Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 56075 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4706
Tiểu nam hài

❊ ❊ ❊

Nàng liếc nhìn kẻ đang hôn mê kia một cái, không tiến lên ngay mà đi kiểm tra mấy con thú trước. Sau khi xác định chúng đều đã trúng thuốc của nàng mà hôn mê bất tỉnh, nàng mới dùng đoản kiếm giết chết chúng, rồi lấy ra tinh hạch.

Giải quyết xong mấy con thú, nàng mới đi tới trước mặt người kia nhìn xem. Đối phương trông chỉ là một tiểu nam hài bảy tám tuổi, trên người đầy những vết thương, có vết là do vuốt thú gây ra, nhưng cũng có những vết thương do đao kiếm.

Nàng cũng đã học y được một thời gian, tự nhiên nhìn ra được những vết thương do đao kiếm kia rất nghiêm trọng, kẻ ra tay hẳn là đã hạ quyết tâm muốn lấy mạng cậu bé.

Nàng lấy một cái lọ nhỏ từ trong không gian ra, mở nắp rồi đưa đến gần mũi tiểu nam hài cho cậu ngửi. Một lát sau, chỉ thấy lông mi cậu khẽ rung động, rồi mở mắt ra.

Thế nhưng, đối phương vừa mở mắt ra, đôi tay đã theo bản năng đẩy nàng ra. Nàng không phòng bị nên trực tiếp ngã ngồi xuống đất.

“Ngươi làm gì mà đẩy ta?” Nguyệt Nhi bất mãn trừng mắt, phủi phủi quần áo đứng dậy nói: “Ta cứu ngươi đấy nhé!”

Tiểu nam hài sững sờ, dường như lúc này mới nhìn rõ người trước mắt là một tiểu nữ hài còn nhỏ hơn cả mình. Cậu lập tức có chút khẩn trương, lại có chút ngại ngùng, nói: “Xin lỗi, ta… ta… ta không cố ý.” Dứt lời, tiểu nam hài cúi đầu, hốc mắt đỏ lên, nước mắt liền trào ra.

Nguyệt Nhi vừa thấy vậy liền ngẩn ra, vội vàng nói: “Ta lại không đánh ngươi, cũng chẳng mắng ngươi, ngươi khóc cái gì?”

Nguyệt Nhi không hỏi thì thôi, vừa hỏi, tiểu nam hài lập tức oa oa khóc lớn: “Ta… ta… hu hu… ta bị kẹt ở đây không ra được, ta bị kẹt ở đây cả đêm rồi, lại còn có mấy con hung thú nữa, ta rất sợ sẽ bị chúng ăn thịt.”

Nghe vậy, Nguyệt Nhi chớp chớp mắt, nhìn cậu, có chút ngây ngô hỏi: “Sao ngươi lại chạy vào đây được? Ngươi chạy vào trong trận pháp này, chẳng lẽ lúc ngươi vào những con hung thú này vẫn chưa ngất sao? Thế nên ngươi mới ở cùng mấy con hung thú cả đêm à?”

“Có người muốn giết ta, ta vừa chạy vừa trốn, cứ thế đi loanh quanh trong này không ra được. Trong này lại có mấy con hung thú, vết thương trên lưng ta là do đám hung thú đó cào, sau đó ta leo lên cây nên mới không bị ăn thịt, rồi sau đó nữa thì ngã xuống, cũng hôn mê luôn.” Cậu vừa lau nước mắt vừa khóc, giọng nghẹn ngào nhưng lời lẽ vẫn khá rõ ràng.

Nguyệt Nhi nghe xong, có chút ngại ngùng gãi gãi bím tóc nhỏ của mình, cười gượng nói: “Cái đó, trận pháp này là ta bày ra, ta dùng để bắt hung thú, không ngờ lại có người xông vào.”

Nàng đặt thuốc dụ hung thú trong này, hơn nữa còn có loại thuốc khiến hung thú ngửi lâu sẽ hôn mê vô lực. Người này vào trong trận pháp nàng bày mà không bị mấy con hung thú kia ăn thịt cũng coi như là một kỳ tích.

“Ngươi… trận pháp này do ngươi bày ra sao?” Tiểu nam hài sững sờ nhìn tiểu nữ hài thấp hơn cả mình trước mắt, có chút không thể tin nổi.

“Đúng vậy! Trận pháp này là sư phụ dạy ta, đừng nói là ngươi, cho dù Kim Đan tu sĩ có vào đây cũng đừng hòng ra được.” Nàng cười híp mắt nói, nhìn chằm chằm vào vết thương trên người cậu: “Ta giúp ngươi băng bó vết thương đi! Bị hung thú cào phải làm sạch, nếu không sẽ bị viêm nhiễm đấy.”

Nói đoạn, Nguyệt Nhi cũng không đợi cậu đáp lời liền lấy thuốc ra giúp cậu làm sạch và băng bó. Nghe thấy tiếng bụng cậu đang sôi ùng ục, nàng cười hì hì nói: “Ta mời ngươi ăn thịt nhé! Ta ở đây mấy ngày rồi, không gặp một ai cả, ngươi là người đầu tiên ta gặp đấy!”

Tiểu nam hài nghe vậy thì sững sờ, ngơ ngác hỏi: “Ngươi một mình ở trong này ư? Ngươi… ngươi ở đây làm gì?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4650
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.