Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 9930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1316 Hợp tình hợp pháp

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Ngọc nhàn nhã châm một điếu thuốc, gác chân chữ ngũ, thong dong chờ đợi. Cậu tin chắc Bùi Cận Phong sẽ gọi lại cho mình, quả nhiên không ngoài dự đoán, chưa đầy hai mươi phút sau, điện thoại của Bùi Cận Phong đã gọi tới.

"Vương chủ nhiệm, tôi biết cậu đang lừa tôi, không thể nào có cái bao cao su nào cả. Cụ thể là thứ gì, chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện đi!" Bùi Cận Phong nói với giọng điệu bình hòa.

"Anh cũng coi như là thông minh. Nhà hàng Lâm Nguyệt thì thôi, lần này để tôi chọn địa điểm." Vương Bảo Ngọc nói.

"Được thôi! Cậu tới nơi thì gọi cho tôi." Bùi Cận Phong đồng ý.

Để đề phòng Bùi Cận Phong giở trò, Vương Bảo Ngọc tìm một quán ăn nhỏ ngay cạnh Cục Công an thành phố, gọi đại vài món đồ nguội rồi gọi điện cho Bùi Cận Phong.

Chưa đầy hai mươi phút sau, Bùi Cận Phong vội vã lái xe tới. Phía sau xe hắn còn có một chiếc xe khác, chở theo bốn gã đàn ông vạm vỡ.

"Ở đây ra tay e là không tiện nhỉ?" Gã đàn ông lái xe nhìn về phía Cục Công an thành phố cách đó không xa nói.

"Sợ cái khỉ gì, trong Cục thành phố tôi có nhiều bạn, Nghiêm cục trưởng là anh em chí cốt với tôi." Bùi Cận Phong nói vẻ đầy bất cần.

"Thế ra tay thế nào?" Gã đàn ông lại hỏi.

"Lát nữa tôi vào nói chuyện với nó trước, đợi tôi đi rồi, nó chỉ cần ló đầu ra, thì đánh cho nó răng rơi đầy đất, để thằng ranh con này hết thói vênh váo." Bùi Cận Phong hằn học nói.

Vương Bảo Ngọc đang ngồi trong phòng bao ở tầng hai, từ cửa sổ đã nhìn thấy hết thảy cảnh này. Cậu giận sôi người, thằng chó chết này thật sự to gan bằng trời, dám tìm người đánh cả cán bộ nhà nước.

Chịu đòn thụ động là kẻ ngốc, ngay khoảnh khắc Bùi Cận Phong bước vào cửa, Vương Bảo Ngọc liền gọi cho Từ Bưu.

"Anh em, tìm đại ca có chuyện gì thế?" Từ Bưu ồm ồm hỏi.

"Từ đại ca, anh em tôi có lẽ sắp bị đánh rồi." Vương Bảo Ngọc nói.

"Đứa nào mẹ kiếp to gan thế? Cậu đang ở đâu, tôi qua ngay đây." Từ Bưu lập tức đáp.

"Ngay ở quán ăn nhỏ cạnh Cục thành phố, ra tay ở đây e là không tiện nhỉ?" Vương Bảo Ngọc nói.

"Không sao, chúng ta không đánh nhau, bố mày dọa chết bọn chúng." Từ Bưu nói rồi cúp máy ngay.

Vương Bảo Ngọc đã nắm chắc phần thắng, thản nhiên ngồi bên bàn, gắp một miếng thịt hun khói nhai trong miệng, lạnh lùng nhìn Bùi Cận Phong đang bước vào.

"Vương chủ nhiệm, chỗ này có hơi tồi tàn quá, hay là chúng ta đổi chỗ khác đi?" Bùi Cận Phong giả vờ giả vịt nói.

"Tôi vốn là đứa trẻ nghèo từ nông thôn ra, làm sao uống nổi loại trà đắt đỏ như thế." Vương Bảo Ngọc liếc xéo Bùi Cận Phong một cái, cố nuốt miếng thịt trong miệng xuống.

"Cậu không nói tôi suýt chút nữa quên mất!" Bùi Cận Phong cười vỗ trán, rút từ trong túi ra một xấp tiền, nói: "Lần trước Vương chủ nhiệm đi vội quá, tôi chưa kịp giữ cậu lại. Tôi mời cậu uống trà, sao có thể để cậu tốn kém được?" Nói rồi đưa tiền tới trước mặt Vương Bảo Ngọc.

Vương Bảo Ngọc cười lạnh một tiếng, nhận lấy nhét vào túi, tiền của mình tội gì không lấy. Cậu gắp tiếp một miếng thịt, nói với Bùi Cận Phong: "Bùi tổng, ông cũng làm một miếng chứ? Vị đúng là rất chuẩn đấy."

"Thôi không ăn nữa, chúng ta cứ trực tiếp bàn chuyện đi!" Bùi Cận Phong xua tay nói, đồ ăn ở môi trường này, hắn chắc chắn là nuốt không trôi.

"Thịt ngon thế này cơ mà! Không được ăn vào miệng, chẳng phải đáng tiếc lắm sao?" Vương Bảo Ngọc lắc đầu thở dài. Bùi Cận Phong đương nhiên hiểu ý của Vương Bảo Ngọc, hắn ví von trang web như một miếng thịt ngon, đáng tiếc là Bùi Cận Phong không thể ăn được nữa.

"Chẳng có gì đáng tiếc cả, người khác nhau ăn loại thịt khác nhau, tôi thường chỉ ăn loại ngon nhất thôi." Bùi Cận Phong cười hì hì.

Vương Bảo Ngọc ăn thêm vài miếng nữa rồi mới lên tiếng: "Bùi tổng, chúng ta nói thẳng toạc móng heo ra đi, tìm ông tới đây vẫn là chuyện trang web. Hai mươi lăm triệu là không thể nào, tối đa mười triệu."

"Mười triệu? Vương chủ nhiệm, cậu coi Cảng Thông Tin là chợ bán buôn quần áo chắc, vừa mở miệng đã chém ngang lưng?" Bùi Cận Phong lạnh giọng hỏi.

"Đây là còn cho nhiều đấy, nếu theo ý tôi, thì cũng chỉ là con số lẻ." Vương Bảo Ngọc cũng không chịu thua kém.

"Vương chủ nhiệm, tuy chúng tôi là doanh nghiệp quốc doanh, nhưng việc làm ăn thua lỗ là kiên quyết không làm. Hơn nữa, doanh nghiệp không phải của riêng tôi, tôi không thể ăn nói với cấp trên được." Bùi Cận Phong nói.

"Không giấu gì ông, tôi đã tìm người tham khảo qua, mười triệu các ông cũng kiếm được không ít. Đã là kiếm tiền, lại còn là trang web của cơ quan chính phủ, lãnh đạo các ông còn ngăn cản được sao?" Vương Bảo Ngọc nói.

"Cậu cũng là người lăn lộn trong quan trường, không lẽ không hiểu, chi phí thực sự thường nằm ở những khía cạnh khác. Thế nên, lợi nhuận cuối cùng chúng tôi thu về chẳng được bao nhiêu." Bùi Cận Phong kiên nhẫn giải thích.

"Thật sự không còn bàn bạc gì được nữa sao?"

"Vương chủ nhiệm, nếu cậu vẫn chỉ nói chuyện này, thì nói qua điện thoại là được rồi, nhất thiết phải gặp mặt làm gì? Tôi còn rất bận." Bùi Cận Phong sa sầm mặt mày. Hắn thấy Vương Bảo Ngọc chẳng lấy ra thứ gì, cứ ngỡ cậu không có chứng cứ, là cố tình dọa hắn.

"Bùi tổng, ông xem thứ này, có đáng giá mười lăm triệu không?" Vương Bảo Ngọc không muốn lèm bèm với hắn nữa, trực tiếp lấy mấy tấm ảnh trong túi ra ném qua.

"Hê hê! Vương Bảo Ngọc, tôi còn tưởng cậu lấy được Định Hải Thần Châm của Long Vương chứ, hóa ra chỉ là mấy tấm ảnh này. Cậu muốn lấy cái này để đe dọa tôi, quá ngây thơ rồi đấy?" Bùi Cận Phong cầm ảnh, cười lạnh hì hì, tỏ vẻ hoàn toàn không để tâm.

"Nếu là người khác thì có thể chẳng có gì, nhưng đối với một tổng giám đốc doanh nghiệp quốc doanh có chức có quyền, lại có vợ có con, thì lại hoàn toàn khác." Vương Bảo Ngọc cũng cười lạnh đáp.

"Tôi nói thẳng cho cậu biết, tôi đang ly hôn với vợ, chuyện giữa tôi và Lâm Nguyệt, người biết nhiều lắm." Bùi Cận Phong nét mặt bình thản, ung dung tự tại.

Vương Bảo Ngọc thấy lạnh sống lưng, hóa ra chứng cứ khó khăn lắm mới có được lại chẳng có tác dụng, điều này vượt quá dự tính của cậu. Cậu nói: "Chưa ly hôn đã dan díu với người phụ nữ khác, Bùi tổng không hiểu đạo lý phải tránh hiềm nghi sao?"

"Hừ, đợi tôi và vợ làm xong thủ tục ly hôn, tôi lập tức kết hôn với Lâm Nguyệt, hợp tình hợp pháp, người khác chẳng ai nói được gì cả." Bùi Cận Phong điềm tĩnh nói.

Thấy Vương Bảo Ngọc mặt mày tái mét không nói câu nào, Bùi Cận Phong càng đắc ý hơn: "Vương chủ nhiệm, tôi thấy cậu vẫn còn quá trẻ. Giờ là thời đại nào rồi, đàn ông có thân phận địa vị ai mà chẳng có chút scandal? Tuy nhiên, việc này tôi cũng có trách nhiệm, Vương chủ nhiệm mới nhậm chức, tôi vẫn thiếu sót trong việc tiếp đãi. Thế này đi, chỉ cần chuyện trang web được chốt, cái khoản tôi nói lần trước vẫn có thể đưa cho cậu. Ngoài ra, nếu cậu tới chỗ Lâm Nguyệt ăn cơm, tôi có thể tặng cậu một chiếc thẻ VIP giảm giá."

Mẹ kiếp, đúng là heo chết không sợ nước sôi. Tuy nhiên, đã ngả bài rồi thì không có đường lui. Vương Bảo Ngọc nhìn chằm chằm vào Bùi Cận Phong, dọa: "Ha ha, mấy tấm ảnh này đúng là chẳng chứng minh được gì. Nếu tôi tới Ủy ban Kỷ luật tố cáo ông lợi dụng khách sạn Lâm Nguyệt để rửa tiền, thì sự việc e là không đơn giản thế đâu."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1304
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.