Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 9490 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1343 Sai rồi sao

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Ngọc vận khí đan điền, lòng bàn tay phát lực, đột ngột mở trừng hai mắt, theo một tiếng quát tháo giận dữ, quyền cước cùng xuất, mấy tên thành quản lập tức bị đánh cho tứ tung nằm rạp trên mặt đất, kêu gào thảm thiết.

"Các người biết sai chưa?" Vương Bảo Ngọc nghiêm mặt nói.

"Hảo hán, tha mạng! Chúng tôi không dám nữa!" Đám thành quản khóc mếu cầu xin.

"Đặt tiền bồi thường xuống đất, rồi cút ngay cho lão tử!" Vương Bảo Ngọc chống nạnh nói. Người trên đất liền bò dậy bỏ chạy, trong đám đông lập tức vang lên một tràng pháo tay nhiệt liệt.

Thế nhưng, những điều trên đều là ảo tưởng của Vương Bảo Ngọc. Thực tế là, mãnh hổ nan địch quần hồ, Vương Bảo Ngọc đấm trái đấm phải, nhưng vẫn bị ăn mấy cú đấm mạnh. Mẹ kiếp, Vương Bảo Ngọc bị đánh tới mức hoa mắt chóng mặt, nhắm mắt đánh lung tung, nhưng rất nhanh đã bị người ta kìm kẹp, tiếp đó bụng chịu mấy cú đấm đau điếng, chỉ cảm thấy tâm can tỳ vị đều muốn bị đánh nát, nhưng miệng vẫn cứ chửi bới không chịu dừng.

Lúc này, cuối cùng có vài người dân chính nghĩa không nhịn nổi nữa, họ đứng ra, tấn công đám thành quản.

Theo đó, ngày càng nhiều người dân cũng tham gia vào ẩu đả, đám thành quản địch không lại đông, cuối cùng bị đánh cho ôm đầu ngồi bệt dưới đất, gào khóc cầu xin.

Một hồi còi cảnh sát chói tai vang lên, nhiều cảnh sát đã kịp thời có mặt tại hiện trường, nhanh chóng kiểm soát tình hình. Đám đông bị giải tán, đám thành quản cũng lên xe của mình rồi chuồn thẳng.

Ngay khi Vương Bảo Ngọc đang xoa mặt sưng đỏ, chuẩn bị lên xe về nhà, hai viên cảnh sát đã chặn anh lại, không nói lời nào đã còng tay anh, áp giải lên xe cảnh sát.

"Các anh muốn làm gì? Tôi là công dân hợp pháp chính nghĩa." Vương Bảo Ngọc giãy giụa kêu lên. Mẹ kiếp, mình xung khắc với cảnh sát hay sao, sao cứ đụng mặt họ là bị bắt vậy?

Cảnh sát đều không nói gì, cũng không đánh Vương Bảo Ngọc, chỉ ấn chặt đầu anh, áp giải tới đồn công an. Vương Bảo Ngọc bị tháo còng, ném vào một căn phòng.

Trong phòng chỉ có một cái bàn và hai cái ghế, ánh đèn hiu hắt. "Này! Thả lão tử ra!" Vương Bảo Ngọc vừa hét vừa đập cửa, đương nhiên chẳng ai thèm để ý đến anh. Đành bực bội móc điếu thuốc trong túi ra, mẹ kiếp, thuốc lá phần lớn đều bị đè nát trong lúc ẩu đả rồi! Hút cái quái gì nữa! Vương Bảo Ngọc mở mắt không cam lòng chờ đợi suốt đêm, đến cả bóng người cũng không thấy.

Điện thoại bị tịch thu, cơm tối cũng chưa ăn, Vương Bảo Ngọc cứ thế bị nhốt suốt một đêm, vừa đói vừa lạnh, bực bội đến phát điên. Đồng thời, trong lòng anh cũng rất hối hận, sao mình lại quên mất lời gợi ý trong quẻ, vẫn cứ gây ra chuyện.

Sáng ngày hôm sau, đúng lúc Vương Bảo Ngọc không chịu nổi nữa, sắp ngủ thiếp đi thì cửa cuối cùng cũng mở. Người bước vào là Đội trưởng Đội hình sự - Đội trưởng Tào, anh ta đi tới ngồi xuống đối diện Vương Bảo Ngọc, mở lời: "Vương chủ nhiệm, để anh chịu thiệt thòi rồi."

"Bớt nói nhảm đi, mau thả tôi ra!" Vương Bảo Ngọc trừng đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ, giận dữ nói.

Đội trưởng Tào "bốp" một tiếng, tự châm một điếu thuốc, từ từ nói: "Thả anh ra, không thể nào. Chúng tôi đang tổ chức tài liệu, chuẩn bị khởi tố anh tội gây rối trật tự công cộng và tội cản trở thi hành công vụ."

"Đánh rắm! Thành quản đập phá sạp hàng, lão tử chỉ đi khuyên can một chút. Ra tay trước cũng là đám thành quản. Tôi còn đang định kiện bọn chúng đây!" Vương Bảo Ngọc không dám tin vào tai mình, hành hiệp trượng nghĩa lại bị chụp mũ phạm tội.

"Đúng rồi, anh không nói tôi lại quên mất, còn tội gây thương tích nữa, trong đó có hai tên thành quản đã nhập viện rồi." Đội trưởng Tào nói.

"Rõ ràng lão tử nhìn thấy chúng nó lên xe bình thường mà!" Vương Bảo Ngọc nói.

"Vết thương là sau khi lên xe mới phát tác." Đội trưởng Tào nói.

"Không còn thiên lý nữa à? Không thấy lão tử bị thương đầy mình đây sao? Các người là thực thi pháp luật mà phạm pháp, cưỡng ép định tội lão tử!" Vương Bảo Ngọc lớn tiếng gào lên.

"Vương Bảo Ngọc, nói một câu thật lòng, chúng tôi cũng không muốn làm khó anh, nhưng không còn cách nào khác." Đội trưởng Tào thở dài, dường như có nỗi khổ tâm.

"Lẽ nào có người bảo các anh làm vậy?" Vương Bảo Ngọc kinh ngạc hỏi.

Đội trưởng Tào khẽ gật đầu, coi như thừa nhận cách nói của Vương Bảo Ngọc, đứng dậy vỗ vai anh: "Anh em à, ở đây có người thân nào không? Tôi chỉ có thể giúp anh gọi một cuộc điện thoại, bảo họ mang chút quần áo thay cho anh."

"Ý gì? Tôi không ra ngoài được sao?" Vương Bảo Ngọc nghển cổ hỏi, mình còn chưa kết hôn sinh con, sao có thể ngồi tù được?

"Anh đừng vội, đợi qua đợt gió này, có lẽ sẽ nghĩ ra cách." Đội trưởng Tào tỏ ra khá chân thành.

"Tại sao ông lại giúp tôi?" Vương Bảo Ngọc khó hiểu hỏi.

"Nể tình lần trước anh tới đồn cảnh sát, đã khuyên can tên tiểu bá vương đó." Đội trưởng Tào nói.

Vương Bảo Ngọc bình tĩnh suy nghĩ lại, biết rằng cuộc điện thoại này liên quan đến vận mệnh của mình. Đầu tiên anh nghĩ đến Mạnh Hải Triều, nhưng lại phủ định ngay, nhỡ đâu Mạnh Hải Triều không chịu giúp mà lại chọn cách phủi sạch quan hệ với anh thì sao! Còn những người khác, đều không thân thiết lắm, càng không chắc chắn.

Suy đi nghĩ lại, cuối cùng Vương Bảo Ngọc vẫn chốt mục tiêu vào người đại tỷ thân thiết nhất của mình - Lý Khả Nhân. Vào lúc cấp bách, anh tin Lý Khả Nhân nhất định có thể giúp mình. Vương Bảo Ngọc đọc cho Đội trưởng Tào một số điện thoại, nói đây là chủ nhà của anh, bảo chủ nhà tìm mấy bộ quần áo dày gửi đến cho anh là được.

Đội trưởng Tào ghi số điện thoại vào di động rồi xoay người đi ra, ngay lập tức lại có cảnh sát vào, đưa một suất cơm hộp.

Vương Bảo Ngọc đã đói từ lâu, cầm lấy ăn sạch bách trong vài đường cơ bản, chỉ thấy nghẹn họng, hét lớn ra bên ngoài vài tiếng: "Này! Cho xin chút canh đi! Canh rong biển, canh cà chua trứng gì cũng được!"

Đương nhiên chẳng ai nhiệt tình đến thế, chỉ là mười mấy phút sau mang đến một bình nước nóng.

Hai ngày trôi qua, ngoài người đưa cơm hộp ra thì không còn ai đến, càng không có ai hỏi chi tiết về vụ ẩu đả với thành quản. Đúng lúc Vương Bảo Ngọc sắp tuyệt vọng thì Đội trưởng Tào hốt hoảng bước vào.

"Vương chủ nhiệm, anh có thể đi rồi." Đội trưởng Tào nói.

"Thật sao?" Vương Bảo Ngọc nói với giọng yếu ớt, ba ngày sống trong căn phòng nhỏ này đã mài mòn quá nửa ý chí chiến đấu của anh.

"Thật, có người đang đợi anh trong phòng làm việc của cục trưởng đấy!" Đội trưởng Tào nói, mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra.

Vương Bảo Ngọc theo anh ta ra khỏi căn phòng nhỏ, Đội trưởng Tào nhỏ giọng nói: "Vương chủ nhiệm, tôi cũng coi như đối tốt với anh, anh đừng truy cứu nhé!"

"Truy cứu cái gì cơ?" Vương Bảo Ngọc hỏi.

"Đương nhiên là lạm dụng chức quyền, chúng tôi cũng là bất đắc dĩ thôi, bất đắc dĩ." Đội trưởng Tào nói với vẻ mặt đau khổ.

"Được rồi!" Vương Bảo Ngọc thuận miệng đáp, đi theo Đội trưởng Tào tới văn phòng của Cục trưởng Công an.

Tình hình bên trong trông có vẻ hơi buồn cười, đại tỷ Lý Khả Nhân thân thiết đáng yêu đang ngồi sau bàn làm việc của cục trưởng, đang giận dữ cầm những thứ trên bàn ném mạnh xuống, dưới đất đã sớm bừa bãi một đống.

Còn vị Nghiêm cục trưởng hơn năm mươi tuổi thì đang sợ hãi khúm núm đứng khoanh tay, run rẩy liên tục xin lỗi.

"Các người biết sai chưa?" Lý Khả Nhân đập bàn lớn tiếng chất vấn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1304
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.