Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 7928 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
734 Hành vi quái đản

❊ ❊ ❊

Mặc dù đã thuê nhà nhưng vẫn chưa thể vào ở, tất nhiên Vương Bảo Ngọc không thể để Phùng Xuân Linh ra khách sạn, sau khi hai người ăn tối xong, Vương Bảo Ngọc thuận nước đẩy thuyền, lái xe đưa Phùng Xuân Linh cùng về căn nhà mình đã thuê.

Vương Bảo Ngọc dùng chìa khóa mở cửa, mời Phùng Xuân Linh vào nhà, cười hề hề nói: "Về đến nhà rồi, cứ tự nhiên nhé." Phùng Xuân Linh chạy lên chạy xuống ngó nghiêng khắp lượt, tỏ ra rất hài lòng với mọi thứ ở đây, nói không ngờ nơi ở của Vương Bảo Ngọc lại có thể gọn gàng sạch sẽ đến thế.

Vương Bảo Ngọc không hề thừa nhận đây là công lao của nữ chủ nhà, ngược lại còn cười tủm tỉm tiến sát lại gần tai Phùng Xuân Linh hỏi: "Thế em nghĩ phòng của anh đáng lẽ phải trông như thế nào?"

Phùng Xuân Linh khúc khích cười: "Em không dám nói đâu, sợ có người thẹn quá hóa giận!"

Vương Bảo Ngọc giả vờ giận dữ: "Quả nhiên không nghĩ gì tốt cho anh, mau nói, không thì không tha cho em đâu!" Dứt lời, ngón tay cậu bắt đầu táy máy chọc loạn lên người Phùng Xuân Linh, khiến cô cười ngặt nghẽo lùi lại phía sau, gần như không thở nổi.

Tiếng cười trong trẻo của Phùng Xuân Linh khiến Vương Bảo Ngọc rất rung động. Kể từ khi nhà xưởng đi vào hoạt động, Phùng Xuân Linh gần như chẳng lúc nào được thảnh thơi, nhìn kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn, dường như cô đã gầy đi một vòng, sắc mặt cũng không quá tốt, có phần nhợt nhạt, chắc là do mệt mỏi quá độ.

Vương Bảo Ngọc ân cần để Phùng Xuân Linh ngồi xuống ghế sofa, còn mình thì vào bếp đun nước chuẩn bị pha trà. Vương Bảo Ngọc vừa mới bước vào bếp, liền nghe thấy tiếng mở cửa, chỉ thấy nữ chủ nhà mặc đồ ngủ xuất hiện ở cửa phòng.

Vừa nhìn thấy Phùng Xuân Linh cao ráo xinh đẹp, nữ chủ nhà hơi ngạc nhiên một chút, sau đó liền xị mặt xuống hỏi: "Cô là ai? Sao lại xông vào nhà tôi thế này?"

"Tôi là bạn của Vương Bảo Ngọc, sao chị lại có chìa khóa?" Người phụ nữ đột ngột xông vào khiến Phùng Xuân Linh nhất thời không phản ứng kịp, không nhịn được liền hỏi ngược lại.

"Sao tôi lại không được có chìa khóa, đây là nhà tôi mà." Nữ chủ nhà lạnh lùng đáp.

"Chị là chủ nhà đúng không! Chị ngày nào cũng mặc đồ kiểu này xông vào nhà người thuê à?" Phùng Xuân Linh không vui nói, cô nhìn bộ đồ ngủ hằn lên những điểm nhạy cảm của nữ chủ nhà, cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Tôi thích mặc thế nào thì mặc, cô bé con đừng có mà lo chuyện bao đồng." Nữ chủ nhà bị Phùng Xuân Linh nói đến mức thẹn quá hóa giận, giọng điệu càng lúc càng khó nghe.

Vương Bảo Ngọc nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng khách, vội vàng đi ra, cười hề hề với nữ chủ nhà: "Đây là bạn em, mấy ngày không gặp, chị càng ngày càng xinh đẹp ra đấy."

"Đừng có dẻo miệng, nhóc con, ra đây với chị một chút." Nữ chủ nhà vẫy tay ra hiệu với Vương Bảo Ngọc.

Vương Bảo Ngọc nháy mắt tinh quái với Phùng Xuân Linh, cười cười theo nữ chủ nhà sang phía đối diện. Nữ chủ nhà mặt mày không vui nói: "Nhóc, cậu dẫn con gái về nhà, cũng phải báo trước với chị một tiếng chứ."

"Chị à, cô ấy tạm thời không có chỗ ở, chẳng lẽ lại để cô ấy lang thang đầu đường xó chợ à!" Vương Bảo Ngọc giải thích.

"Cái đó tôi không quan tâm, cô ta là bạn gái cậu à?" Nữ chủ nhà hỏi.

"Không phải, bạn bè bình thường thôi." Vương Bảo Ngọc nói.

"Không ngờ cậu còn không thành thật thế này, chị nói cho cậu biết, mau bảo cô ta đi ngay, chị không chào đón cô ta." Nữ chủ nhà hạ lệnh đuổi khách.

Vương Bảo Ngọc rất khó chịu, vốn dĩ đang định cùng Phùng Xuân Linh ở nhà chơi đùa một chút, không ngờ nữ chủ nhà lại lắm chuyện như vậy, mình đã đóng tiền thuê nhà đàng hoàng rồi cơ mà.

"Chị à, chị nói thế là không đúng rồi, đã đóng tiền thuê nhà thì trong thời hạn hợp đồng, quyền sử dụng căn nhà là của em. Em muốn dẫn ai đến, đó là quyền của em." Vương Bảo Ngọc cố nhẫn nại nói.

"Cậu đừng có mà vô lý! Chị là chủ nhà, xảy ra chuyện gì, chị phải chịu trách nhiệm đấy." Nữ chủ nhà vẫn không buông tha.

Vương Bảo Ngọc cười làm hòa: "Em dẫn con gái về nhà thì có thể xảy ra chuyện gì chứ? Chị là người có lòng tốt nhất, cứ cho cô ấy ở vài ngày đi mà."

Nữ chủ nhà kiên quyết lắc đầu, nói: "Không được, các người đều là những thanh niên đang tuổi hừng hực sức sống, nhỡ xảy ra sơ suất gì, chị mất mặt không chịu nổi đâu!"

Nghe nữ chủ nhà càng nói càng đi xa, Vương Bảo Ngọc nghe mà không kiên nhẫn nổi nữa, không khách khí nói: "Chị à, chị nghĩ nhiều quá rồi, bọn em có làm ra đứa con thì cũng chẳng liên quan gì đến chị cả."

"Cậu!" Nữ chủ nhà có chút nóng giận, nói: "Cậu mà làm thế thì coi như hủy hợp đồng, tôi có thể đi kiện cậu!"

Vương Bảo Ngọc cười khinh khỉnh, nói: "Chị à, quên nhắc chị nhé, trong hợp đồng của chúng ta không hề ghi rõ là không được dẫn con gái về qua đêm. Hơn nữa dù hợp đồng có quy định từ trước, em cũng đã hỏi qua bạn bè trong ngành rồi, cái điều khoản này của chị là bất công, không có hiệu lực pháp luật đâu. Em còn chưa biết đi kiện chị ở đâu đây này, chị lại còn định đi kiện em? Thật buồn cười!"

"Cậu! Cậu cút ngay cho tôi! Thật là phiền phức, không có giáo dục." Nữ chủ nhà thẹn quá hóa giận, chỉ tay vào cửa nói với Vương Bảo Ngọc.

"Cũng chẳng phải em muốn đến, là chị gọi em ra đấy chứ." Vương Bảo Ngọc quay người bỏ đi, hậm hực trở lại căn phòng của mình.

"Đây là chủ nhà mà anh hay gọi điện thoại á?" Phùng Xuân Linh khó chịu hỏi.

"Bà cô già, lắm chuyện thật. Bố mày đóng tiền thuê nhà, dẫn người về nhà mà bà ta cũng không cho, trách sao chồng không bỏ." Vương Bảo Ngọc tức tối nói, còn lấy hợp đồng thuê nhà ra cho Phùng Xuân Linh xem.

Phùng Xuân Linh vừa xem vừa buồn cười, nữ chủ nhà cá tính bá đạo thế này đúng là hiếm gặp, cô hiểu chuyện đóng hợp đồng lại, an ủi Vương Bảo Ngọc: "Ha ha, nhị gia Bảo đừng giận nữa, anh xem em còn chưa cáu đây này. Bà ấy làm vậy, biết đâu có nguyên nhân khác."

"Có nguyên nhân gì được, chẳng qua là bản thân độc thân nên không nhìn được người ta có đôi có cặp thôi." Vương Bảo Ngọc nhăn mặt nói.

"Có khi bà ấy thích anh cũng nên. Hi hi." Phùng Xuân Linh cười khanh khách.

"Sao em biết?" Vương Bảo Ngọc thắc mắc hỏi.

"Phụ nữ là người hiểu phụ nữ nhất, nhưng lần này là trực giác." Phùng Xuân Linh nói.

"Trực giác gì chứ, anh thấy toàn là suy diễn lung tung đoán mò, tuổi bà ta làm mẹ anh còn được ấy." Vương Bảo Ngọc không cho là đúng nói.

Lúc này, nước trong bếp đã sôi, Vương Bảo Ngọc qua đó pha trà, bê sang rót cho Phùng Xuân Linh một chén, hai người ngồi sát cạnh nhau trên sofa xem tivi.

Vừa xem tivi vừa uống trà, tâm trạng Vương Bảo Ngọc lại bắt đầu tốt lên, cười hề hề ôm lấy Phùng Xuân Linh.

Nhưng đúng lúc này, lại có tiếng chìa khóa mở cửa, Vương Bảo Ngọc và Phùng Xuân Linh giật mình, vội vàng tách ra ngồi thẳng ngay ngắn. Chỉ thấy nữ chủ nhà mặt dài như cái bơm đi vào, cũng chẳng nói câu nào, đi thẳng ra ban công, cầm lấy hai chiếc quần lót ren nhỏ, rồi lại vội vã đi ra ngoài, rầm một tiếng, đóng cửa mạnh bạo.

Vương Bảo Ngọc vừa tức vừa bực, ngồi trên sofa hờn dỗi, tiện tay vơ lấy cái gối tựa sau lưng ném mạnh xuống đất, nhưng vẫn thấy chưa hả giận, bước lên giậm thêm mấy cái mới chịu thôi.

"Hi hi! Trách sao bà ấy không thích em đến đây!" Phùng Xuân Linh khúc khích cười, làm Vương Bảo Ngọc hơi xấu hổ, vội vàng giải thích: "Xuân Linh, đừng nghĩ lung tung, bà ấy là nghệ sĩ, hành vi quái đản, còn chuyện tại sao bà ấy lại phơi quần lót ở chỗ anh, anh cũng không rõ đâu."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:686
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.