Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 7634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
666 Ly gián

❊ ❊ ❊

Người đi vào là nữ kế toán của nhà máy, mang đến báo cáo bán hàng quý ba năm nay. Phùng Xuân Linh dặn cô ta đặt xuống. Nữ kế toán nhìn thoáng qua Vương Bảo Ngọc đang hút thuốc trên ghế sô pha, vội vàng thức thời đi ra ngoài.

"Bảo nhị gia, anh có muốn xem tình hình thu nhập của nhà máy mộc nhĩ không?" Phùng Xuân Linh cẩn thận cười hỏi.

"Thôi không xem nữa, cô với Tứ ca nắm bắt tốt là được rồi." Vương Bảo Ngọc thản nhiên nói.

"Anh ngay cả nhìn cũng không nhìn, sao biết được mình nên được chia bao nhiêu?" Phùng Xuân Linh dừng lại một chút, lấy hết can đảm, lên tiếng nói.

"Xuân Linh, không cho phép cô nói bậy, ly gián quan hệ giữa tôi và Tứ ca." Vương Bảo Ngọc không vui nói. Anh hiểu ý trong lời nói của Phùng Xuân Linh. Hầu Tứ luôn nói kiếm được tiền thì chia đôi với anh, thực ra, rốt cuộc kiếm được bao nhiêu, Vương Bảo Ngọc căn bản không rõ.

Vương Bảo Ngọc không phải kẻ ngốc, sở dĩ anh không so đo với Hầu Tứ là có suy tính riêng. Thứ nhất, trong rất nhiều việc, Hầu Tứ đều toàn lực giúp đỡ anh, coi như đáng tin cậy. Thứ hai, Vương Bảo Ngọc trong lòng hiểu rất rõ, dù sao mình cũng là cán bộ chính phủ, không thích hợp sở hữu quá nhiều tài sản, đó là con đường chuốc lấy tai họa. Điểm cuối cùng, cũng là điểm Vương Bảo Ngọc tỉnh táo nhất, Hầu Tứ tuy nói kiếm được tiền thì chia đôi mỗi người một nửa, nhưng Vương Bảo Ngọc chưa bao giờ coi là thật. Tổng kết lại, Hầu Tứ đưa bao nhiêu thì cầm bấy nhiêu, cũng chính vì thế, Hầu Tứ mới không đề phòng Vương Bảo Ngọc.

Nói thật lòng, nếu Hầu Tứ muốn giấu giếm thì nhất định sẽ có cách, đến lúc đó tổn thất còn nhiều hơn, mình hà tất phải làm mấy cái công việc vô ích đó chứ.

Phùng Xuân Linh cắn cắn môi, nói nhỏ: "Bây giờ gia nghiệp lớn, chênh lệch một chút là chênh lệch rất nhiều rồi."

Vương Bảo Ngọc hừ một tiếng đứng bật dậy, nghiêm giọng nói: "Tóc dài kiến thức ngắn! Đường đường là quản lý mà vẫn mang cái tâm tính đàn bà nhỏ nhen đó!"

Phùng Xuân Linh thấy Vương Bảo Ngọc thay đổi sắc mặt, vội vàng hoảng loạn nói: "Bảo nhị gia, xin lỗi, trách em lo chuyện bao đồng."

"Thôi bỏ đi, tôi biết cô cũng là vì tốt cho tôi." Vương Bảo Ngọc phẩy tay, thở dài một tiếng, biểu thị chuyện này coi như cho qua, chuyển chủ đề nói: "Xuân Linh, tối qua đây với tôi nhé!"

"Vâng! Em nhất định sẽ qua." Phùng Xuân Linh đồng ý.

Vốn định thân mật với Phùng Xuân Linh thêm một lát, nhưng cân nhắc đây là văn phòng, người qua kẻ lại, nhỡ đâu bị người ta bắt gặp thì ảnh hưởng không tốt, Vương Bảo Ngọc nấn ná một lúc rồi hậm hực rời đi.

Quay về ngủ suốt cả một buổi chiều, sau khi trời tối, nhân viên phục vụ lên lầu gọi Vương Bảo Ngọc dậy, nói bí thư, thị trưởng, Hầu tổng và những người khác đã chuẩn bị xong cơm nước, đang chờ anh ở dưới.

Vương Bảo Ngọc đương nhiên sẽ không khách khí. Mình bây giờ là lãnh đạo cấp huyện rồi, cán bộ cấp dưới mời ăn cơm là chuyện bình thường, tham gia là nể mặt họ. Vương Bảo Ngọc đắc ý nghĩ những điều này, thong thả mặc quần áo, rửa mặt, đi theo nhân viên phục vụ xuống lầu, đi vào phòng riêng.

Thời thế khác xưa, Vương Bảo Ngọc bước đi thong dong, trên mặt mang theo nụ cười tự tin, ưỡn ngực bước vào phòng riêng. Trên bàn rượu ngồi bốn người, ba nam một nữ, ba người đàn ông chính là Hầu Tứ, Hàn Bình Bắc và Mạnh Diệu Huy, người phụ nữ thì ngồi quay lưng về phía cửa, nhìn từ phía sau, bóng lưng này dường như rất quen thuộc.

"Ha ha, huynh đệ của tôi đến rồi." Hầu Tứ cười lớn, trong lời nói tràn đầy tự hào, không cần đoán cũng biết chắc là vừa rồi Mạnh Diệu Huy đã nói Phòng nghiên cứu chính sách là một nơi tốt, Hầu Tứ cảm thấy người huynh đệ này của mình trên con đường làm quan lại tiến thêm một bước, rất đáng tự hào.

"Vương chủ nhiệm tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng, rất đáng khâm phục." Hàn Bình Bắc thấy gió đẩy thuyền, nịnh nọt nói với Vương Bảo Ngọc.

Ngay lúc này, người phụ nữ đột nhiên quay người lại, đối mặt với Vương Bảo Ngọc. Vương Bảo Ngọc giật nảy mình, thân trên không tự chủ được nghiêng về phía sau, chỉ thiếu chút nữa là nhảy dựng lên, biểu cảm trên mặt không khác gì nhìn thấy quỷ. Người phụ nữ này chính là Ngô Lệ Uyển, trông cô ta gầy đi không ít, quầng mắt hơi thâm, rõ ràng thời gian này đối với cô ta mà nói, những ngày tháng chẳng hề dễ chịu.

Nếu không biết Ngô Lệ Uyển mắc bệnh tâm thần hoang tưởng, Vương Bảo Ngọc đương nhiên sẽ không có phản ứng lớn như vậy, có khi còn rất vui mừng. Nhưng một khi đã biết sự thật ẩn giấu, ai cũng khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung, Vương Bảo Ngọc thật sự rất sợ Ngô Lệ Uyển phát bệnh, dù làm ra chuyện gì thì cũng chẳng ai chịu trách nhiệm cả.

Sao Ngô Lệ Uyển lại đến đây? Vương Bảo Ngọc trong lòng một trận nghi hoặc, não bộ quay cuồng tốc độ cao một hồi lâu vẫn không nghĩ ra. Lúc này, Ngô Lệ Uyển cũng phát hiện ra sự thay đổi trên biểu cảm của Vương Bảo Ngọc, cười nói: "Lãnh đạo, ngẩn người ở đó làm gì? Hình như không nhận ra em vậy."

"Ha ha, Ngô trợ lý giá đáo, nhiều ngày không gặp, rất nhớ nhung." Vương Bảo Ngọc vội vàng thu lại vẻ kinh ngạc, cười cười nói nói cho qua chuyện.

"Nhớ thì gặp thôi! Mọi người đều là người trưởng thành cả rồi." Hầu Tứ cười khà khà đùa cợt.

"Thế thì không được, nhiếp ảnh gia đại tài đang ở đây, cẩn thận kẻo bị chụp ảnh đấy." Vương Bảo Ngọc làm động tác chụp ảnh, cười hì hì nhìn Mạnh Diệu Huy.

Mạnh Diệu Huy vẻ mặt đầy ngượng ngùng, nhưng vẫn cứng cổ tranh luận: "Kỹ thuật nhiếp ảnh của tôi chính là không tồi, bức ảnh bắt khoảnh khắc hai người kia chân thực biết bao!"

Vương Bảo Ngọc hừ một tiếng, nói: "Không chỉ chân thực, mà còn được lan truyền rộng rãi nữa chứ."

Chuyện gì chỉ cần qua cơn sóng gió đó thì đều sẽ trở thành trò cười, mọi người cũng không để bụng, đều cười lên. Còn Mạnh Diệu Huy lại càng ngượng ngùng hơn, suy nghĩ nửa ngày, anh ta chớp chớp mắt nói: "Hay là thế này đi, chiếc máy ảnh đó của tôi tặng cho cậu. Phòng nghiên cứu chính sách cũng khá khô khan, lúc nào rảnh cậu cũng học nhiếp ảnh đi."

Vương Bảo Ngọc vội vàng xua tay, nói: "Tôi lại không phải anh, cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm. Nhưng Mạnh thị trưởng này, nhắc mới nhớ, anh cũng thật keo kiệt, cho dù là tặng quà cũng không thể tặng đồ cũ được chứ?"

Mạnh Diệu Huy phản kích: "Tôi đây là thanh liêm chính trực, nào giống cậu tiêu tiền như nước. Đó là món bảo bối quý nhất của tôi đấy, cậu không cần thì tôi còn chẳng nỡ cho đâu."

"Ha ha, nói chuyện nãy giờ rồi, Vương phó chủ nhiệm vẫn còn đứng đó, lại đây, mau mời ngồi chỗ này." Hàn Bình Bắc vẫy vẫy tay về phía Vương Bảo Ngọc, ra hiệu Vương Bảo Ngọc ngồi vào ghế chính của bàn rượu, còn anh ta thì cam tâm ngồi ở vị trí chủ tiếp khách. Sự thay đổi vị trí này khiến Vương Bảo Ngọc cảm thấy thụ sủng nhược kinh, nhất thời quả thật hơi không quen.

Sau vài lần từ chối không được, Vương Bảo Ngọc đành ngồi vào vị trí của đại lãnh đạo, Hàn Bình Bắc và Mạnh Diệu Huy mỗi người một bên bồi tiếp, tiếp theo là Hầu Tứ và Ngô Lệ Uyển, cục diện này khiến Vương Bảo Ngọc trở thành tâm điểm của cả bàn rượu, có dáng vẻ của lão đại.

"Mạnh thị trưởng, tôi làm cho anh một bài thơ, anh có muốn nghe không?" Vương Bảo Ngọc sau khi ngồi ổn định, cười xấu xa với Mạnh Diệu Huy bên cạnh.

"Với trình độ đó của cậu, thì viết ra được thơ hay ho gì chứ." Mạnh Diệu Huy mang theo chút khinh thường nói.

"Nói nghe xem nào." Hầu Tứ và Hàn Bình Bắc đều nảy sinh hứng thú, thúc giục.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:613
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.