương Bảo Ngọc, nói: "Tuổi còn trẻ mà đã biết thế nào là mệt à, mau dậy đi, đại tỷ có việc thật đấy."

"Đại tỷ, việc gì ạ? Có phải muốn miễn giảm tiền thuê phòng cho tôi không?" Vương Bảo Ngọc xoa xoa cái tai đang hơi đau, cười hì hì nói.

"Nằm mơ đi, chị còn đang trông chờ tiền thuê phòng để mua bút mực giấy nghiên đây này!" Lý Khả Nhân lườm Vương Bảo Ngọc một cái, đưa tay ra trước mặt cậu, nói: "Tên nhóc lừa đảo, xem tướng tay cho chị đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:686
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.