Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 7902 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
751 Tác phẩm của ai

❊ ❊ ❊

Ngay lúc này, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vào vai anh, Vương Bảo Ngọc xoay người lại, chỉ thấy Vương Lâm Lâm đang ngồi trên thành sô pha, mỉm cười nhìn anh, đồng thời đưa tới một cốc đồ uống.

"Lâm Lâm, em chơi đi! Đại ca ca buồn ngủ rồi." Vương Bảo Ngọc mỉm cười đón lấy, chỉ là nụ cười này ngay cả chính anh cũng thấy gượng gạo.

"Anh đang phiền lòng phải không! Đại ca ca, có một số người, một số việc sau khi có được rồi, có lẽ sẽ cảm thấy bình thường nhạt nhẽo thôi." Vương Lâm Lâm nghiêm túc nói.

"Nhóc con, biết cái gì chứ." Vương Bảo Ngọc cười hì hì, không kìm được yêu chiều quẹt nhẹ lên cái mũi thanh tú của cô bé. Trong lòng lại thấy những lời Vương Lâm Lâm nói không phải là không có lý.

"Anh mới là đồ đại ca ca ngốc nghếch ấy!" Vương Lâm Lâm vừa cười vừa nhào tới, hai bàn tay nhỏ bé gãi tới gãi lui trên người Vương Bảo Ngọc, làm Vương Bảo Ngọc ngứa ngáy đến mức phải liên tục cầu xin tha thứ mới dừng lại. Vương Lâm Lâm có vẻ cũng đã đùa nghịch đủ, nằm rạp trước ngực Vương Bảo Ngọc thở hồng hộc nghỉ ngơi. Vương Bảo Ngọc không khỏi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Vương Lâm Lâm, chẳng hiểu sao, anh luôn có một sự yêu mến đặc biệt dành cho Vương Lâm Lâm, thậm chí muốn bảo vệ cô bé.

Hai người trò chuyện phiếm thêm một lúc nữa, Vương Lâm Lâm dụi dụi đôi mắt đỏ hoe rồi tiếp tục thức đêm lướt web, Vương Bảo Ngọc cũng mơ màng ngủ thiếp đi trên sô pha.

Sáng hôm sau lúc tám giờ, hai người rời tiệm net, ăn sáng ở gần đó. Vương Lâm Lâm đôi mắt vô thần, ngáp ngắn ngáp dài, nói muốn về nhà ngủ. Vương Bảo Ngọc đòi đưa về nhưng vẫn bị từ chối.

Vương Lâm Lâm bắt taxi đi mất, Vương Bảo Ngọc lái xe trở về trường Đảng thành ủy. Chỉ thấy bên ngoài tòa nhà chính đã đỗ rất nhiều xe sang, Vương Bảo Ngọc tìm hồi lâu mới cuối cùng tìm được một chỗ trống, đỗ xe vào.

Tiến vào đại sảnh, bên trong đã chật kín người, trong đó không thiếu các phóng viên truyền thông mang theo máy ảnh lớn máy quay nhỏ. Lễ khai mạc hội nghị giao lưu nghệ thuật xây dựng Đảng sắp sửa diễn ra.

Vương Bảo Ngọc chen vào đám đông, nhìn thấy Dương Hồng Quân và một nhóm nghệ sĩ già đều đeo hoa đỏ đứng trên đài, tạo thành hình cánh quạt. Đứng ở giữa là vài người đàn ông trung niên, mặc âu phục, thắt lưng thẳng tắp, biểu cảm mỉm cười bình tĩnh, nhìn là biết ngay lãnh đạo thành phố đến dự lễ khai mạc.

"Nhóc con, cậu chạy đi đâu thế, cả đêm không thấy bóng dáng đâu." Lý Khả Nhân nhìn thấy Vương Bảo Ngọc, chen tới bất mãn nói.

"Chị không ngủ cho ngon, gõ cửa phòng em làm gì?" Vương Bảo Ngọc liếc mắt hỏi.

"Không biết tốt xấu, chị đây là quan tâm cậu đấy!" Lý Khả Nhân thẹn quá hóa giận nói.

"Tối qua em gặp một người bạn, vừa uống vừa trò chuyện cả đêm." Vương Bảo Ngọc buột miệng nói.

"Giờ trở nên không thành thật chút nào, trên người chẳng có chút mùi rượu, rõ ràng là không có uống rượu." Lý Khả Nhân nhăn mũi, không tin nói.

Lúc này, micro trên đài vang lên, người dẫn chương trình trước tiên công bố danh sách lãnh đạo và nghệ sĩ đến dự. Có hai phó bí thư thành ủy, còn có một vị phó thị trưởng và hiệu trưởng trường Đảng, nghệ sĩ hơn hai mươi người, gần như đều có chức vụ trong hiệp hội.

"Đại tỷ, sao không thấy tên chị vậy?" Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói.

"Chị mới không thèm ấy! Nhóc con, chị tới lần này chỉ là để góp vui thôi, hiểu không?" Lý Khả Nhân không vui nói.

Không hiểu, Vương Bảo Ngọc thành thật lắc đầu, đã là góp vui thì còn mang hai bức tranh quèn đi làm gì?

Lý Khả Nhân lầm bầm một câu: "Đồ tầm thường!". Sau đó liền chán nản nhìn lướt qua hàng ghế chủ tọa.

Tiếp theo là phần lãnh đạo phát biểu và đại diện nghệ sĩ phát biểu, đều là những lời sáo rỗng, rất tẻ nhạt. Lễ khai mạc cuối cùng cũng kết thúc, tiếp theo là đến phòng triển lãm bên cạnh để thưởng thức các tác phẩm mà các nghệ sĩ trưng bày.

Các lãnh đạo tất nhiên đi phía trước, theo sau là các nghệ sĩ, những người còn lại đều đi theo phía sau. Phòng triển lãm rất lớn, bên trong đã treo đầy các loại tranh chữ, trong đó cũng có hai bức của Dương Hồng Quân, vết mực bên trên còn mới, rất giống như được viết sáng nay.

Bên cạnh thư pháp của Dương Hồng Quân, thế mà lại treo hai bức tác phẩm mà Lý Khả Nhân mang tới. Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói: "Khả Nhân tỷ, chị đây là nhờ ơn Dương đại gia rồi!"

"Đi chỗ khác chơi, nếu không phải vì nể mặt Dương đại gia, chị tuyệt đối sẽ không đem tranh ra trưng bày đâu." Lý Khả Nhân chối bay chối biến.

Vương Bảo Ngọc cười hì hì, không tin hỏi: "Đại tỷ, vậy sao chị không treo vào xó xỉnh nào đó đi? Các nhà thư pháp ở đây e là không có mấy người vượt qua được Dương đại gia đâu, không phải chị muốn mượn hơi người ta để nổi tiếng đấy chứ?"

Lý Khả Nhân giơ tay chọc mạnh một cái vào trán Vương Bảo Ngọc, mắng yêu: "Nhóc con, chị thấy cậu lăn lộn ngoài xã hội lâu quá rồi, tâm địa đều bị lệch hết cả! Cậu là chưa hiểu được thực lực của đại tỷ, đại tỷ là lười nổi tiếng thôi, nếu không thì vào lúc này chính là Dương đại gia đang được thơm lây từ chị rồi!"

Phía trước có lãnh đạo, Vương Bảo Ngọc cố gắng mím chặt miệng không bật cười thành tiếng, giơ ngón tay cái lên, cười nói: "Chị lợi hại!" Lý Khả Nhân lườm một cái, không thèm để ý tới Vương Bảo Ngọc nữa.

Các lãnh đạo chỉ đi lướt qua, làm bộ làm tịch xem thử mà thôi, rốt cuộc là hiểu thật hay hiểu giả thì không ai biết được. Đợi các lãnh đạo vừa đi, phóng viên truyền thông cũng theo đó mà đi, người ít đi rất nhiều, hiện trường lập tức yên tĩnh trở lại.

Các nghệ sĩ già hớn hở bước những bước khoan thai trong phòng triển lãm, chờ đợi sự khen ngợi và tán dương của khách tham quan. Quả thực có một số người sau khi xem xong tác phẩm thì tìm các nghệ sĩ già để xin chữ ký làm kỷ niệm, hoặc chụp ảnh lưu giữ, thỉnh thoảng cũng có người hỏi giá tác phẩm.

Ngay lúc này, một vị lão giả tóc trắng xóa, khuôn mặt đầy nếp nhăn, được hai người dìu trái dìu phải, lảo đảo bước vào. Các nghệ sĩ già vừa nhìn thấy người này, vội vàng đón lấy. Vương Bảo Ngọc đoán đây là một nhân vật lớn, vội hỏi Lý Khả Nhân: "Đại tỷ, chị quen ông ấy không?"

"Ông ấy hẳn là hội trưởng cũ của Hiệp hội Mỹ thuật nhiều năm trước, tên là Lật Thiếu Phong, là một trong những họa sĩ nổi tiếng nhất trong nước. Tranh của ông ấy ngàn vàng khó cầu, nghe nói một thước vuông giá hơn mười ngàn tệ, mà còn chẳng dễ mua được đâu." Lý Khả Nhân nói.

Vương Bảo Ngọc gật đầu, tỏ vẻ thán phục, Lý Khả Nhân quả nhiên là người làm nghệ thuật, hiểu biết về những thứ này cực kỳ rõ ràng. Nhưng anh vẫn tò mò hỏi: "Đại tỷ, ông ấy lớn tuổi thế rồi, đi lại còn không vững, liệu có nhìn ra tốt xấu không?"

Lý Khả Nhân khẳng định nói: "Tất nhiên là có, cậu không hiểu nghề nghệ thuật này, cái đó là càng già càng có giá!"

Lật Thiếu Phong gương mặt mỉm cười, nhẹ nhàng vẫy tay chào hỏi những nghệ sĩ già này, dưới sự dìu dắt của hai người, ông chậm rãi đi trong phòng triển lãm, thưởng thức các tác phẩm. Đối với một số tác phẩm, biểu cảm ông bình thản; một số tác phẩm thì lắc đầu thở dài; có cái thì chỉ liếc mắt qua một cái, tình trạng tốt nhất cũng chỉ là khẽ gật đầu mà thôi.

Hồi lâu sau, trên mặt Lật Thiếu Phong bắt đầu lộ rõ vẻ thất vọng, dường như không có tác phẩm nào ở đây có thể khiến ông thực sự hài lòng. Khi ông chậm rãi đi tới nơi Vương Bảo Ngọc và Lý Khả Nhân đang đứng, thoáng thấy hai bức tranh treo trên tường, đôi mắt đột nhiên sáng lên, run run bước lại gần, xem xét kỹ lưỡng trên bức tranh hồi lâu, đột nhiên quay đầu hào hứng hỏi: "Đây là tác phẩm của ai?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:686
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.