Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 7634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
617 Tìm vợ

❊ ❊ ❊

Rời khỏi phòng Mạnh Diệu Huy, Vương Bảo Ngọc lại bắt đầu suy nghĩ, mặc dù nơi Mạnh Diệu Huy nói rất có thể là mật thất, nhưng nếu không đích thân kiểm tra một chút, hắn vẫn không yên tâm.

Tuy Mạnh Diệu Huy không còn lý do gì để lừa gạt mình nữa, nhưng phải biết rằng, trong chuyện của Đặng Lạc Phát, nhất định phải thành công ngay từ lần đầu, nếu không sẽ trở thành mối họa lớn, tương lai nhất định sẽ vì thế mà bị trói buộc, muốn xử lý hắn thì khó rồi.

Nghĩ đến đây, Vương Bảo Ngọc đập cửa phòng Đinh Toàn Phổ, Đinh Toàn Phổ vẫn đang mơ giữa ban ngày thấy là Vương Bảo Ngọc, liền toét miệng cười, hỏi: "Đại ca, có nhiệm vụ ạ? Vẫn là đóng giả ma sao?"

Vương Bảo Ngọc hắc hắc cười nói: "Cậu đoán đúng một nửa, là đóng giả ma, nhưng chơi trò mới." Nói rồi Vương Bảo Ngọc ra hiệu cho Đinh Toàn Phổ lại gần, dặn dò hắn bên tai đầu đuôi sự việc. Đinh Toàn Phổ càng nghe càng hưng phấn, liên tục vỗ ngực đảm bảo, nhất định hoàn thành nhiệm vụ!

Đêm xuống, Vương Bảo Ngọc cùng Cương Đản xuất phát, dù thế nào đi nữa, cũng nhất định phải tìm ra nơi Đặng Lạc Phát giấu người. Cùng lúc đó, Vương Bảo Ngọc lại sắp xếp mấy tên bảo tiêu, cùng Đinh Toàn Phổ tạo thành một đội nhân mã khác, cố gắng gây ra một vụ lộn xộn ở cổng nhà máy phân bón, mục đích là thu hút sự chú ý của đám bảo vệ, để mình và Cương Đản có cơ hội thừa dịp lẻn vào.

Nhà máy phân bón hiện giờ vẫn chưa hoạt động, ban đêm lại càng là một mảnh tĩnh mịch, nhà máy rộng lớn trống trơn, đám bảo vệ tuần tra đi qua lại giữa các xưởng xi măng, thần tình căng thẳng, thi thoảng vang lên tiếng chim kêu lạc đường trong không trung, hoặc tiếng chó béc-giê bất thình lình sủa lên một tiếng, đều khiến bọn họ giật mình.

Theo sắp xếp, nhân vật chính đúng giờ xuất hiện vào khoảnh khắc này. Chỉ thấy Đinh Toàn Phổ mặc một bộ quần áo trắng tinh rộng thùng thình, khom lưng tản bộ xuất hiện ở cổng nhà máy phân bón, dưới ánh đèn, trông rất chói mắt.

Bảo vệ trông cổng lúc đầu tưởng là ma lại tới, đúng là bị dọa một trận, nhịn nỗi sợ hãi hồi lâu mới nhìn rõ là một người, không khỏi tức giận hỏi: "Thằng nhãi, khuya thế này mày tới làm gì?"

"Hắc hắc! Vợ tôi làm việc ở đây, tôi tới đón cô ấy." Đinh Toàn Phổ nhe hàm răng vàng khè nói.

Thấy đúng là người sống, bảo vệ không khỏi chửi thề nói: "Đệt, đây cũng không phải lò hỏa táng, đón vợ cũng đâu cần mặc một thân đồ tang chứ! Giữa đêm hôm khuya khoắt không sợ gọi ma tới à."

Đinh Toàn Phổ nghe đến đây, đột nhiên trợn tròn mắt, hai tay xòe mười ngón, nhảy chồm về phía bảo vệ, miệng hét lớn: "Ma kìa!"

Á! Đám bảo vệ nhà máy phân bón ai nấy đều nghi thần nghi quỷ, đột ngột nghe Đinh Toàn Phổ hét như vậy, bảo vệ sợ hãi cong mông ngó nghiêng tứ phía, hỏi: "Ma đâu? Ma ở đâu?"

Đinh Toàn Phổ cười ha ha, ôm bụng hồi lâu mới đứng thẳng người dậy, lúc này bảo vệ mới phản ứng lại, hóa ra là kẻ trước mắt này dọa mình. Hắn không khỏi tức giận tiến lên túm lấy cổ áo Đinh Toàn Phổ, mắng: "Đồ chó đẻ, mày ăn no rửng mỡ hay sao mà tới dọa ông đây!"

Đinh Toàn Phổ nhân đà đó ngồi bệt xuống đất lăn lộn, miệng la lối, gào thét: "Bảo vệ lòng lang dạ thú của nhà máy phân bón muốn đánh chết người rồi!"

Trong lúc hai người giằng co, một bảo vệ khác cao gầy, có chút tuổi tác đi tới, cầm đèn pin nghiêm giọng hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Bảo vệ phẫn nộ nói: "Thằng nhãi này bị thần kinh, nửa đêm nửa hôm tới đón vợ cái gì, tôi dạy dỗ nó hai cái!"

Bảo vệ vừa tới chính là đội trưởng đội bảo vệ của nhà máy phân bón, Đặng Lạc Phát đã dặn đi dặn lại mình tuyệt đối không được gây thêm chuyện, cho nên dù kẻ trước mắt này rốt cuộc là làm gì, vẫn cố gắng khách khí giải thích: "Tạm thời ngừng hoạt động, không có đi làm đâu, mau về đi!"

"Sao có thể chứ, vợ tôi nói tối nay bảo tôi tới đón cô ấy, có phải các người giấu cô ấy đi rồi không? Hay lắm, các người dám cả gan chứa chấp phụ nữ nhà lành, xem ra là chán sống rồi!" Đinh Toàn Phổ không chịu bỏ qua nói.

"Thằng nhãi, đừng có dở trò vô lại, cẩn thận ông đây đấm mày!" Bảo vệ giơ nắm đấm lên nói.

"Mày mà dám đụng vào một sợi lông của ông đây, ông đây sẽ cho mày quỳ xuống mà nhặt lên." Đinh Toàn Phổ bất cần nói, còn muốn xông vào bên trong.

Bảo vệ nào chịu, đội trưởng bảo vệ còn chưa kịp ngăn cản, hắn đã giơ nắm đấm đấm về phía Đinh Toàn Phổ, điều khiến hắn khó hiểu là, nắm đấm còn chưa chạm vào Đinh Toàn Phổ, Đinh Toàn Phổ đã "Á" một tiếng ngã lăn ra đất.

"Đau quá! Bảo vệ đánh người kìa!" Đinh Toàn Phổ thê lương hét lên.

Đội trưởng bảo vệ nhíu mày quát hắn: "Có tôi ở đây, cậu giở trò gì thế? Sang một bên đi!"

"Nhưng tao còn chưa đấm trúng nó mà, mày kêu cái gì?" Bảo vệ chất vấn Đinh Toàn Phổ đang vẻ mặt đau đớn trên mặt đất, trong lòng vô cùng khó hiểu, từ bao giờ công phu của mình lại luyện tới mức xuất thần nhập hóa như vậy.

Tiếng gào thét của Đinh Toàn Phổ, trong đêm vắng lặng, truyền đi rất xa, lập tức thu hút đám bảo vệ khác trong nhà máy, còn có vài tên nghe thấy tiếng liền dắt chó béc-giê chạy tới.

"Thằng nhãi, cút ngay, đây không phải nơi mày có thể tới gây chuyện." Bảo vệ nói với Đinh Toàn Phổ đang lăn lộn trên đất.

"Đánh người kìa! Không nói lý lẽ, bảo vệ đánh người kìa!" Đinh Toàn Phổ không ngừng kêu lên, đội trưởng bảo vệ trong lòng đã hiểu ra chút ít, hôm nay gặp phải loại vô lại rồi. Đối phó với loại người này cũng không cần khách khí, thế là đưa mắt ra hiệu, hai bảo vệ đi tới định kéo Đinh Toàn Phổ đi.

Đúng lúc này, một chiếc xe van đột nhiên lao tới, một gã tráng hán mặc đồ đen bước xuống, tới trước mặt, cất giọng thô kệch hỏi: "Có chuyện gì thế?"

"Vị đại ca này, anh phân xử giúp tôi. Tôi tới tìm vợ mình, bọn họ không những không cho vào, còn muốn đánh tôi." Đinh Toàn Phổ làm ra vẻ vô cùng ấm ức.

"Người ta tới tìm vợ, sao lại không cho vào?" Gã tráng hán áo đen hỏi.

"Ăn nước giếng, quản chuyện cũng rộng thật! Liên quan gì tới anh?" Bảo vệ bất mãn vặn hỏi lại.

"Đường bất bình rút đao tương trợ, anh em, tới đây cả đi." Gã tráng hán áo đen vẫy vẫy tay về phía xe, lập tức lại có hơn chục người nhảy xuống, đều là trang phục đen.

"Nhà máy tạm thời ngừng hoạt động, căn bản không có công nhân đi làm, làm gì có vợ nó chứ!" Đội trưởng bảo vệ nhìn thấy đám người này khó chọc, vội vàng giải thích.

"Vậy thì ông cứ cho nó vào xem là được rồi, sao còn đánh người!" Gã tráng hán áo đen nghênh ngang nói.

"Vị đại ca này, nhà máy chúng tôi là đơn vị chính quy, không phải chợ rau, ai muốn vào là vào được. Nhà máy có chế độ, ban ngày người tới còn phải đăng ký cơ mà, ban đêm căn bản không cho vào. Chúng tôi cũng là làm theo quy định, các vị đại ca cũng đừng làm khó mấy người chúng tôi." Bảo vệ tranh luận lý lẽ.

"Không cho vào thì không cho vào, anh nói tử tế là được rồi. Anh, lại đây, tôi hỏi anh, sao lại còn đánh người?" Gã tráng hán áo đen chỉ vào tên bảo vệ vừa đánh người, tăng âm lượng hỏi.

"Tôi không có đánh người." Bảo vệ không dám lại gần, nói nhỏ.

"Không đánh người sao mũi nó lại vỡ thế kia?" Gã tráng hán áo đen hỏi.

Bảo vệ cười không ra cười nói: "Làm sao có thể chứ, anh xem nó không đàng hoàng..." Bảo vệ vừa nhìn thấy Đinh Toàn Phổ liền ngẩn ra, không biết hắn lấy đâu ra máu, còn bôi lên mũi, trông cứ như là bị đánh cho một trận tơi bời vậy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:551
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.