Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 56075 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4731
Xua đuổi

❊ ❊ ❊

Hôm sau, Thẩm Thập Thất cùng vài người xuất hiện tại thị trấn nhỏ nơi Nguyệt Nhi từng dừng chân trước đó. Họ đi dạo quanh thị trấn một vòng rồi nói: "Theo tin tức cho biết, cô bé đó xuất hiện lần cuối chính là ở thị trấn này. Nay xem ra có lẽ không còn ở trấn này nữa rồi, tuy nhiên chỗ này cũng dễ tìm, ra khỏi trấn chỉ có một con đường đi về hướng nam."

"Đã vậy thì đi thôi! Về hướng nam là tòa đại thành kia, nghĩ lại cô bé đó hẳn là con cháu của một gia tộc trong thành, như vậy thì độ khó tìm kiếm chắc sẽ giảm bớt phần nào." Một người khác mỉm cười nói, nhìn vài người bên cạnh rồi cũng tiếp tục lên đường.

Lúc này Nguyệt Nhi, có lẽ vì cảm thấy bọn họ sẽ không tìm ra mình nên lộ trình cũng thả chậm đôi chút, bớt mệt nhọc hơn. Đến tận lúc chạng vạng tối, nàng thấy trời sắp tối, lại thấy phía trước có một ngôi làng, xung quanh làng đều trồng ngô, liền nghĩ đến đó nghỉ ngơi một lát, tiện thể tìm chút gì đó ăn.

Chỉ là, vì nàng đang trong bộ dạng tiểu khất cái, còn chưa kịp đến gần đã bị mấy đứa trẻ nghịch ngợm trong làng ném đá xua đuổi.

"Đi đi đi! Đồ ăn mày thối tha, không được phép vào làng chúng tao." Đám trẻ trong làng tay cầm đá nhỏ ném tới, vừa mắng vừa xua đuổi tiểu khất cái kia.

Nguyệt Nhi ngẩn ra một chút, thấy đá ném về phía mình, vội vàng tránh né rồi lùi lại, miệng kêu lên: "Đừng ném đá vào ta, đừng ném mà!"

"Tiểu khất cái kia, mau cút đi, không cho phép mày vào làng chúng tao, mau cút đi, nếu không tao thả Đại Hoàng ra cắn mày đấy." Một đứa trẻ hư đốn hét lên, thậm chí còn quay đầu gọi: "Đại Hoàng, Đại Hoàng mau ra đây!"

Nguyệt Nhi vừa nhìn đã thấy một con chó vàng lớn chạy vụt ra, còn hướng về phía nàng sủa vang. Thấy con chó vàng lớn kia lao về phía mình, nàng không nghĩ ngợi gì liền nhanh chóng lùi xa, vừa chạy vừa hét: "Quản chó của các ngươi cho tốt vào! Nếu không ta giết thịt đấy!"

"Đại Hoàng cắn nó, Đại Hoàng cắn nó đi!" Đám trẻ hư hò hét cổ vũ, vừa kêu vừa vỗ tay, vẻ mặt đầy phấn khích.

Nguyệt Nhi xoay người bỏ chạy. Sau khi chạy ra một đoạn, nàng lại thấy một lão khất cái tay cầm cành cây làm gậy chống đang đi về phía ngôi làng nọ. Thấy vậy, nàng liền nhắc nhở một câu: "Đám trẻ ở đó không cho ăn mày lại gần đâu, còn có một con chó vàng lớn hay cắn người đấy, lão khất cái, mau chạy đi!"

Lão khất cái nhìn nàng một cái, cười hì hì lộ ra vẻ mặt tươi cười: "Ngươi cứ chạy trước đi, lão khất cái đi kiếm chút đồ ăn." Nói đoạn, lão tiếp tục bước về phía trước.

Nguyệt Nhi thấy thế cũng không quản nữa, tự mình chạy trước về phía đường núi. Sau khi chạy ra một đoạn đường khá xa, thấy con chó vàng lớn kia cũng không đuổi theo nữa, nàng mới tìm một chỗ trong rừng cây bên đường núi để nghỉ ngơi.

"Đám trẻ này thật hư, còn bắt nạt người khác." Nàng lẩm bẩm, giơ tay áo lau mồ hôi, lấy nước từ trong không gian ra uống, rồi lại lấy ra những thứ ăn được.

Thấy chỉ có bánh ngọt và thịt khô, nàng nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, lặng lẽ thở dài: "Thật muốn ăn cơm, không muốn ăn bánh ngọt và thịt khô nữa rồi."

Dẫu sao thì trên đường đi ăn uống luôn tùy tiện, bánh ngọt và thịt khô ăn nhiều cũng thấy ngán. Thế là nàng đành nhét đồ vào lại, lấy ra một quả trái cây ăn, sau đó nhảy lên cây ngủ.

Trong rừng cây nhỏ có chút tĩnh lặng, thấp thoáng chỉ có tiếng xào xạc khe khẽ của lá cây khi gió thổi qua. Thế nhưng, không biết đã qua bao lâu, một mùi thịt thơm phức lan tỏa trong rừng cây. Mùi hương đó khiến Nguyệt Nhi – người chỉ ăn một quả trái cây rồi nhắm mắt ngủ – không nhịn được mà nuốt nước bọt. Nàng mở mắt ra, ngồi dậy nhìn quanh bốn phía.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4650
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.