Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 4827 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
419 Gan to tày đình

❊ ❊ ❊

Chuyện đã định xong xuôi, mọi người ai về nhà nấy. Thẩm Văn Thành vô cùng vui mừng, cảm thấy Vương Bảo Ngọc là nhân tài hiếm có, cứ lưu luyến không rời. Lúc sắp chia tay, ông ta nhất quyết muốn để lại cho Vương Bảo Ngọc mười vạn tệ, coi như thù lao xem phong thủy, bảo đó là quy củ.

Vương Bảo Ngọc giật mình, không ngờ chỉ mới có một ngày, lại còn là ăn uống miễn phí rồi xem phong thủy, mà lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy. Dù trong lòng rất ham nhưng cậu vẫn không nhận.

Dù sao cũng chỉ mới tiếp xúc với Thẩm Văn Thành hai lần, trong lòng không nắm chắc, hơn nữa thân là cán bộ nhà nước, lại là lãnh đạo phụ trách dự án phát triển du lịch, đây cũng là việc nằm trong phận sự, nếu nhận thù lao thì tính chất lại khác đi.

Thẩm Văn Thành thấy Vương Bảo Ngọc kiên quyết không nhận, đành phải cất đi, chỉ nói hẹn ngày khác sẽ tạ ơn trọng hậu. Thẩm Văn Thành làm việc rất có chừng mực, không giấu giếm Vương Bảo Ngọc, ông đưa cho mấy vị đại sư và Phó Chính Lễ mỗi người một vạn tệ, xem như phí vất vả. Mấy người kia miễn cưỡng nhận lấy, sắc mặt khó coi, rõ ràng là nếu không có sự tham gia của Vương Bảo Ngọc, họ đã có thể nhận được nhiều hơn.

Lái xe trở về trấn Liễu Hà, tâm trạng Vương Bảo Ngọc rất tốt, cậu đi thẳng đến chi nhánh Hằng Thông, thiết bị gia công mộc nhĩ đen đã được vận chuyển tới mà cậu còn chưa kịp ngó ngàng tới cái nào.

Đỗ xe ở cửa, Vương Bảo Ngọc khoan thai bước vào sân, chỉ thấy trong sân rộng lớn đã có rất nhiều người đang bận rộn. Xưởng gia công đang được trang trí sơ sài, giấy bìa các-tông dùng để đóng gói chất đống dưới đất, bên trên đều được phủ bằng bạt nhựa. Cảnh tượng tuy lộn xộn nhưng công nhân đều làm việc rất ngăn nắp trật tự, không cần nói cũng biết, đây chắc chắn là công lao của Phùng Xuân Linh.

"Bảo Ngọc, cậu đến rồi." Cương Đản đang giám sát việc trang trí ở một bên, vừa thấy Vương Bảo Ngọc đi vào liền tươi cười hớn hở chạy ra đón.

"Cương Đản, cậu vất vả rồi, tôi sẽ đề nghị tăng lương cho cậu." Vương Bảo Ngọc cười ha ha nói.

"Lương lậu là chuyện nhỏ, quan trọng là ở đây mọi người đều nghe lời tôi, oai thật đấy." Cương Đản cười hì hì, gãi gãi sau gáy đầy vẻ ngượng ngùng.

"Đã làm lãnh đạo rồi thì phải chú ý đến tác phong cá nhân, nhất là mấy cái thói quen nhỏ này, cần phải sửa đổi đi." Vương Bảo Ngọc kéo tay Cương Đản xuống khỏi sau gáy, nhắc nhở.

"Nhất định chú ý!" Cương Đản chào quân đội với Vương Bảo Ngọc một cái, đứng thẳng người, nói xong lại không tự chủ được mà gãi gãi sau gáy. Thấy Vương Bảo Ngọc trừng mắt nhìn mình, cậu vội cười hì hì rồi hạ tay xuống.

Vương Bảo Ngọc vỗ vỗ vai Cương Đản, xác định xung quanh không có người mới nhỏ giọng hỏi: "Bên phía Mỹ Phượng vẫn ổn chứ?"

"Ổn! Mỹ Phượng mang thai rồi, chúng ta sắp được làm cậu rồi, tôi là cậu cả, cậu là cậu út! Hì hì." Cương Đản không chút giấu giếm cười nói, có thể thấy rõ trong lòng Cương Đản rất vui vẻ.

Vương Bảo Ngọc sững sờ, thế nào cũng không vui nổi. Cậu thầm nghĩ trong lòng, Tiền Mỹ Phượng sao lại mang thai nhanh thế nhỉ? Xem ra cái tên Dương Vĩ kia tuy đặt không hay nhưng chất lượng hạt giống cũng khá đấy, nhanh như vậy đã làm bụng Mỹ Phượng to lên rồi.

Đồng thời Vương Bảo Ngọc cũng có chút tức giận, Mỹ Phượng hết lần này đến lần khác nói chỉ yêu mình cậu, vậy mà sau khi gả chồng lại nhanh chóng mang thai con của người ta? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bây giờ người ta là vợ chồng rồi, bản thân mình và Mỹ Phượng đã trở thành quá khứ, còn có thể đòi hỏi người ta cái gì nữa!

Nghĩ đến cảnh Tiền Mỹ Phượng ngày ngày ngủ trên cùng một chiếc sưởi với Dương Vĩ, ôm ấp thân mật, Vương Bảo Ngọc lại thấy lòng buồn rười rượi. Cậu miễn cưỡng cười chúc mừng, rồi rời khỏi chỗ Cương Đản, hướng về phía văn phòng của Phùng Xuân Linh mà đi.

Vương Bảo Ngọc đẩy cửa văn phòng của Phùng Xuân Linh ra, do động tác rất nhẹ, cộng thêm việc người đến đây đều gõ cửa nên Phùng Xuân Linh không hề phát hiện ra Vương Bảo Ngọc, vẫn đang cắm cúi viết gì đó.

Đã là lúc hoàng hôn buông xuống, ánh ráng chiều cuối cùng từ cửa sổ chiếu vào trong phòng, phủ lên vạn vật một tầng ấm áp dịu dàng. Phùng Xuân Linh mặc một bộ tây trang màu be nhạt, mái tóc dài được chải chuốt không một sợi thừa, vẻ mặt bình thản và ung dung, dưới ánh hoàng hôn càng trở nên đoan trang và thanh tú, mọi thứ trông như một bức tranh tuyệt đẹp khiến người ta miên man suy tưởng.

Vương Bảo Ngọc nhẹ nhàng đóng cửa lại, tiến về phía Phùng Xuân Linh. Tuy động tác rất khẽ nhưng vẫn bị Phùng Xuân Linh phát hiện, cô giật mình ngẩng đầu lên, lúc đầu là ngạc nhiên, sau đó liền nở nụ cười rạng rỡ.

"Bảo nhị gia, sao không báo trước một tiếng đã tới rồi?" Phùng Xuân Linh gấp sổ lại, đứng dậy cười hỏi.

"Ngồi xuống đi!" Vương Bảo Ngọc xua tay về phía Phùng Xuân Linh, mỉm cười nói: "Anh chỉ ghé qua xem một chút thôi, không có chuyện gì khác."

Phùng Xuân Linh ngồi xuống, đôi mắt đẹp chứa chan tình ý nhìn Vương Bảo Ngọc hỏi: "Chỉ ghé qua xem thôi sao?"

Vương Bảo Ngọc cười hì hì, cúi người về phía đối diện Phùng Xuân Linh, hai tay chống lên mặt bàn, nói: "Tất nhiên không phải, lâu lắm không gặp em, nhớ em rồi."

"Đồ nói dối, em không tin đâu!" Phùng Xuân Linh bĩu môi, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Vương Bảo Ngọc, quay đầu sang một bên, trên gương mặt phấn hồng lập tức nhuốm một tầng ráng đỏ.

Vương Bảo Ngọc nhìn Phùng Xuân Linh đáng yêu như vậy, đã sớm vứt bỏ sự khó chịu lúc nãy ra sau đầu. Cậu lại nhoài người tới trước, bất ngờ vòng tay ôm lấy cổ Phùng Xuân Linh, hôn "chụt" một cái lên mặt cô.

"Bảo nhị gia, làm gì thế, người ta nhìn thấy bây giờ." Phùng Xuân Linh theo thói quen lau mặt, liếc nhìn về phía cửa đầy căng thẳng.

"Sợ gì chứ, anh bây giờ là độc thân mà." Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói. Tuy nói vậy nhưng cậu vẫn đi tới khóa cửa văn phòng lại, rồi quay ngược trở lại sau lưng Phùng Xuân Linh.

"Thế anh không sợ tai tiếng nữa à? Còn cả cô con gái bí thư của anh nữa?" Phùng Xuân Linh ngẩng mặt hỏi.

"Sợ, sợ lắm chứ! Đang yên đang lành bỗng dưng lòi ra một vụ bê bối, vừa bị người ta bàn tán, vừa bị lãnh đạo phê bình, bao lâu cũng không hồi phục lại được." Vương Bảo Ngọc thành thật nói.

Phùng Xuân Linh cười khanh khách, nói: "Sợ mà còn dám tới. Bảo nhị gia, em thấy anh không chỉ có lòng của kẻ trộm, mà gan cũng to không kém đâu nhé!"

"Ai bảo em sinh ra đã đáng yêu thế này! Đại thi hào Lý Bạch từng nói, nhân sinh đắc ý cần tận hoan, huống hồ mỹ nhân ở bên cạnh." Vương Bảo Ngọc cười hì hì, vươn tay ôm chặt Phùng Xuân Linh từ phía sau.

"Nói bậy! Em chưa từng nghe có câu sau đâu nhé." Phùng Xuân Linh cười, đặt hai tay lên mu bàn tay Vương Bảo Ngọc, ngả người ra sau, cô thích cái cảm giác được Vương Bảo Ngọc ôm trong lòng thế này.

"Hì hì! Xuân Linh, hôm nay em đẹp lạ thường, đàn ông nào nhìn cũng phải động lòng." Vương Bảo Ngọc cúi đầu hôn lên dái tai Phùng Xuân Linh, khẽ nói.

"Thế anh không sợ Bạch Tuyết của anh ghen à?" Phùng Xuân Linh vừa né tránh vừa chất vấn.

Vương Bảo Ngọc giả vờ tức giận nói: "Có phải muốn phá hỏng hứng thú của gia đây không hả? Xem anh trừng phạt em thế nào này!" Nói rồi cậu hôn tới tấp lên gương mặt xinh đẹp của Phùng Xuân Linh.

"Nhột quá!" Phùng Xuân Linh nhột đến mức cười khanh khách, nũng nịu nói: "Anh đúng là gã đàn ông xấu xa, không nghiêm túc chút nào."

"Nếu một người đàn ông ngay cả đụng cũng không dám đụng em, thì hắn chắc chắn là không thích em rồi." Vương Bảo Ngọc thản nhiên nói, trong khi đôi bàn tay đã luồn qua lớp quần áo, vuốt ve bộ ngực đầy đặn của Phùng Xuân Linh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:400
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.