Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 4789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
489 Sở thích của đàn ông

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Ngọc thấy hứng thú, truy vấn: "Cô ấy có tật gì? Tôi thấy khá bình thường mà."

"Bình thường cái khỉ gì, đàn ông các anh nhìn vấn đề toàn thích nhìn bề mặt, để mặc người phụ nữ tốt như tôi đây mà chẳng ai chú ý." Diệp Liên Hương nâng ngực lên, thở dài một hơi nói.

"Được được, chị là người phụ nữ tốt nhất thế giới. Chị Diệp, mau kể đi!" Vương Bảo Ngọc vội vàng hỏi.

"Cậu không biết đâu, cô ta bị mộng du, nửa đêm bò dậy trốn vào góc tường gào thét, gào ầm ĩ bảo đừng đánh cô ta. Tôi chạy qua gọi, cô ta hoàn toàn không nhìn thấy gì, mắt cứ trợn trừng lên, một lát sau lại leo lên giường ngủ tiếp. Mẹ kiếp, cô ta ngủ khò khò, còn tôi thì không tài nào ngủ nổi nữa." Diệp Liên Hương kể lại đầy sinh động, dường như vẫn còn sợ hãi mà vỗ vỗ lên ngực.

Vương Bảo Ngọc thực sự giật mình, may mà chưa xảy ra chuyện gì với Ngô Lệ Uyển, nếu thật sự lên giường, Ngô Lệ Uyển mà mộng du, cắt phăng đầu mình coi như dưa hấu thì đúng là chết oan uổng. Mẹ kiếp, muốn cắt thì cắt đầu Dương Nhất Phương ấy, bố mày tuyệt đối không mạo hiểm chuyện này.

Có lẽ thấy vẻ kinh hãi trên mặt Vương Bảo Ngọc, Diệp Liên Hương cười khúc khích: "Đồng chí Phó trấn trưởng Vương, sau này phải chú ý đấy nhé."

"Tôi sợ cái quái gì, tôi có ngủ với cô ta đâu, sau này cũng không thể nào." Vương Bảo Ngọc bất mãn nói, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm hơn, dù sao thì thông tin Diệp Liên Hương cung cấp cũng rất hữu ích, ít nhất đã tìm ra điểm yếu của Ngô Lệ Uyển, có lẽ đây chính là một điểm đột phá quan trọng.

"Chứ còn gì nữa, có mấy cô trông đẹp là nhờ trang điểm cả thôi. Cậu chưa thấy lúc cô ta lên cơn thần kinh đâu, vừa ngốc vừa đờ đẫn, hệt như xác sống ấy, chẳng có mấy gã đàn ông nào thấy mà thích được đâu." Diệp Liên Hương hả hê nói.

Vương Bảo Ngọc lè lưỡi, nói: "Cách tốt nhất là tránh thật xa, đừng bao giờ nhìn thấy bộ dạng đó của cô ta nữa."

"Nhìn xem, ngực với mông của chị đây không phải hơn cô ta nhiều sao, có nhu cầu cứ tìm chị." Diệp Liên Hương cười cợt, ưỡn ngực, lại vỗ vỗ mông nói.

"Chuyện này tôi phải thử xem sao, lời chị nói là thật hay giả?" Vương Bảo Ngọc lộ nụ cười xấu xa, đồng thời quệt miệng.

"Thật như đếm!" Diệp Liên Hương liếc mắt đưa tình với Vương Bảo Ngọc, vừa cởi áo vừa vặn vẹo thân hình đi vào trong phòng.

Vương Bảo Ngọc không khách khí đi theo vào, hai bên đã quen thuộc, tự nhiên là nhẹ xe đường quen, con thuyền nhỏ thuận lợi xông vào bến cảng, gợn lên từng đợt sóng tình cuồng nhiệt.

"Em à, nếu có thể ngày nào cũng ở bên người đàn ông cường tráng như em, chị có phải liếm ngón chân cho em cũng cam lòng." Sau khi thỏa mãn, Diệp Liên Hương mồ hôi nhễ nhại nằm lên lồng ngực săn chắc của Vương Bảo Ngọc, chân thành nói.

"Vậy giờ chị liếm thử xem, xem vị thế nào?" Vương Bảo Ngọc nhớ lại chuyện Mã Thuận Hỷ từng liếm chân cho Diệp Liên Hương, không nhịn được cười trêu chọc.

"Chị mới không làm thế! Chị chỉ ví von vậy thôi, em lại tưởng thật à! Thật đáng ghét chết đi được." Diệp Liên Hương vội vàng từ chối.

Vương Bảo Ngọc nhíu mày nói: "Chị Diệp, chị có thể đừng nói chuyện giọng điệu kiểu đó không? Nghe mà nổi hết cả da gà, ban đầu em còn định cho chị ít tiền mừng tuổi, giờ thì chẳng còn hứng thú gì nữa."

Diệp Liên Hương vội vàng nói: "Em trai ngoan, chị không nói nữa, không nói nữa!"

"Có phải từng có kẻ liếm chân cho chị Diệp rồi không?" Vương Bảo Ngọc cũng không thực sự giận, lúc này rất muốn trêu chọc Diệp Liên Hương nên cố tình hỏi.

"Không nói cho em đâu." Diệp Liên Hương nói, cười khúc khích ngẩng mặt lên.

"Có nói không?" Vương Bảo Ngọc làm mặt nghiêm, đặt hai tay lên eo Diệp Liên Hương, khẽ chọc một cái, Diệp Liên Hương lập tức ngứa ngáy lăn lộn trên giường, không ra hơi đáp: "Bảo Ngọc, đừng động, ngứa chết mất, chị nói, chị nói."

"Nói đi!" Vương Bảo Ngọc cười xấu xa buông tay ra, châm một điếu thuốc.

Diệp Liên Hương ngồi dậy, khoác thêm áo vào nói: "Em à, em còn trẻ, nhiều gã đàn ông lớn tuổi đều có vài sở thích quái đản. Gã Mã Thuận Hỷ đó cứ thích liếm chân chị, nhất là lúc chưa rửa chân, nhưng chị không đồng ý, lần nào cũng phải rửa, sợ cái mồm thối của hắn hôn lên."

Vương Bảo Ngọc thấy buồn nôn, nhưng vẫn kiên nhẫn, đầy hứng thú hỏi tiếp: "Còn tên chết tiệt Đổng Bình Xuyên kia thì thích cái gì?"

"Đang dịp năm mới, sao lại nhắc đến tên chết tiệt đó, xui xẻo." Diệp Liên Hương bất mãn nhổ bọt xuống dưới giường, nhưng vẫn thành thật khai báo: "Hắn thích ngửi mùi nách."

Vương Bảo Ngọc không nhịn được cười ha hả, hồi lâu sau mới ôm bụng nói: "Chị Diệp đúng là kinh nghiệm đấu tranh phong phú thật, lĩnh giáo rồi, bái phục!"

"Cười cái đầu cậu, cậu biết tìm được một người đàn ông bình thường khó đến mức nào không, nếu không sao chị lại quý cậu thế chứ!" Diệp Liên Hương có vẻ chân thành nói.

Vương Bảo Ngọc suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Vậy còn Trương Hải thì sao?"

Diệp Liên Hương vừa nghe liền có chút không vui, nói: "Bảo Ngọc, chị tuy đanh đá một chút, nhưng dù sao cũng là phụ nữ. Em đừng cứ đem chuyện đó ra chọc chị có được không? Người ta trong lòng buồn lắm đó nha!"

Vương Bảo Ngọc cười ha hả, nói: "Chị Diệp, chị đúng là fan cuồng Quỳnh Dao, nghe mà nổi hết cả da gà!" Hai người không nhịn được cùng bật cười.

Về sở thích của đàn ông, Vương Bảo Ngọc cũng biết đôi chút, Trì Lập Tài thích đàn bà béo, Tưởng Xuân Lâm thích các bà già lớn tuổi, thậm chí như Hàn Bình Bắc, với cương vị là một trấn trưởng, cũng tới mấy quán ăn nhỏ hẻo lánh để xem múa thoát y thô tục ở nông thôn. Có lẽ bản thân cậu vẫn còn trẻ, nên không hiểu rốt cuộc những gã đàn ông này có tâm lý gì.

Vương Bảo Ngọc nhìn đồng hồ, thời gian không còn sớm nữa, hôm nay đã hứa với cha mẹ nuôi là phải về, không thể để hai người già đợi lâu. Cậu đứng dậy xuống giường mặc quần áo, để lại hai nghìn tệ tiền tiêu Tết cho Diệp Liên Hương, nghĩ tới nghĩ lui thấy không có chỗ đỗ xe, bèn lái xe vào thẳng trong sân nhà Diệp Liên Hương, xách theo vài thứ đồ, đi về phía làng Đông Phong.

Đợi một lúc lâu, cuối cùng cũng có một cỗ xe bò về làng Đông Phong đi tới, lão nông nhận ra Vương Bảo Ngọc, cười ha hả mời Vương Bảo Ngọc lên xe, Vương Bảo Ngọc đặt đồ lên xe nhưng không chịu lên, một là vì thời tiết lạnh giá, hai là thấy trên xe không sạch sẽ, cứ thế đi bộ theo xe bò, vừa đi vừa trò chuyện trở về làng Đông Phong.

"Cụ ơi, năm nay cụ được sáu mươi rồi nhỉ?" Vương Bảo Ngọc hỏi lão nông.

"Sáu mươi sáu!" Lão nông kiêu ngạo nói, còn cố tình ưỡn lưng lên, tỏ ý cơ thể mình vẫn còn rất khỏe mạnh.

"Ồ, thế thì không tệ chút nào, trông cụ rất tinh anh. Cụ ơi, năm nay cụ kiếm được bao nhiêu tiền?" Vương Bảo Ngọc hỏi.

"Trấn trưởng Vương, nhờ có nền tảng tốt mà cậu gây dựng, năm nay tôi kiếm được hơn hai nghìn, ăn uống không phải lo nghĩ gì rồi." Lão nông không hề giấu giếm nói.

"Đến bao giờ làng ta có nhà gạch xây khắp nơi thì tốt nhỉ." Vương Bảo Ngọc tràn đầy hy vọng nói.

"Theo lý mà nói thì đúng vậy! Tiết kiệm một chút, làng ta xây nhà gạch không thành vấn đề, chỉ là chất đất không được, không có đất sét vàng nên không nung gạch được, mà con đường này lại vừa dài vừa khó đi, muốn chở gạch từ trong thành về, nhà nào trả tiền vận chuyển cũng xót cả ruột." Lão nông nghiêm túc phân tích, nghe ra rất có lý.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:400
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.