“Nói cầu chữ thì quá tổn thương tình cảm rồi, có việc gì cứ để đại ca đây sai bảo là được.” Vương Bảo Ngọc khách khí nói.
“Cũng không phải chuyện gì to tát, chính là con gái ta mới tìm được bạn trai, muốn nhờ đệ xem giúp hai đứa nó bát tự có hợp nhau không?” Thẩm Văn Thành nói.
“Đại ca, hôn nhân giờ là tự do, chỉ cần hai người tình đầu ý hợp thì không nên ngăn cản. Bát tự hợp hay không, không thể dùng làm căn cứ để phán đoán hôn nhân được.” Vương Bảo Ngọc từ chối, cậu không muốn xen vào, có câu rằng: Thà phá mười ngôi chùa, không phá một cuộc hôn nhân, một khi hai người vì thế mà chia tay thì thật tổn hại công đức.
“Ta cũng nghĩ vậy, chỉ là vợ ta không chịu, cứ nhất quyết đòi tìm người hiểu biết xem thử. Ta nghĩ đi nghĩ lại, người thực sự có bản lĩnh thì chỉ có đệ thôi, nên mới mặt dày không mời mà tới đây này, ha ha.” Thẩm Văn Thành nịnh nọt nói.
Vương Bảo Ngọc vẫn thoái thác: “Đại ca, thời đại này đều là yêu đương tự do, sao người làm cha như anh còn tham gia vào chuyện đại sự hôn nhân của con gái được?”
Thẩm Văn Thành lập tức nói: “Huynh đệ, ta chỉ có mỗi đứa con gái này, xương cốt còn liền khúc, chỉ cần ta còn một hơi thở thì vẫn phải lo lắng cho nó chứ! Chính vì là chuyện cả đời của đứa trẻ nên mới phải xem cho kỹ, đệ hãy thông cảm cho tấm lòng của người làm cha như đại ca đây.”
“Vậy đệ phá lệ xem thử, kết quả thế nào cũng chỉ có thể dùng để tham khảo, tuyệt đối không được vì thế mà làm lỡ dở hai người trẻ tuổi.” Vương Bảo Ngọc thấy khó từ chối đành phải đồng ý. Nhưng cũng nói trước là không muốn sau này rước lấy phiền phức.
“Huynh đệ cứ yên tâm, chuyện này đại ca trong lòng có tính toán, yên tâm đi! Tuyệt đối sẽ không trách cứ đệ đâu.” Thẩm Văn Thành đảm bảo nói.
Lời đã nói đến nước này, nếu còn không ra tay thì đúng là không biết điều. Vương Bảo Ngọc hỏi xin Thẩm Văn Thành bát tự ngày sinh của hai người, viết lên giấy rồi phân tích tỉ mỉ.
“Đại ca, trong mệnh nam tử không có căn cơ, gia cảnh không được tốt lắm nhỉ?” Vương Bảo Ngọc nói.
“Tình hình là vậy, nên vợ ta mới có chút do dự. Thực ra ta lại không thấy có gì, lúc trước chẳng phải ta cũng nghèo rớt mồng tơi đó sao, về sau chẳng phải nhờ ánh sáng của chính sách mới phát tài đó à!” Thẩm Văn Thành không giấu giếm, thành thật nói.
Vương Bảo Ngọc lại nói tiếp: “Mệnh cậu ta phạm Hoa Cô Tinh, đại khái là người thân trong nhà cũng không vượng.”
Thẩm Văn Thành nói: “Chẳng phải sao, chỉ sống với một người mẹ. Gia đình quan hệ phức tạp cũng chưa chắc đã là chuyện tốt, đến lúc kết hôn rồi toàn tâm toàn ý sống với nhà chúng ta, chẳng phải càng tốt hơn sao!”
Vương Bảo Ngọc cười ha hả, nói: “Xem ra đại ca rất tán thưởng chàng rể tương lai này, đâu đâu cũng nói đỡ cho cậu ta.”
Thẩm Văn Thành không phủ nhận, cười ha hả nói: “Không giấu gì huynh đệ, ta thực sự thích đứa trẻ này. Khôi ngô tuấn tú, không kiêu không nịnh, rất giống ta hồi trẻ, đứng cùng con gái ta rất xứng đôi. Chỉ cần hai đứa nó hợp nhau là được, điều kiện ngoại cảnh đều là thứ yếu.”
“Đại ca anh minh, trong mệnh cậu ta có Văn Khúc Tinh tương trợ, chắc chắn học vấn hạng nhất, tương lai phát triển cũng không tồi.” Vương Bảo Ngọc nói.
“Huynh đệ, đệ nói quá đúng rồi, con gái ta chính là nhắm vào điểm này của cậu ta, nói tìm người giàu có chẳng bằng tìm người có chí khí, tương lai tình cảm vợ chồng cũng tương đối ổn định.” Thẩm Văn Thành khá tự hào nói.
“Hai người bát tự tương hợp, hỗ trợ lẫn nhau, là một lương duyên hiếm có.” Vương Bảo Ngọc quả quyết nói.
“Tốt quá rồi, có lời này của huynh đệ, tảng đá trong lòng đại ca cũng được trút bỏ, cũng có thể ăn nói với vợ rồi. Cảm ơn huynh đệ.” Thẩm Văn Thành vui vẻ nói, sau đó lấy ra một vạn tệ từ trong túi da, nhất quyết nhét cho Vương Bảo Ngọc.
Vương Bảo Ngọc tất nhiên kiên quyết không nhận, nói: “Đại ca, ngay từ đầu đệ đã nói rồi, đây là ý kiến tham khảo, không can thiệp vào tương lai của người trẻ tuổi, nên không tính là xem quẻ, tất nhiên cũng không thể nhận tiền xem quẻ. Nhưng đợi đến khi lệnh ái kết hôn, nhớ mời đệ một chén rượu mừng nhé!”
Thẩm Văn Thành biết tính khí của Vương Bảo Ngọc, đành phải cất tiền lại vào túi. Cảm khái nói: “Huynh đệ, ngay từ đầu hai anh em chúng ta đã hợp tính nhau. Thần Thạch thôn dựa theo quy hoạch của đệ, thật sự làm gì cũng thuận lợi, kiếm được tiền trông thấy, đây đều là công lao của đệ cả. Thế nhưng huynh đệ đệ quá thanh cao, đại ca chẳng có cách nào báo đáp, luôn thấy áy náy với đệ.”
“Hì hì, đại ca nếu cứ đội mũ cho đệ như vậy thì đệ có một dự án kiếm tiền, lại không dám bàn bạc với anh nữa rồi.” Vương Bảo Ngọc nhớ tới chuyện nhà máy quả mọng, đã có ông chủ lớn nhiều tiền ở ngay trước mặt, không thể bỏ lỡ cơ hội. Tục ngữ có câu: Mở miệng là được ba phần đất, không cho cũng đủ vốn.
Thẩm Văn Thành vừa nghe lời này, liền nghiêm túc nói: “Huynh đệ cứ việc nói thẳng xem sao, còn việc có làm hay không, ta cũng phải bàn bạc với các cổ đông.”
Vương Bảo Ngọc liền nói tỉ mỉ về hiện trạng cũng như triển vọng phát triển của nhà máy quả mọng, nguyên nhân kết quả thành bại của nhà máy cũng nói thẳng không chút giấu giếm với Thẩm Văn Thành, xem ông ta có ý định đầu tư hay không. Vương Bảo Ngọc cảm thấy, loại chuyện này mọi mặt đều không thể che giấu, vạn nhất xảy ra vấn đề, trách nhiệm chính là ở bản thân mình.
Thẩm Văn Thành suy nghĩ một hồi, hỏi tới vấn đề mấu chốt, đó chính là cần đầu tư bao nhiêu mới có thể vận hành được?
Vương Bảo Ngọc nói theo ước tính, khoảng năm triệu là được, chắc là nhà xưởng thiết bị đều không thành vấn đề, còn việc vận động bách tính trồng trọt, đó là công việc của chính quyền thị trấn.
Thẩm Văn Thành không lập tức đồng ý, nói khoản đầu tư như thế này cũng không phải là chuyện nhỏ, bắt buộc phải về họp bàn với hội đồng quản trị, ba ngày sau sẽ trả lời Vương Bảo Ngọc.
Tiễn Thẩm Văn Thành đi, Vương Bảo Ngọc trong lòng không chắc chắn, thậm chí có chút thất vọng. Nhìn từ thái độ của Thẩm Văn Thành, đối với chuyện này vẫn còn rất do dự, năm triệu đầu tư đối với doanh nghiệp như tập đoàn Hưng Bắc, có lẽ không tính là gì, nhưng nếu nhà máy không vận hành tốt, Thẩm Văn Thành mất mặt, đó mới là điều mấu chốt.
Ba ngày thời gian không dài, đối với Vương Bảo Ngọc mà nói, lại là một sự dày vò, mãi đến tối ngày thứ ba, Thẩm Văn Thành mới gọi điện tới, nói với Vương Bảo Ngọc rằng, chuyện này tạm thời không được, sau này sẽ cân nhắc, tiếp theo đó là liên tục tỏ ý xin lỗi.
Nếu nói mấy ngày nay Vương Bảo Ngọc còn ôm chút hy vọng, thì bây giờ là thất vọng hoàn toàn. Cúp điện thoại của Thẩm Văn Thành, Vương Bảo Ngọc mặt mày ủ rũ, hối hận vì mình đã lỡ lời trước mặt Tiêu Bính, giờ xem ra, nếu muốn nhà máy mộc nhĩ thuận lợi vào trấn Thanh Nguyên, chỉ có thể áp dụng một số thủ đoạn phi pháp với Tiêu Bính.
Thế nhưng nhân vật Tiêu Bính này, mang bộ dạng không sợ chết, Hầu Tứ cũng không làm gì được hắn, mình cũng không có cách nào hay, xét trên một khía cạnh nào đó, Vương Bảo Ngọc cảm thấy Tiêu Bính rất đáng thương, rơi vào nông nỗi này, không thể nói chính quyền không có trách nhiệm.
Tiến cũng khó, lùi cũng khó, Vương Bảo Ngọc phiền não đến mức cơm tối cũng không ăn, nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ phương pháp giải quyết vấn đề. Hơn chín giờ tối, điện thoại văn phòng reo.
Là cuộc gọi của Trì Lập Tài, từ lời nói có thể nghe ra Trì Lập Tài rất phấn khích, hỏi kỹ ra, hóa ra là Trì Lập Tài sắp sửa kế nhiệm vị trí của Vương Bảo Ngọc, trở thành phó trấn trưởng trấn Liễu Hà.