Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 56075 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4761
Một lời đã định

❊ ❊ ❊

Thôi bỏ đi, thôi bỏ đi, rốt cuộc thế nào? Cũng là tạo hóa của riêng họ, hiện tại họ cứ đợi đó mà xem thôi!

“Chư vị, chi bằng chúng ta tiếp tục quay lại phía trước uống rượu thưởng nhạc chứ?” Linh Mộc Tiên Ông cười nói, nhìn về phía mọi người.

Mọi người nhìn nhau một cái, lúc này mới lên tiếng đáp lời, cùng ông quay trở lại.

Thanh Đế và Linh Mộc Tiên Ông song hành đi phía trước, những người khác thì đi phía sau. Có lẽ vì lo lắng cho đệ tử của mình nên trên đường đi, thần sắc ai nấy đều có chút thất thần, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Linh Mộc Tiên Ông nhìn Thanh Đế một cái, cười nói: “Thanh Đế không lo lắng cho ba đứa nhỏ đó sao? Dù sao tuổi tác của chúng còn nhỏ như vậy, đến cả ta nhìn cũng thấy có chút không yên tâm!”

Chính vì thấy chúng còn nhỏ tuổi, nên khi đưa đám hậu bối đó vào Kính Hoa Thủy Nguyệt Linh Cảnh, ông thấy ba đứa trẻ đó nắm tay nhau, vì vậy cũng không chia tách chúng ra, mà trực tiếp đưa chúng vào như vậy.

Những đứa trẻ nhỏ như thế, nếu bị chia cắt, chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì. Ông và Thanh Đế cũng là bạn cũ nhiều năm, thôi thì thôi vậy, cứ coi như chăm sóc chúng thêm một chút đi!

Thanh Đế nghe ông nói, khóe môi hơi nhếch lên, không nhanh không chậm đáp: “Ba đứa chúng tuy tuổi còn nhỏ, nhưng vô cùng thông tuệ, ta đương nhiên không lo lắng.”

Ông vừa nói, vừa hơi nghiêng mặt nhìn về phía Linh Mộc Tiên Ông, bên môi mang theo nụ cười, bảo: “Ngươi vẫn nên lo lắng cho cây roi kia của mình đi thì hơn!”

“Ha ha ha ha ha.” Linh Mộc Tiên Ông cười lớn thành tiếng, mày mắt tràn đầy ý cười, có thể thấy ông rất vui vẻ, nói: “Bảo bối đó ở chỗ ta cũng không phải ngày một ngày hai rồi, người nhắm đến nó nhiều vô kể, chỉ là! Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi? Chẳng có lấy một người nào có thể vào Kính Hoa Thủy Nguyệt Linh Cảnh mà lấy nó ra được.”

Nói rồi, ông vuốt râu, cười nói: “Nếu ba đệ tử của ngươi thật sự có thể lấy ra được, cây roi đó cứ tặng cho các ngươi, ta còn tặng kèm cả bộ sách dạy roi pháp mà sư tôn ta để lại, dâng bằng hai tay, thế nào?”

“Được, một lời đã định!” Thanh Đế cười rộ lên, nói: “Đến lúc đó ngươi đừng có hối hận là được.”

“Ai, ta đường đường là Tiên Ông, nhất ngôn cửu đỉnh, lời đã nói ra sao lại hối hận được? Chỉ cần ba đồ nhi của ngươi có thể lấy được, ta đương nhiên sẽ thực hiện lời hứa của mình.” Ông cười, trong lòng đinh ninh rằng ba đồ nhi của Thanh Đế không thể lấy được cây roi đó, đừng nói là ba đồ nhi của Thanh Đế, mà dù là đệ tử của người khác cũng không thể nào lấy được.

Bảo bối đó mà dễ lấy như vậy thì đã chẳng được gọi là thượng cổ bảo bối, giờ này cũng đã chẳng còn ở lại chỗ ông nữa rồi. Vì vậy, ông yên tâm một trăm phần trăm, hoàn toàn cho rằng đám hậu bối đi vào đó, chẳng qua cũng chỉ là đi lướt qua cho có lệ mà thôi.

Dù sao đám đệ tử đó, ước chừng ngày thường cũng chỉ quanh quẩn bên cạnh sư tôn là nhiều, thời gian thực sự tự mình lịch lãm còn rất ít, huống hồ, lại còn là trong Kính Hoa Thủy Nguyệt Linh Cảnh của ông nữa.

Thanh Đế nghe vậy, chỉ cười cười, không nói thêm gì nữa.

Lúc này, Linh Mộc Tiên Ông cũng không ngờ được, bản thân cũng có ngày tính sai...

Cùng lúc đó, trong Kính Hoa Thủy Nguyệt Linh Cảnh. Sau khi mọi người được đưa vào liền bị tản ra mỗi nơi một chỗ, chỉ trừ Hạo Nhi cùng Mộ Thần, Mộ Nguyệt ra thì những người khác đều rơi xuống ở những nơi riêng lẻ.

Đối mặt với môi trường xa lạ, họ cũng coi như là những người có tuổi tác lớn hơn một chút, từng thấy qua không ít nguy hiểm và sự vật, cho nên rất nhanh liền bình tĩnh lại, nhanh chóng làm quen với vùng đất này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4742
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.