Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 7634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
689 Nữ chủ nhà

❊ ❊ ❊

Trên đường tới huyện Phú Ninh, Vương Bảo Ngọc nhớ tới quẻ "Cấn vi sơn" mà mình từng bói khi mới đến trấn Thanh Nguyên. Chuyện đã qua, giờ anh có cách giải thích khác về quẻ này.

Trước kia, anh từng nghĩ quẻ này ám chỉ Mạnh Diệu Huy gây trở ngại cho sự phát triển của mình. Tuy cũng đúng, nhưng không hoàn toàn đúng. Xét ở khía cạnh khác, trở ngại cũng là động lực để phát triển. Quẻ "Cấn vi sơn" cho thấy, mục tiêu công việc của anh chủ yếu liên quan tới núi non, nên mới có chuyện phát triển du lịch làng Tuyết Phong, xây dựng khu trượt tuyết Tích Tuyết Phong.

Thế nhưng, lần đi huyện Phú Ninh này, Vương Bảo Ngọc không muốn bói toán trước nữa. Qua hai lần thuyên chuyển công tác, Vương Bảo Ngọc hiểu ra một đạo lý: cho dù vận mệnh có gợi ý cho bạn, thì người thấu hiểu được ẩn ý bên trong cũng chỉ là phượng mao lân giác. Vì thế, anh muốn tự mình nắm bắt vận mệnh, nỗ lực làm việc, phấn đấu sớm ngày được lên thành phố, thực hiện lời hẹn ước ngàn ngày với Trình Tuyết Mạn.

Vương Bảo Ngọc lái xe phóng như bay, gần đến trưa thì tới huyện thành Phú Ninh. Đối với nơi này, Vương Bảo Ngọc không hề xa lạ, cũng đã tới nhiều lần, thế nhưng lần này cảm giác lại khác hẳn. Trước đây anh chỉ là khách qua đường, còn giờ đây lại phải tới để làm việc và sinh sống. Điều này cũng đồng nghĩa với việc anh sẽ chia tay cuộc sống ở thị trấn nhỏ, trở thành một thành viên của người thành phố.

Vương Bảo Ngọc tìm một quán cơm nhỏ, ăn tạm bữa cơm rồi lái xe đi dạo quanh. Mục đích chỉ có một: thuê được một căn phòng phù hợp với mình. Mấy ngày nay anh cũng đã suy nghĩ kỹ, dù có thể ở lại cơ quan huyện ủy, nhưng trong đó người đông thị phi cũng không ít, chẳng bằng ở bên ngoài cho thoải mái.

Vương Bảo Ngọc vừa đi vừa dừng lại xem, cột điện dán không ít tờ quảng cáo cho thuê nhà, nhưng đều không vừa ý. Hoặc là nhà quá nhỏ, hoặc là cơ sở vật chất không hoàn thiện. Thỉnh thoảng có vài căn khá hơn một chút thì vị trí lại quá hẻo lánh, không thuận tiện cho công việc. Mải miết dạo tới gần tối, cuối cùng tại cổng một khu chung cư mới xây, anh thấy một tờ quảng cáo cho thuê nhà khiến mình động tâm.

Quảng cáo cho thuê nhà của người khác đều là bản in, còn căn này lại được viết tay trên một tờ giấy viết thư xinh xắn. Phía trên bên phải còn in hình một chú chim hoạt hình đang há cái mỏ nhỏ, trông như đang ca hát, nhìn rất bắt mắt, dễ chịu.

Vương Bảo Ngọc đầy hứng thú xuống xe, chỉ thấy trên quảng cáo viết bằng nét chữ tú lệ: "Tôi có nhà cho thuê, diện tích một trăm sáu mươi mét vuông, tầng sáu có gác lửng, đồ dùng gia đình đầy đủ, sạch sẽ gọn gàng, có vòi hoa sen, có hệ thống sưởi, có thể nấu nướng, giá cả thương lượng". Bên dưới là một số điện thoại liên lạc.

Vương Bảo Ngọc cầm điện thoại di động lên, cẩn thận ấn nút, gọi vào số trên tờ quảng cáo. Tút tút tút! Không ai nghe máy. Vương Bảo Ngọc nhìn chiếc điện thoại trong tay, tưởng máy bị hỏng, kiểm tra kỹ lại số điện thoại trên quảng cáo một lần nữa rồi gọi lại. Chuông reo một hồi lâu, cuối cùng cũng có người bắt máy.

Người bắt máy là một phụ nữ, giọng tuy rất mảnh nhưng vẫn có thể phân biệt được đây là một người phụ nữ đã có tuổi. Vương Bảo Ngọc nói muốn thuê nhà, người phụ nữ hỏi thấy ở đâu, Vương Bảo Ngọc nói ở cổng khu chung cư. Người phụ nữ bảo mình đang ở trong khu chung cư, bảo Vương Bảo Ngọc chờ một chút, bà ta xuống ngay.

Vương Bảo Ngọc dựa vào xe, đợi không lâu sau, thấy một người phụ nữ dáng người cao ráo đang nhìn đông ngó tây đi ra.

"Có phải cậu muốn thuê nhà không?" Người phụ nữ hỏi dò.

"Vâng, là cháu." Vương Bảo Ngọc đứng thẳng người, mỉm cười nói.

"Mấy người ở?"

"Chỉ mình cháu thôi ạ." Vương Bảo Ngọc nói. Nói xong lại thấy không ổn, bèn bổ sung: "Có thể cũng sẽ thỉnh thoảng có bạn bè tới chơi ạ."

Người phụ nữ đánh giá Vương Bảo Ngọc từ trên xuống dưới, dường như có chút không dám tin. Một thanh niên như vậy, lái xe hơi, cầm điện thoại di động, trông chẳng khác nào một gã đại gia. Đồng thời, Vương Bảo Ngọc cũng đánh giá người phụ nữ trước mặt, cảm thấy vị nữ chủ nhà tương lai này có chút khác biệt với người thường.

Nữ chủ nhà trông đã gần bốn mươi, dáng người rất cao, hình như còn cao hơn Vương Bảo Ngọc nửa cái đầu, xấp xỉ Tiền Mỹ Phượng, vóc dáng khá chuẩn, có thể nói là "lồi lõm" gợi cảm. Chiếc váy da ngắn trên người cô ta chất liệu mềm mại tinh tế, rõ ràng là loại đắt tiền. Nữ chủ nhà để tóc dài xõa vai, da dẻ trắng ngần. Dưới hàng mi dài cong vút rậm rạp là đôi mắt kiểu Âu hơi sâu, thi thoảng lại chớp chớp, cùng với sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng rõ nét, mang đậm nét phong tình dị quốc.

"Nhóc con, nhìn gì đấy?" Nữ chủ nhà bị Vương Bảo Ngọc nhìn đến mức thấy hơi ngại ngùng, liền hờn dỗi trách.

"Nói cháu là nhóc con, chứ chị cũng chẳng lớn hơn cháu là bao." Vương Bảo Ngọc cười hì hì, bắt đầu trêu đùa. Chuyện dỗ dành phụ nữ anh rất thạo.

Nữ chủ nhà quả nhiên lộ vẻ vui mừng, hỏi: "Thế cậu đoán chị bao nhiêu tuổi?"

"Chắc ngoài ba mươi chút thôi." Vương Bảo Ngọc buột miệng nói. Anh đoán tuổi thật của người phụ nữ này phải lớn hơn một chút.

"Chị á! Bốn mươi lăm rồi, con trai chị chắc cũng tầm tuổi cậu đấy." Nữ chủ nhà vui vẻ nói.

"Thật sự không nhìn ra đấy, chị dưỡng da thế nào vậy?" Vương Bảo Ngọc cố tình giả vờ tò mò hỏi.

"Chị là nghệ sĩ, suốt ngày vẽ tranh, tâm thái trẻ trung, đến con trai chị cũng bảo chị như một đứa trẻ vậy." Nữ chủ nhà không giấu vẻ tự hào nói.

Hóa ra là người làm nghệ thuật, Vương Bảo Ngọc rất hứng thú. Trong lòng anh, nghệ sĩ đều rất có gu thẩm mỹ, chắc hẳn căn nhà cũng không tồi, bèn hỏi: "Dì ơi, cháu có thể đi xem nhà không ạ?"

Mặt nữ chủ nhà lập tức xầm xuống, nói: "Chị già đến thế sao?"

Vương Bảo Ngọc sửng sốt, lập tức hiểu ra mình gọi người ta già quá. Anh đảo mắt một vòng, cười hì hì nói: "Đương nhiên là không rồi, nhưng vì thấy chị khí chất cao quý, tu dưỡng lại cao như vậy, nên cháu sợ gọi là chị lại là không tôn trọng chị."

Nữ chủ nhà cười khúc khích, tùy ý hất mái tóc dài, nói: "Gọi thế nào cũng được, thực ra chị cũng không để ý đâu."

Vương Bảo Ngọc thầm nghĩ: Không để ý mới lạ ấy. Vì thế anh đổi giọng: "Chị à, bây giờ có thể đi xem nhà được không?"

"Ái chà! Suýt nữa quên mất, hôm nay có một nhà ba người gọi điện bảo tới xem nhà, mà tới giờ vẫn chưa thấy tới. Chị nghĩ cho một gia đình thuê thì giữ vệ sinh tốt hơn." Nữ chủ nhà không chút giấu giếm nói, rồi đi trước dẫn đường, đưa Vương Bảo Ngọc đi xem phòng.

Vương Bảo Ngọc vừa đi vừa suy tính, mình cũng lượn lờ cả nửa ngày rồi, tốt nhất nên tranh thủ thời gian chốt căn nhà này. Anh không tiếp lời nữ chủ nhà, đột nhiên giả vờ tò mò hỏi: "Chị à, chị là con lai phải không?"

"Không phải."

"Vậy là người dân tộc thiểu số?"

Nữ chủ nhà vẫn lắc đầu, nói: "Cũng không phải, sao cậu lại hỏi vậy?"

Vương Bảo Ngọc chậc lưỡi nói: "Còn không phải vì chị trông đẹp quá sao. Nếu chị không nói mình là nghệ sĩ, người ta cứ tưởng chị là diễn viên ấy chứ!"

Nữ chủ nhà cười đến mức hoa chi loạn chiến, nói: "Khi chị đi ăn cơm cùng chồng, bạn bè anh ấy cũng đều bảo chị giống diễn viên, chị nghe đến phát chán rồi đây này!"

Hai người vui vẻ trò chuyện, lại rẽ thêm mấy khúc ngoặt, nữ chủ nhà dẫn anh lên lầu. Hành lang khá sạch sẽ gọn gàng, mỗi tầng đối diện có hai hộ gia đình. Tới tầng sáu, nữ chủ nhà cầm chìa khóa mở cửa, dẫn Vương Bảo Ngọc vào nhà.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:675
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.